| Người gởi |
Nội dung |
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 24438
|
 Gởi ngày: 26/Dec/2025 lúc 2:57pm |
 Đời người, có ai mà
chẳng đôi lần phải ra khơi giữa biển lớn. Mỗi người mang trong tay một mái
chèo, một con thuyền, một hướng đi riêng. Biển thì rộng, mà sóng thì chẳng bao
giờ ngừng. Có người vừa thấy sóng nổi đã sợ, có người dù sóng gió dữ dội vẫn
kiên định vững chèo. Câu thành ngữ “Chớ thấy sóng cả mà ngã tay chèo” vì thế mà
trở thành lời nhắc nhở thấm thía: giữa phong ba của đời, điều cần giữ vững nhất
chính là tâm mình.
Sóng
gió trong cuộc sống không chỉ là những biến cố lớn, mà đôi khi được hình thành
một cách âm ỉ từ những dao động nhỏ hằng ngày — một thất bại nhỏ, một lời chê
bai, một lần hiểu lầm. Nếu mỗi lần như thế, tâm ta dao động, nản lòng, buông
tay chèo, thì con thuyền đời sẽ mãi chỉ quanh quẩn gần bờ, chẳng thể đi xa. Muốn
vượt biển, không thể chỉ trông vào gió thuận, mà phải biết tự rèn cho mình bản
lĩnh và sự tĩnh tâm.
Người
chèo thuyền giữa biển không thể chỉ dựa vào sức, mà phải có kinh nghiệm, sự điềm
tĩnh và đôi mắt nhìn xa. Cũng vậy, người đi giữa đời phải biết rèn tâm: bình thản
khi được, vững vàng khi mất, không tự cao lúc thành công, chẳng nản chí khi thất
bại. Có như thế, tay mới không run, chèo mới không lạc, và thuyền mới không đắm.
Nếu
lúc bình yên ta chịu khó rèn luyện, giữ tâm mình trước những “con sóng nhỏ” của
đời, thì khi giông bão kéo đến, ta mới không hoảng sợ. Người có đại trí không
bao giờ xem thường tiểu tiết, vì chính những va vấp nhỏ mới là nơi mài giũa bản
lĩnh thật sự.
Gia
Cát Lượng ung dung gảy đàn giữa thành trống mà khiến Tư Mã Ý kinh hồn, Trương
Phi hét một tiếng giữa cầu Trường Bản khiến vạn quân rụng rời, hay Quan Vân Trường
ung dung qua sông đương đầu với Đông Ngô — ấy đều là những người đã tôi luyện
tâm mình đến mức không dao động trước sống chết.
Cuộc
đời vốn dĩ không phẳng lặng. Sóng gió đến không phải để vùi dập ta, mà để thử
xem ta có dám cầm vững mái chèo hay không. Người yếu đuối thì sợ, người bản
lĩnh thì cảm ơn, vì nhờ sóng lớn, ta mới biết lòng mình sâu đến đâu.
Kỳ
thực, sóng gió của đời không nằm ngoài kia, mà khởi từ trong lòng. Khi tâm nổi
sóng, biển cũng hóa dữ. Khi tâm tĩnh lặng, sóng dù cao đến mấy cũng chỉ là bọt
nước thoảng qua. Không thể chọn một biển đời không có sóng, nhưng ta có thể chọn
một tâm thế vững vàng để vượt qua sóng giữ.
Có
người nói: “Đời này, chỉ cần không buông tay chèo là đã thắng nửa cuộc hành
trình.” Thật đúng vậy. Chỉ cần giữ vững niềm tin, giữ lòng sáng và tay chắc,
thì dù bão tố cũng chẳng thể khiến ta lạc đường.
Vì
thế, khi đời nổi gió, xin đừng vội ngã tay chèo.
Hãy hít một hơi sâu, nhìn lại lòng mình, và tiếp tục đi.
Bởi chính trong phong ba, con người ta mới thật sự tìm thấy bờ — bờ của sự bình
tâm và trí tuệ.
