Bài mớiBài mới  Display List of Forum MembersThành viên  LịchLịch  Tìm kiếm trong Diễn đànTìm kiếm  Hỏi/ĐápHỏi/Đáp
  Ghi danhGhi danh  Đăng nhậpĐăng nhập
Chuyện Linh Tinh
 Diễn Đàn Hội Thân Hữu Gò Công :Đời Sống - Xã Hội :Chuyện Linh Tinh  
Message Icon Chủ đề: Việt Nam- Về tất cả Gởi trả lời Gởi bài mới
<< phần trước Trang  of 123
Người gởi Nội dung
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 24382
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 13/Nov/2025 lúc 10:46am
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 24382
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 15/Nov/2025 lúc 11:22am

TuyetXanh%20HVH

Tuyết Xanh

Virginia mùa đông,
Cho con xem tuyết trắng.
Con đòi mẹ tuyết xanh,
Màu xanh quê hương mẹ.

Sa đéc vùng trời xanh,
Vườn hoa tươi xanh mát,
Con sông nhỏ nối liền
Sông Tiền và Sông Hậu.

Đồng bằng Sông Cửu Long,
Chín con rồng uốn khúc,
Tưới miệt vườn xanh tươi,
Nuôi tuổi xanh của mẹ.

Con đòi mẹ tuyết xanh,
Qua một đêm thức trắng,
Đời của mẹ màu hồng,
Như đôi má của con.

Đời của mẹ vuông tròn
Như khuôn mặt của con,
Con tim mẹ nhảy nhót
Như đôi chân của con

Con đem màu xanh tươi
Của mùa Xuân ấm áp,
Của đồng lúa tuyệt vời,
Vào tuyết trắng tinh khôi.

Con là niềm hy vọng,
Là hạnh phúc không nguôi,
Là màu xanh tương lai,
Niềm vui trong tim Mẹ!

Hồ Văn Hiền

Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 24382
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 24/Nov/2025 lúc 12:49pm

Tai Trời Ách Nước Quê Tôi 

  

  

Bao nhiêu tai ách trên đời,

Cớ sao đổ xuống vùng trời quê hương?

Đã manách cộng nhiễu nhương,

Toàn dân gánh chịu trăm đường xót xa!

 

Mất tự do mất cửa nhà,

Ba miền đất nước, toàn là dân oan!

Trời còn đổ xuống gian nan!

Thiên tai bão lụt ngập tràn khắp nơi!


Nước lụt dâng cao lút mái nhà dân chúng

 

Từ tháng Bảy đến tháng Mười,

Mười hai cơn bão ngoài khơi ập vào!

Thiệt hại tới mức tối cao!

Nhà trôi, người chết khóc sao nghẹn lời!

 

 Miền Bắc giông lớn Galouis,

Miền Nam bão lụt số 10 Bualoi,

Bão Halong vẫn chưa rời…

Matmo lại thổi tơi bời miền Trung!

 

Đau thương k đã tận cùng!

Thế mà cơn bão hãi hùng Fengshen!

Tập trung hướng Phi Luật Tân,

Hôm nay đổ bộ Thừa Thiên Quảng Bình.

 


Hai mẹ con bị nguy khốn giữa vùng nước lụt

 


Áthp nhiệt đới thành hình,

Quét lui quét tới quê mình tan hoang!

Cộng quyền, cng Đảng chẳng màng,

n càng đói khổ, thì càng tốt thôi!

 

Các bế bi chạy lụt

 

Tiền tài phẩm vật khắp nơi,

Gửi về cứu trợ chúng xơi ngon lành!

Càng bão lớn, càng giu lanh,

 dinh xây cất càng hoành tráng thêm!

 

Quê nhà tăm tối hơn đêm!

Nỗi đau chất ngất cao lên tới trời(*)

Tha phương nghìn dặm xa xôi,

Nhìn về quê mẹ ngậm ngùi xót thương!

 

          

Trần Quốc Bảo

Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 24382
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 28/Nov/2025 lúc 11:09am

Trước Những Nỗi Đau


Biển bao nhiêu nước chứa cho vừa

Sông không gồng nổi đổ thừa mưa

Con dế cơm bu ngọn dừa kêu cứu

Đất trời rộng, dễ gì tới được tai vua ?


Động long mạch hay động đến thổ thần

Sao lại cứ đổ tội lên đầu thắng dân

Ai phá rừng mà nhà kiếm lâm toàn lim, cẩm...