Khai Tâm biên tập
Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 26/Dec/2025 lúc 3:00pm
|
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
|
IP Logged |
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 24438
|
 Gởi ngày: 31/Dec/2025 lúc 4:18pm |
MÓN QUÀ TUYỆT VỜI MUÀ GIÁNG SINH
Bàn
tiệc đêm Giáng Sinh đã bày xong, con gà tây quay vàng ươm mới ra lò nằm
lộng lẫy trong chiếc dĩa bàn to, xung quanh con gà là những khoai tây
vàng, cà rốt đỏ, rau xanh broccoli trông thật đẹp mắt.
Bên
cạnh món ăn truyền thống đêm Giáng Sinh chị Bông bao giờ cũng kèm theo
món ăn Việt Nam. Nhìn nồi nước lèo nấu từ xương heo và nước luộc gà
loang loáng váng mỡ gà màu vàng nhạt trôi nổi những viên giò sống bên
những cọng hành lá xắt khúc đã hình dung ra một tô bún mọc ngon lành hấp
dẫn.
Bánh ngọt trái cây và chai rượu cùng những chén bát ly tách sạch sẽ thơm tho nằm yên vui chờ người vào tiệc.
Chị Bông thấp thỏm ngó ra cửa và nói với chồng: - Chắc Phong đi dón bạn gái sắp về anh nhỉ?
Anh
Bông chưa kịp trả lời thì tiếng chuông cửa đã reo lên trả lời giùm, anh
ra mở cửa. Hơi gió lạnh cuối tháng mười hai bên ngoài được dịp thổi vào
nhà cùng với Phong và một cô gái bước vào, cô mang theo một hộp bánh
to.
Phong nồng ấm giới thiệu: - Bố mẹ ơi, đây là Quỳnh Như bạn gái của con. Cô ấy cùng làm trong bệnh viện với con.
Cô gái e dè để hộp bánh lên bàn và lễ phép: -
Cháu chào hai bác. Cháu chúc hai bác và gia đình mình Giáng Sinh vui
vẻ. Đây là ổ bánh Giáng Sinh tự tay cháu làm xin được chung vui với bữa
tiệc đêm nay.
Quỳnh
Như mở hộp, là một chiếc bánh hình khúc cây thật đẹp, nếu cô không giới
thiệu thì ai cũng tưởng là ổ bánh này từ trong cửa tiệm ra. Bánh khúc
cây màu chocolate nâu tươi, lốm đốm những hạt đường bột trắng xóa như
tuyết mùa Đông rơi.
Chị Bông hết ngắm cô gái đến ngắm ổ bánh và khen cả hai: - Xinh đẹp qúa. Bác cám ơn Quỳnh Như.
Ben
đã ăn mặc chỉnh tề từ trong phòng đi ra chào bạn gái của anh. Ba đứa
cùng đứng cạnh cây thông lấp lánh sắc màu hỏi thăm chuyện trò cùng nhau.
Mỗi
năm tháng mười hai đến là chị Bông lại dọn dẹp một góc nơi phòng khách
cạnh lò sưởi để đặt cây Giáng Sinh. Chị gọi đó là sự bận rộn và niềm vui
cuối năm không thể nào thiếu được.
Thằng
con lớn Phong nói sẽ tặng cha mẹ một món qùa Giáng Sinh đặc biệt, là
dắt người yêu về nhà trình diện. Lần đầu tiên gặp chị Bông đã cảm thấy
hài lòng với cô gái này.
Thằng
út Ben chắc lại tặng gói qùa gì đó cho bố mẹ như năm ngoái khi nó từ
dorm trường ở Austin về nhà ăn lễ Giáng Sinh. Ben chưa đưa qùa, chắc
muốn bố mẹ bất ngờ.
Mọi người vào bàn tiệc, ăn miếng gà tây đầu tiên Quỳnh Như đã khéo léo khen: - Bác gái nướng gà Tây ngon qúa. Hôm nào xin bác chỉ dạy cho con bí quyết của bác. - Được rồi, bác tin là một cô gái khéo tay làm được ổ bánh khúc cây đẹp thế này thì nướng con gà tây ngon sẽ dễ dàng.