Chuyện lở núi, sạt đồi...ai chết cớ gì phân vân ?


Đất Phú Yên chẳng yên bình... thiệt lạ

Thủy Tinh giờ ăn vạ với sông Pa

Nước Đồng Cam đã từng pha màu máu

Xương cốt cha ông vùi đáy cát biển Tuy Hòa.


Tây Nguyên mưa trắng trời hay Tây Nguyên khóc

Dòng Sêrêpok gánh sao nổi cơn lũ tràn về

Gia súc chết và nhà tan cửa nát

Ai xót thương giùm cho làng bản người Êđê ?


Đêm nằm nghe mưa mà !o nơm nớp

Đất sụp xuống vì cơn giận của thổ thần

Thủy Tinh lại nổi trận lôi đình dâng ngập nước

Tai ách được trút lên đầu lên cổ người dân.


Mưa đã có từ ngàn năm thiên cổ

Sao nay vẫn còn làm khổ con người

Ai đã từng làm trái mệnh trời từ nhiều thập kỷ

Để bây giờ mưa như ngàn giọt lệ rót nơi nơi ?


Nếu ngày nào đất trời còn cho ta sống

Ước được là cây cỏ nếu không giống con người

Sẽ mỉm cười trước bão giông lũ lụt

Khi trở về nguyên thủy như vượn, khỉ, đười ươi.

Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 24382
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 05/Dec/2025 lúc 12:42pm
HÓC BÀ TÓ

5627%202%20HocBaToTQB

Nghe anh, đi bốn phương trời,
Tự hào, hẻm hóc khắp nơi, biết rành!
Vậy em, xin phép hỏi anh,
Chứ “Hóc Bà Tó” xứ mình ở đâu?
*
Ô hay!... sao lại gãi đầu?
E rằng, chưa sẵn đặng câu trả lời?
Nhưng thôi!... em hỏi mà chơi,
Chứ “Hóc Bà Tó”,  có người nào hay!

5627%203%20HocBaToTQB

Những nơi hẻo lánh Miền Tây,
Gọi “Hẻm”, gọi “Hóc” lạ tai thị thành!
Tuy rằng, quê kệch địa danh,
Nhưng mà ủ ấp, nặng tình Quê Hương.
*
Ví như, hai khách tha phương,
Người cùng một “Hóc”, giữa đường gặp nhau.
Chao ôi mừng rỡ xiết bao!
Nắm tay mà muốn tuôn trào lệ rơi!

5627%204%20HocBaToTQB

(Gặp người cùng Hóc)
Người ơi!... “Hóc Bà Tó” ơi…
“Hóc” được gặp “Hóc”, phương trời xa xăm!
Xóm nghèo, giờ mịt mù tăm,
Đồng Hương đồng Hóc, bao năm tan đàn!
*
Theo nhà biên khảo Sơn Nam,
Đã tìm tòi kỹ và tham khảo nhiều,
Thì “Hóc Bà Tó”, xóm nghèo,
Ở Mỹ Tho, xẻo đất nhiều cỏ tranh.

5627%205%20HocBaToTQB

Còn trong “Từ Điển Địa Danh”,
Lê Trung Hòa viết rành rành như sau:
“Hóc Bà Tó”, miệt Cà Mâu,
Thuộc xã Khánh Tiến, dọc Bàu U Minh.
*
Nói thì nghe! chứ thực tình...
Chửa ai tới đó chứng minh tỏ tường.
Anh đi, dù vạn nẻo đường,
Chín phương biết, vẫn một phương vô tình!
*
Anh ơi Đất Nước chúng mình,
Dù “Hẻm” dù “Hóc” đầy tình yêu thương!
“Hóc Bà Tó”…  góc Quê Hương!
Cũng bồi đắp, bởi máu xương Lạc Hồng!

Trần Quốc Bảo
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 24382
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 09/Dec/2025 lúc 4:22pm

Chở Đi Đâu?


Bản thân mình trong trận lụt vừa rồi ở Hội An cũng hoàn toàn bị động không hề biết bất cứ kế hoạch xả lũ hay mưa lũ gì cả. Cả nhà đủng đỉnh ngồi nhà.