Chị Bông nhìn Phong và nói: - Bố mẹ cám ơn con đã tặng một món qùa Giáng Sinh tuyệt vời là đưa Quỳnh Như về giới thiệu với cả nhà chúng ta.
Bây giờ Ben mới nói: - Tối nay con cũng có món qùa Giáng Sinh đặc biệt tặng bố mẹ…
Mọi người cùng nhìn Ben. chờ đợi và thắc mắc vì chẳng thấy gói qùa nào cả.
Ben trân trọng tiếp: -
Tháng mười hai này con đã học xong thay vì đến tháng 5 của năm sau, Đó
là niềm vui của con là món qùa con muốn tặng bố mẹ, đền đáp công lao bố
mẹ đã nuôi con và khuyến khích con ăn học.
Chị Bông vui mừng và ngạc nhiên: - Ủa, thế là thế nào?, vậy mà mẹ cứ tưởng tháng 5 của năm tới con mới ra trường.
Phong cũng vui mừng nói: - Chúc mừng Ben đã trải qua 3 năm rưỡi để học xong bằng đại học 4 năm. Nghĩa là Ben học nhanh và xong sớm đó mẹ.
Chị Bông nghe thế thì lo lắng: -
Con học gấp gáp thế điểm tốt nghiệp có thấp không Ben? Như vậy tháng 5
tới mẹ không được dự lễ ra trường của con hả? Mẹ đã chuẩn bị quần áo đẹp
mặc trong ngày ấy rồi.
Ben mỉm cười giải thích cho mẹ hiểu: -
Con tin là bố mẹ sẽ hài lòng vì điểm tốt nghiệp của con. Dù tháng 12
này con học xong nhưng ngày lễ tốt nghiệp vẫn là tháng 5 của năm tới, bố
mẹ phải đi dự với con ngày vui ấy chứ.
Chị Bông hớn hở: - Con làm mẹ bất ngờ qúa, vui qúa. Đúng là món qùa đẹp mùa Giáng Sinh.
Vẻ mặt Ben vẫn nghiêm trang, trân trọng: - Món qùa chưa kết thúc đâu mẹ ơi, còn nữa mà….
Chị Bông hồi hộp thăm dò: - Chẳng lẽ con …có bạn gái như anh con và nay mai sẽ đưa về nhà giới thiệu? - Con chưa có bạn gái. Con nghe lời mẹ bao giờ học hành xong có công ăn việc làm mới có bạn gái như anh Phong mà.
Anh Bông sốt ruột giục con: - Còn gì nữa con nói ngay đi, tin càng vui thì bữa tiệc Giáng Sinh đêm nay càng tưng bừng.
Ben nhìn mọi người thấy ai cũng đang ngừng ăn háo hức chờ nghe.
Ben hân hoan tiếp : -
Con học gần xong đã có mấy nơi mời phỏng vấn. Nhưng con đã chọn hãng
Raytheon tại thành phố Richardson tiểu bang Texas mình. Sau khi phỏng
vấn họ offer việc làm và con đã nhận lời.
Mọi người cùng ồ lên ngạc nhiên thích thú.
Chị Bông mừng vui rối rít: -
Trời ơi, toàn là tin vui to lớn mà con giữ kín tới giờ mới nói, học
xong sớm này, lại có job ngay này, mà cái hãng ấy nó trả lương con bao
nhiêu một năm? Sao con không đợi phỏng vấn hết mấy chỗ kia rồi lựa chọn
nơi nào trả cao nhất?
Anh Bông : -
Em chỉ tính toán tiền nong như đi chợ, chắc con nó chọn hãng này cũng
có lý do của nó, hãng Raytheon lớn chuyên làm đồ quốc phòng, oai ra phết
. -
Bố mẹ ơi, chỉ vì một điều đơn giản hãng Raytheon ở thành phố
Richardson gần nhà chúng ta, con không muốn đi xa nhà, xa bố mẹ đâu.
Chị Bông cảm động, môi cười mà nước mắt rưng rưng vì vui và thương lời nói chí tình chí hiếu của con.
Anh Bông nói với vợ: - Sang năm mới Ben bắt đầu đi làm, nó sẽ không là thằng Ben bé bỏng mà em từng chăm sóc nuông chiều nữa đâu nhé.