Rồi chứng kiến nước cứ lên dần lên dần. Rất nhanh. Chỉ ra được quyết định: Nước vào nhà là sẽ gọi thuyền đi luôn vì nhà có con nhỏ ko thể chịu được cảnh ngập nước. (Quyết định đi thôi chứ đi đâu thì lúc đó chưa nghĩ ra ��)

Thuyền ở đâu? Thuyền là chồng mình lội nước đến ngực ra đầu ngõ để đợi xem có thuyền nào qua là gọi vào để đi. Với suy nghĩ đây là vùng sông nước kiểu gì cũng có thuyền.

May mắn là sau 30 phút đợi thì cũng gọi được thuyền. Nước chảy xiết nên chỉ có thuyền máy đi được. Sau khi chở nhà mình đi lên cầu an toàn thì anh lái thuyền nói:

- mưa gió lên anh lấy phí 500k. Nhà mình OK luôn, 500k mà may họ còn chở mình đi.

Sau khi xếp toàn bộ đồ lên tầng 2 nhà mình đi và xác định luôn là sức khỏe và tính mạng quan trọng nhất. Nếu chẳng may ngập lên đến tầng 2 ướt hết đồ thì chấp nhận.

Và đúng như dự đoán nước ở khu vực mình ở ngập cứ lên xuống vậy tầm 7 ngày mới rút hẳn. Trong thời gian ngập lụt thì dĩ nhiên : ko điện, ko nước, ko sóng điện thoại, ko mạng Internet & đồ ăn chắc chắn cạn dần. Vì có thông báo gì trước đâu mà chuẩn bị.

Nay đọc bài viết này từ FB Hong Thai Hoang.

Mới thấy đúng là việc quản lý mọi vấn đề trong vùng lũ (vùng thường xuyên lũ) của VN mình kém quá. Kém từ việc quản trị tầm vĩ mô rồi nên mỗi mắt xích họ không có lỗi, họ vẫn đúng quy trình, vẫn nỗ lực hỗ trợ hết mình, vẫn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Nhưng dân thì vẫn chịu khổ cùng cực.

————-

Nhiều người bình luận:

“Máy bay trực thăng có thể cứu người, nhưng chở họ đi đâu?”

Câu nói nghe thì hợp lý.

Nhưng thực ra, chính nó đã phơi bày toàn bộ sự yếu kém của hệ thống phòng chống thiên tai quốc gia.

Bởi vì trong một quốc gia có kế hoạch bảo vệ dân đúng nghĩa, câu hỏi đó không bao giờ cần phải hỏi.

“Chở đi đâu?” – nghĩa là không có bản đồ chống lũ

Ở những nước có quản trị hiện đại (Nhật, Hàn, Canada, Mỹ):

– vùng nguy hiểm đã được đánh dấu

– nơi sơ tán đã có sẵn

– sơ đồ đường thoát hiểm được công bố

– bản đồ ngập lụt được cập nhật theo giờ

– khu trú ẩn an toàn được xây dựng cố định

Cho nên khi lũ đến:

máy bay chỉ việc chở người đến những nơi đã chuẩn bị sẵn.

Nếu Việt Nam không biết “chở đi đâu”, thì lỗi không nằm ở trực thăng, không nằm ở phi công, mà nằm ở:

– Không hề có bản đồ chống ngập

– Không có khu sơ tán an toàn

– Không có trung tâm trú ẩn

– Không có kế hoạch vận hành khi xả lũ

– Không có phương án dự phòng từ trước

Đó là sự thật đau lòng.

“Chở đi đâu?” – nghĩa là Chính phủ không có phương án sơ tán dân

Một chính phủ đúng nghĩa phải có:

– Kế hoạch sơ tán theo cấp độ mưa – bão

– Danh sách điểm tập kết an toàn

– Quy trình di dời người già, trẻ em, phụ nữ có thai

– Đường vận chuyển dự phòng

– Lực lượng đã được phân công trước

– Kho dự trữ lương thực cố định

– Hệ thống cảnh báo đến từng hộ dân

Nếu những thứ đó có đầy đủ, thì câu hỏi “chở đi đâu?” không bao giờ xuất hiện.

Chỉ khi không có gì trong số đó, người ta mới nói câu đó để che đi sự thật.

“Chở đi đâu?” – chính là thừa nhận rằng chính phủ không hề có năng lực quản lý rủi ro

El Niño, La Niña, lũ quét, mưa cực đoan…

Tất cả đã lặp đi lặp lại hàng chục năm.

Không thể nói là bất ngờ.

Không thể nói là “trở tay không kịp”.

Nếu sau từng ấy năm mà Việt Nam vẫn không có kế hoạch sơ tán, thì:

– đó không phải lỗi của thời tiết

– cũng không phải lỗi của người dân

– mà là lỗi của quản trị và chuẩn bị không đầy đủ

Những nước nghèo hơn Việt Nam nhiều lần (Bangladesh, Philippines) còn có bản đồ lũ và khu trú ẩn.

Việt Nam – với nhiều thủy điện, nhiều cảnh báo, và ngân sách phòng chống thiên tai – tại sao lại không?

“Chở đi đâu?” – chính là câu nói tố cáo sự yếu kém của chính phủ

Đó là câu nói mà không người dân nào đáng phải nói.

Nếu một chính phủ làm đúng trách nhiệm, người dân sẽ biết chính xác họ được đưa đi đâu, vì mọi thứ đã được chuẩn bị từ trước.

Còn khi hệ thống không chuẩn bị gì cả,

thì máy bay chỉ có thể bay vòng vòng để… thả mì gói.

Còn người dân vẫn phải đứng trên mái nhà mà chờ.

Đó không phải thiên tai.

Đó là thất bại của con người.

Câu hỏi đúng không phải là:

“Máy bay chở dân đi đâu?”

Câu hỏi đúng phải là:

Tại sao suốt mấy chục năm không xây dựng nơi để chở dân đến?

Tại sao không có khu trú ẩn quốc gia?

Tại sao không có bản đồ thoát hiểm?

Tại sao không có kế hoạch vận hành hồ khi xả lũ?

Tại sao dân phải tự cứu nhau trên mái nhà?

Một câu nói tưởng như để “bào chữa” cho việc trực thăng không cứu người, nhưng vô tình đã lột trần bản chất yếu kém của hệ thống:

không kế hoạch – không chuẩn bị – không bảo vệ dân.

st.

Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 24382
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 29/Dec/2025 lúc 6:07pm
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 24382
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 03/Jan/2026 lúc 9:32am

Thơ Tặng Con Gái Ba Miền 


Con gái Bắc kỳ vốn đảm đang

Lại còn ăn diện rất thời trang

Áo lụa dịu dàng ôm dáng ngọc

Hài nhung, xuyến bạc thật là sang !

Inline%20image


Con gái Trung kỳ tính chắt chiu

Có tiền tiện tặn chẳng thích tiêu

Vóc hạc, xương mai, thân bồ liễu

Chữ tốt, văn hay, rất đáng yêu !

Inline%20image

Con gái miền Nam vốn thật thà

Đơn sơ nón lá, áo bà ba

Nước trong, gạo trắng, hoa đồng nội

Tình nghĩa đong đầy đất phù sa 

 Inline%20image

Ba miền chung một mẹ Âu Cơ

Ngôn ngữ Bắc Nam dệt thành thơ

Cửu Long thơm ngọt câu thưa, dạ

Sông Hồng, Hương thủy đẹp như mơ !

                                             

Sưu tầm

Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 24382
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: Hôm nay lúc 2:10pm

Rau Càng Cua 


Ở một làng nọ, có một gia đình nghèo, đông con, người cha, chủ gia đình thì không may mất sớm, mọi việc trong ngoài đều do người mẹ đảm đương, lo toan. Do không có đất canh tác, người mẹ hàng ngày phải chạy vạy, mua gánh, bán bưng ngoài chợ để kiếm tiền, kiếm gạo đắp đổi qua ngày với một bầy con đang tuổi ăn, tuổi lớn.

Sau buổi chợ, bà dùng số tiền lời ít ỏi mua vội chút cá mắm, thịt thà ế về rồi chạy qua các vườn hàng xóm, xin hái những đọt rau, đọt lá hoang dại để nấu một nồi canh to, kho vội nồi kho với nước mắm mặn nhiều hơn thịt, cá... Mấy mẹ con xúm nhau cùng ăn cơm trong cảnh nhà lụp xụp, tềnh toàng vì thiếu bàn tay mạnh mẽ của đàn ông.


Vào mùa mưa, khi rau càng cua mọc nhiều, bà thường qua nhà hàng xóm, có nhà tường, xin hái loại rau này về rửa sạch, bóp với giấm chua, bỏ thêm vài hạt đậu phộng rang vàng.. bày ra cho con ăn. Bọn trẻ rất thích món ăn đơn giản mà ngon miệng này, nhất là thằng con trai lớn, cũng là đứa con trai duy nhất trong sáu đứa con, nó rất mê món rau trộn giấm, chua chua, ngọt ngọt của mẹ nó.