Chị Bông hãnh diện: -
Thằng con út của em vừa giỏi vừa ngoan không thua gì thằng anh nó. Ngày
nó mới vào đại học chọn ngành computer science anh cứ lo ngành này ế ẩm
học xong không ai mướn, trong khi em luôn ủng hộ và khuyến khích con
học cái ngành mà nó yêu thích. - Thì cuối cùng anh cũng chịu thua mẹ con em rồi mà. Con giỏi và ngoan là của chung anh và em chứ.
Anh Bông rót rượu ra những ly và mời: - Nào cả nhà chúng ta cùng nhấp chút rượu thơm, trước là chúc mừng Phong với bạn gái Quỳnh Như và sau là chúc mừng Ben .
Mọi người cùng nếm rượu, ăn gà tây.
Anh Bông lại cười tươi: -
Sau hai món quà Giáng Sinh của hai con, bố cũng có quà để khoe với cả
nhà nè. Đây là qùa của người ta tăng bố, tặng một người đưa thư. Bố xin
tặng lại cho cả nhà chúng ta..
Chị Bông nói đùa: - Chắc của mấy bà góa chồng, ế chồng mua tặng cho ông mailman đẹp trai đây?
Anh Bông đi vào trong và lấy ra mấy gói qùa lần lượt để ra bàn: -
Bố đi bỏ thư hàng ngày, suốt nhiều năm nay những khu nhà đâu đó đã là
hàng xóm của bố, những người nhận thư nào đó có người thành bạn, thành
quen bố dù chỉ gặp nhau tình cờ trong phút giây. Mỗi năm nhân dịp lễ Tạ
Ơn đến Giáng Sinh thế nào bố cũng nhận qùa từ những nhà ấy, những người
ấy. Đây là hộp kẹo chocolate, hộp bánh và có vài gói qùa bố chưa mở ra.
Dù chỉ là những món qùa nhỏ bình thường nhưng bố biết là chân tình của
người tặng.
Chị Bông nhìn mấy hộp quà chưa mở và đoán: - Thế nào cũng có gói đồ ấm của bà Amy, năm nào cũng tặng ông đưa thư này mấy đôi vớ và chiếc khăn quàng cổ.
Quỳnh Như chăm chú lắng nghe, cô lên tiếng: - Con nghĩ bác là người đưa thư chăm chỉ với công việc và tốt với mọi người nên mới được người ta qúy mến thế.
Chị Bông lúc nãy hãnh diện con, bây giờ hãnh diện chồng: -
Đúng thế cháu ơi, ông mailman này đã đưa thư tận tay cho người gìa cả
ngồi xe lăn trong nhà vì họ thật khó khăn khi ra check hộp thư, ông cũng
chẳng bao giờ ngại ngần hay than thở khi đưa thư đến địa chỉ hẻo lánh,
khó khăn, có căn nhà nằm cheo leo trên qủa đồi dốc phải bước ngược lên
mấy chục bậc thang có khi chỉ bỏ vào hộp thư của họ mấy tờ báo quảng
cáo.
Phong khen người yêu: - Em thông minh ghê nhận xét về bố anh không sai tí nào.
Chị Bông giơ cao ly rượu: - Bây giờ chúng ta lại nâng ly chúc mừng bố nhá các con.
Anh Bông thêm vào: - Chúc mừng mẹ các con nữa mới công bằng, một phụ nữ đảm đang, vừa đi làm vừa lo toan việc nhà chồng con. - Vâng chúng con xin chúc mừng Giáng Sinh vui vẻ với cả nhà chúng ta.
Chị Bông đợi tiếng reo vui ngừng mới âu yếm tiếp: -
Ai ngán món gà tây muốn thay đổi mùi vị quê hương thì có tô bún mọc
đang chờ đây nhé…và chốc nữa mẹ sẽ cắt bánh Giáng Sinh khúc cây của
Quỳnh Như để mời cả nhà thưởng thức tráng miệng.
Anh Bông hưởng ứng: -
Em ơi, làm cho anh một tô bún mọc. Chúng ta đã có những món qùa tuyệt
vời trong mùa Giáng Sinh này. Thật là một mùa Giáng Sinh vui vẻ và hoàn
hảo.
Nguyễn Thị Thanh Dương
Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 31/Dec/2025 lúc 4:20pm
|
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
|
IP Logged |
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 24438
|
 Gởi ngày: 03/Jan/2026 lúc 10:58am |
Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 03/Jan/2026 lúc 10:59am
|
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
|
IP Logged |
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 24438
|
 Gởi ngày: 16/Jan/2026 lúc 10:51am |
Hắn
ngồi lì cả mấy giờ rồi, cứ bóp trán, nhíu mày cố suy tư tầm tứ để viết cho xong
mẩu truyện ngắn mà lòng ấp ủ bấy lâu nay. Khổ nỗi cái đầu mít đặc chẳng có tứ
nào nảy ra, rị mọ, hý hoáy hoài mà chữ không lấp kín trang vở học trò. Lòng dạ
hoang mang nhưng cũng phải tạm dừng vì thấy bà vợ cứ đi ra đi vào đá thúng đụng
nia, mặt mày sưng sỉa chửi chó mắng mèo, đôi lúc lại cạnh khóe bóng gió:
–
Ối giời cao đất dày ngó xuống mà xem này! Có ai khổ như mụ gái già tôi không?
Quanh năm cực nhọc làm ăn để nuôi báo cô, khéo bày trò văn vẻ…
–
Này, này! Bà đừng có mà mồm loa mép giải đấy nhé! Bà bảo ai báo cô?
–
Ừ thì tôi bảo báo cô đấy! Ai báo cô thì tự mà biết lấy, đây không dư nước dãi
mà giải thích. Thời buổi này không lo làm ăn kiếm đồng tiền đong bát gạo, suốt
ngày cứ ngồi lì ra đấy, rồi mơ mộng chữ với chả nghĩa, rõ vớ vẩn! Mớ chữ ấy có
mua nổi một miếng vá trên cái váy đụp của tôi không nào?
–
Bà đừng có mà chanh chua chát khế như thế nhé! Bà xúc phạm tôi thì được nhưng
đừng động đến văn chương chữ nghĩa! Đàn bà đái không khỏi ngọn cỏ biết gì mà lu
loa lắm mồm, rách việc!
–
Ối giời ơi, bớ làng nước ơi! Lại mà trông lão Thộn mắng tôi đây này! Này bà bảo
cho mà biết nhá! Gái già này nào dám nói chuyện văn chương! Thiên hạ đoạt giải
này giải nọ thế ông có giải gì? Giải rút lưng quần hả? Có giỏi thì tranh đoạt
với thiên hạ, tôi nghe giải nô beo nô biếc chi đó danh giá lắm, tiền thưởng cả
triệu đô la Mỹ. Ông cố lên đấy nhá, đoạt giải ấy để gái già này nở mặt nở mày
với họ hàng làng nước. Tôi xem ti vi tối qua nghe anh Bảy nói nhà văn ta phải
đoạt cho được giải nô beo đấy nhá!
Nói
xong bà vợ cười the thé, cười nham nhở nhe hàm răng cái rụng cái sâu. Bà ấy
ngồi phịch xuống đất vén váy đụp lên chùi nước dãi leo ra hai mép. Y ngán ngẩm
và cũng thấy xấu hổ trong lòng, không muốn tranh cãi với đàn bà nhưng xét ra bà
ấy cũng có lý, mặc dù bà ấy mỉa mai dấm dẳng thật sâu cay. Y biết cãi với đàn
bà là dại. Anh hùng cái thế trong thiên hạ đánh Đông dẹp Bắc oai hùng là vậy
nhưng về đến nhà là một phép nhất vợ nhì giời. Mình là tay hàn sỹ thì làm sao
chống nổi bà, thượng sách vẫn là chịu phép, hơn nữa bọn chữ nghĩa vẫn kháo nhau
“kính vợ đắc thọ” kia mà.