Một hôm, sau bữa cơm với rau càng cua bóp giấm, nó nói với mẹ như người lớn:

- Ngộ quá hén mẹ, rau càng cua là món ăn của nhà nghèo mình mà sao nó chỉ mọc trên đất nhà giàu, đến rau lá mà cũng chỉ nịnh, thương nhà giàu thôi, nhà mình có bao giờ nó thèm mọc đâu, muốn ăn mẹ phải đi xin của người ta. Sau này lớn lên, con sẽ xây nhà tường để rau càng cua mọc ở nhà mình, mẹ khỏi phải đi xin nữa..

Bà mẹ rơm rớm nước mắt, ôm thằng con vào lòng, hôn lên mái tóc khét mùi nắng của nó và nhớ những ngày chồng bà còn sống, nhớ những hạnh phúc bà đã được hưởng khi còn bờ vai mạnh mẽ để nương tựa..rồi bà khóc, nước mắt lặng lẽ rơi lên mái tóc của thằng con. Thằng con không hay, vẫn nói với mẹ những ước mơ của một đứa trẻ nghèo, sớm mất cha...


Rồi thời gian trôi nhanh, bầy con của bà cũng đều đã lớn khôn, mấy đứa con gái, đứa lấy chồng xa, đứa lấy chồng gần. Còn thằng con trai cả của bà nhờ có chí quyết làm giàu từ nhỏ, chịu học hành, chịu thương chịu khó giờ trở thành một chủ doanh nghiệp lớn, thành đạt ở Sài gòn, cưới vợ là giám đốc một công ty, đối tác làm ăn là các công ty nước ngoài, nên đã giàu càng giàu hơn.


Thằng con trai bà đã giữ lời hứa, cất cho bà một ngôi nhà tường khang trang, to đẹp nhất xóm. Do công ăn chuyện làm túi bụi, thằng con trai ít khi có dịp về thăm mẹ, cả năm có một cái đám giỗ cha nó cũng không về được lần nào từ khi nó cưới vợ. Nó nói với bà nó bận lắm, nhưng được cái tháng nào nó cũng gởi tiền về cho bà xoay xài thoải mái, không còn cảnh thiếu trước hụt sau như ngày nào. Lối xóm thấy bà như vậy, ai cũng khen bà có phước, có con làm ăn giàu có…

Nghe vậy bà cũng cười, ra chiều vui lắm nhưng trong lòng bà héo hon mà đâu ai biết. Vật chất dư thừa nhưng tình cảm thiếu thốn, cũng chẳng vui vẻ nổi, bà ra vào thui thủi một mình, có đứa con gái nhà cách mấy dãy đất nhưng cả tuần nó mới ghé thăm chút xíu rồi về, nó cũng bận bịu chuyện chồng con mà. 

Thỉnh thoảng về chiều, nghe tiếng con bìm bịp kêu nước lớn, nước ròng, nằm trên võng, bà thở dài…. Giá mà được như ngày nào, mẹ con xúm xít bên nhau, với nồi cơm nóng, với tô canh tập tàng hái vội của hàng xóm. Nghèo mà được gần gũi con cái, hơn là dư ăn, dư mặc nhưng phải lủi thủi một mình…. Rồi bà lại nghĩ, tình mẹ cha như nước trên nguồn, cứ đổ về xuôi, nước có bao giờ chịu chảy ngược...Bà lại thiếp đi trong tiếng võng đong đưa, trong giấc mơ bà lại thấy mình ôm thằng con trai vào lòng, ngửi cái mùi tóc khét nắng của nó, bà lại mỉm cười, nụ cười hạnh phúc của một người mẹ nghèo.


Một hôm, sau mấy cơn mưa đầu mùa, rau càng cua mọc rất nhiều trước sân nhà bà, những cọng rau trắng đục, mọng nước, điểm xuyết mấy chùm hạt nho nhỏ, xinh xinh. Nhìn đám rau bà lại nhớ thằng con trai nơi chốn thị thành, không biết nó bận bịu gì mà cả tháng nay cũng không gọi điện về thăm bà, rồi bà lại nhớ xưa nó rất mê món rau trộn giấm do bà làm. Nhớ vậy và sẵn có rau mới mọc đầu mùa, bà hái một giỏ xách đầy, gởi nhà cho đứa con gái rồi ra lộ đón xe đi Sài gòn thăm con trai.