Y
bỏ bút giấy chỏng chơ trên bàn, bước ra nhà sau lấy cám cho lợn ăn rồi tắm lợn,
hốt phân, quét rác… Tuy thân làm nhưng tâm y vẫn không dứt ra khỏi cái luồng
suy tư về tứ của mẩu truyện đang định viết. Thật lòng thì y cũng có phần chán
nản vì mình bất tài vô tướng, đã thế cộng với sự chụp mũ hồ đồ của bà vợ nên
tâm tư lăn tăn bất an. Bà ấy tuy cay nghiệt nhưng thật tế, thời buổi này mà
ngồi viết thì đến cám lợn cũng không có để mà húp.
Y
lấy chổi xể cọ chuồng lợn mà lòng tức tưởi, nghĩ đến thằng Thái bạn cùng làng,
ngày xưa học chung lớp, nó dốt đặc cán mai, ấy vậy mà giờ làm đến bí thư tỉnh
Q. Thằng Đức cũng thế, một chữ bẻ hai không thuộc, chuyên trốn học đi đánh đáo
nhưng nay làm tổng giám đốc công ty quốc doanh Thuận Thiên Thành. Hồi nẳm, khi
thi tốt nghiệp cả hai đứa mua bằng B tiếng Anh nộp vô, vậy mà giờ danh giá tai
to mặt lớn, giàu nứt đố đổ vách. Còn thân phận mình nổi tiếng học giỏi, văn hay
chữ tốt vậy mà cứ ì ạch làm anh nhân viên quèn, tối ngày rặn mớ chữ, về nhà bị
mụ vợ già xỉa xói linh tinh. Y nhớ lời sỉ nhục của thằng Thái nói hôm gặp nhau
buổi tiệc cưới con của lão Đại:
–
Ông vẫn còn mơ mộng viết lách à? Sách bán chạy không? Nói thật với ông chứ tiền
ông bán sách không bằng tiền một lần tôi bo cho con phò ở quán karaoke Thiên
Đường.
Y
nóng mặt nhưng cố kiềm chế:
–
Ông đem chữ nghĩa ra so với con phò được sao? Đạo nghĩa để đâu?
–
Ối giời, rõ vớ vẩn, thời đại này mà còn nói đạo nghĩa, ông quả là lạc hậu tận
cùng. Ngày nay đứa nào có tiền đứa đó làm vua, mục đích phải đạt được không kể
là phương tiện gì. Ông dẹp quách chuyện viết lách đi, ai đọc mà viết? Hơn nữa
trí tuệ nhân tạo nó có thể viết vô thiên lủng.
–
Trí tuệ nhân tạo chỉ là máy móc kỹ thuật, nó không có trái tim, tâm hồn làm sao
có cảm xúc thật được!
–
Cần đách gì linh hồn với chả cảm xúc. Trí tuệ nhân tạo nó làm được tất cả, làm
tuốt tuồn tuột. Văn chương chữ nghĩa là cái thá gì, thú thật với ông chứ tôi
làm đến bí thư nhưng cả đời chưa đọc lấy một trang sách.
–
Thảo nào đất nước như thế này, quan chức như thế ấy!
Thằng
Thái cười the thé, vẻ mặt đắc thắng, giọng càng hợm hĩnh, cái thái độ của kẻ
được thời đắc thế rất ngông nghênh chẳng xem thiên hạ ra gì:
–
Ông mở mắt ra mà xem, không chỉ mình tôi đâu nhá! Cu Thẹo học cùng khóa làm chủ
tiệm nước nó có đọc chữ nào đâu, ngay cả ghi sổ tang mà còn cầm miếng bùa mẫu
do đàn em soạn sẵn trong tay. Thằng Lịnh lớp sử giờ làm tổng biên tập báo Quần
Anh cũng chỉ lấy bài trên mạng chứ có viết bài nào ra hồn thì nói gì đến đọc
sách. Thằng Khương làm giám đốc sở, quanh năm rượu chè gái gú, tay sờ vú bóp
mông chứ nào đụng đến sách báo… Chỉ có mỗi ông còn cặm cụi như lão già lẩn thẩn
ngày đêm mài mòn mông để viết lách. Tôi thật sự lấy làm quan ngại và thương hại
lắm!
–
Ê, đừng ỷ thế thần nói càn! Tôi không cần ông thương hại. Ngày xưa ông đã từng
đi học ắt ông còn nhớ câu: “Ngoại môn tam thốn trúc/ nội viện thiên kim thư?”
Thằng
Thái cười sằng sặc sùi cả bọt mép, nó cười như thể chưa bao giờ được cười. Nó
cười rung rinh nọng mỡ nơi cổ, mặt đỏ khé, cái bụng như mụ chửa chín tháng nung
núc mỡ rung giật giật. Nó cười rũ ra rồi bảo:
–
Ông quả là người muôn năm cũ, tưởng không lạc hậu nhưng lại lạc hậu không
tưởng. Thời đại 5.0 mà còn nói chuyện “tam thốn trúc với thiên kim thư.” Ờ, mà
ông cũng có chỗ đúng, thiên kim và ngàn vàng đó, vàng là số một, giờ một cây
vàng là mấy ngàn đô la Mỹ… Ông có mơ mộng gì đi nữa cũng nên nhớ một điều: Đứa
nào có tiền đứa đó có quyền!
–
Thế ông có biết cái tay đại gia gì đó vẫn thường xưng “qua” nói: “Tiền nhiều để
làm gì?” không?
Thằng
Thái vẫn cười không dứt, nó cười như thể cười thay phần của y:
–
Tiền nhiều để ngồi ghế cao, mua xe xịn, mua cả tờ báo nuôi đám bồi bút viết bài
tâng bốc mình! Tiền nhiều để làm gì hả? làm bí thư như tao nè, làm giám đốc sở
như thằng Khương… Còn không tiền thì bị mụ vợ chì chiết, mắng mỏ như mày đó! Vì
không tiền nên mày mới cho lợn ăn, tắm lợn mỗi ngày, còn tao với tụi thằng
Khương, thằng Đức thì cho đào thổi kèn, tắm tiên mỗi ngày.
Y
cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, dù đó là sự thật, cái sự thật phũ phàng đầy cay
đắng. Cho dù nó làm lớn, giàu có nhưng nó cậy thế để dạy khôn mình, mạ lỵ mình.
Thời đại kim tiền, kẻ có tiền là có quyền, ngồi cao, ăn bốc nói bậy, đăng đàn
nói xàm, chụp mũ người khác. Nào chỉ có thằng Thái hay mấy tay làm lớn xứ mình.
Ngay cả ông trùm xứ Mỹ cũng y hệt vậy. Y nghĩ ngợi lung tung, đầu óc mông lung
rối nùi. Y không biết nên nói gì hay rút lui, trong phút giây lưỡng lự thì
thằng Thái lại tiếp:
–
Cỡ như ông thì coi như vất đi, chỉ vì mớ chữ nghĩa mà ngu ngơ lạc hậu. Thiên hạ
giờ khối đứa chữ không đầy lá mít mà làm nên ông nọ bà kia, giàu sang quyền
thế, muốn làm gì thì làm. Thú thật với ông, cùng là bạn học cũ nhưng ngày xưa
tôi học dốt hơn ông. Ngày nay thì ông thấy rồi đó, tôi làm vua một cõi, ở địa
phương này bố thằng nào dám đụng đến tôi, còn ông thì… đến vợ nó còn khinh thì
nói gì thiên hạ ngoài đời.
Thấy
thằng Thái hống hách, hợm hĩnh quá đáng. Y bực mình gằn giọng:
–
Ông có tin là tôi có thể đưa ông vào trong truyện của tôi, cho ông hóa thân
thành một tay quan chức tồi, ăn bẩn, phá phách?
Thằng
Thái câng mặt thách thức:
–
Ông có tin là tôi sẽ cho người còng đầu ông, đem đốt hết sách của ông, phá nát
cái chuồng lợn nhà ông?