Đường xa, nắng gắt, khi đến nhà con thì mớ rau càng cua đã héo mềm đi, bà nhờ cô giúp việc để rau vào tủ lạnh giúp rồi quày quả qua bên quán tạp hóa đầu đường mua đậu phộng và giấm chua về để chế biến món rau mà con bà yêu thích. Bà rất vui vì biết chắc con trai mình sẽ mê tít cho xem, mà gớm, cái con vợ của nó sao tệ quá, trong nhà không có nổi một giọt giấm ăn, bộ nó không biết nuôi giấm à, để sẵn về làm keo giấm nuôi và chỉ cho nó cách nuôi giấm luôn. Bà mỉm cười hạnh phúc.


Không ngờ, buổi chiều đó con dâu bà đi làm về sớm, mang một số rau quả cao cấp mua ở siêu thị đem cất vào tủ lạnh, thấy bọc rau càng cua héo queo quắt, cô ta xách thảy vào thùng rác. Bà về tới, nghe thằng con trai cằn nhằn vợ: “Tại sao em ném rau của má vậy, từ quê xa xôi má đem lên làm cho anh ăn đó..” Con dâu bà trả lời: “héo hết rồi, ăn gì được, em mới mua rau ở siêu thị về đó..” 

Bà bước vào và giảng hòa, bà nói với thằng con trai: “Thôi con, để mai mốt má đi thiệt sớm, rau sẽ tươi ngon hơn.”

Sáng hôm sau bà bắt xe về quê sớm, mặt buồn hiu, dạ cũng buồn hiu. Đám rau càng cua ngoài sân nhà bà vẫn lặng lẽ vươn những cọng rau giòn tươi, trắng mượt mà.


Mùa mưa năm sau, đám rau càng cua lại mọc, trắng nuột, điểm xuyết trên đầu nhánh những chùm hạt nhỏ xíu, xinh xinh. Bà lại nhớ thằng con trai, bà tính lần này phải đi thật sớm, bắt chuyến xe đầu tiên, khuya không khí mát mẻ, rau chắc sẽ không héo nữa. Tính vậy, hai giờ khuya bà dậy, xách chiếc đèn pin ra rọi, hái một rổ đầy rau càng cua, bà chăm bẳm chỉ lựa hái những cọng rau to mập, tươi roi rói.., nó chỉ thích ăn những cọng to mập thôi, bà mỉm cười hạnh phúc...

Rồi bà trở vào nhà, tính để vào chiếc giỏ xách ... không may, bà bị trợt chân, té đập đầu xuống thềm, đầu trúng vào ngạch cửa, máu tuôn xối xả..bà lịm dần và chết lặng lẽ trong sương lạnh đêm khuya, không ai hay, ai biết..Máu bà lan cả một khoảnh nền nhà và tẩm đỏ cả rổ rau càng cua mới hái, màu đỏ máu hòa lẫn sắc trắng của rau phản chiếu óng ánh dưới ánh đèn neon hiu hắt.


Ngày đám tang bà, thằng con trai khóc rất nhiều, anh ta đã hiểu vì sao mẹ bị nạn mà chết..những giọt nước mắt muộn màng không thể níu kéo mẹ của anh ta sống lại để nghe anh ta kể những lời mơ ước như thuở hàn vi. Ngoài sân, những khóm càng cua vẫn lặng lẽ vươn lên trong bóng tối chập choạng..


Mấy ai biết và quý một loại rau hoang dại chốn quê mùa cũng như có mấy người con kịp biết quý tình mẹ lặng lẽ, bao năm vẫn mãi dõi theo từng bước chân của con ở đường đời, vui khi biết con thành công, hạnh phúc và đau buồn khi hay con va vấp, khổ đau. Mấy ai mà biết... Mấy ai mà biết...

 

Hương Đức (Quán Văn)


Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
<< phần trước Trang  of 123
Gởi trả lời Gởi bài mới
Bản in ra Bản in ra

Chuyển nhanh đến
Bạn không được quyền gởi bài mới
Bạn không được quyền gởi bài trả lời
Bạn không được quyền xoá bài gởi
Bạn không được quyền sửa lại bài
Bạn không được quyền tạo điểm đề tài
Bạn không được quyền cho điểm đề tài

Bulletin Board Software by Web Wiz Forums version 8.05a
Copyright ©2001-2006 Web Wiz Guide

This page was generated in 0.332 seconds.