–
Đúng, ông có thể vì quyền hành nằm trong tay nhưng ông còn nhớ ngày xưa Tần
Thủy Hoàng đốt sách chôn nho? Sách có thể đốt nhưng tư tưởng trong sách vẫn tồn
tại với loài người. Nào chỉ có mỗi Tần Thủy Hoàng, sau cuộc nội chiến xứ mình,
sách cũng bị đốt giữa thành đô… nhưng tư tưởng trong sách làm sao đốt được!
Thằng
Thái câm nín, mặt mày có vẻ giận dữ nhưng cố kìm xuống. Nó biết thái độ ngông
cuồng ngạo mạn và hồ đồ không thể áp đảo được y, cái mớ lý luận chính trị mà nó
trang bị không thể bẻ được cái lý của y. Thằng Thái hậm hực nói câu chót trước
khi bỏ đi:
–
Đồ mọt sách, cuồng chữ, vô tích sự!
Chuyện
trong buổi tiệc cưới những tưởng dừng ở đây, nào ngờ có kẻ nào mách lẻo đem ton
hót với mụ vợ tào khang của y. Chiều hôm kia y vừa đi làm về, mụ ấy nhảy nhổm
lên, vạch váy vỗ bành bạch, mồm tru tréo:
–
Tôi cắn cơm cắn cỏ lạy ông, ông tha cho tôi, mẹ con tôi sống nhờ đàn lợn. Ông
đụng đến lão bí thư đó có mà chết! Lão ấy cho người phá chuồng lợn thì mẹ con
tôi ra chợ ăn mày. Cái quân ấy không phải dạng vừa đâu! Chúng phá chuồng lợn
thì ông đến cám cũng không có mà húp! Ối giời ơi là giời! làm ơn ngó xuống, sao
thân phận gái già này khốn khổ thế! Vô phước vớ phải lão chồng gàn, quanh năm
suốt tháng rị mọ với mớ chữ ấm ớ không đủ tiền mua bát nước xáo, đã vậy còn gây
thù chuốc oán với lão bí thư. Ông làm ơn tha cho mụ này, bỏ ngay việc viết lách
vô tích sự ấy đi. Ông còn mơ mộng giải nô beo nô biếc thì mẹ con tôi chết cả
nút. Ông giỏi thì ra ngoài kia làm ông nọ bà kia như lão Thái, lão Khương ấy
đấy nhé! Nếu đoạt giải Nô Beo thì vợ con cũng nở mặt nở mày nhưng xem ra hão
huyền quá, chi bằng làm tai to mặt lớn còn có cửa! Ối giời ơi sao mà thân tôi
khốn khổ thế này! Vợ chồng ăn ở với nhau mấy mặt con rồi, nay tôi xin ông, cắn
cơm cắn cỏ lạy ông đấy, bỏ đi, bỏ hết mộng mị văn chương Nô Beo Nô Biếc. Lúc trước
tôi nói vậy là khích tướng ông đấy thôi chứ nào có ý xúi ông tranh giải, mà dù
ông có muốn tranh đoạt cũng không sao đoạt được đâu, bằng chứng cái giải rút
lưng quần của hũ mắm xứ mình ông còn chưa đoạt được thì nói gì đến giải quốc
tế. Ông ơi, tôi nhà quê dốt nát nói ra thì ông khinh chứ thật ra tôi thấy tài
năng là một chuyện, còn phước phần nữa rất quan trọng ông ạ! Thiên hạ còn khối
kẻ tài hơn những người được giải nhưng họ lại không có phần. Ông liệu mà giải
nghệ đi, vợ chồng hú hí với nhau xem ra còn thú hơn cái giải Nô Beo của bọn Tây
cà lồ mắt xanh mũi lõ. Xưa kia tôi lấy ông vì mê ông thuộc hạng văn chương chữ
nghĩa, nay tôi khổ với ông cũng bởi mớ chữ nghĩa văn chương. Văn chương chữ
nghĩa danh giá đâu chẳng thấy chỉ thấy họa thế này. Thảo nào cụ Tản Đà đã bảo:
‘Văn chương hạ giới rẻ như bèo’ thời cụ ấy chưa có internet, chưa có mạng xã
hội, máy vi tính, điện thoại thông minh… Con người chỉ có mỗi mớ chữ thôi, ấy
thế mà cụ còn ca cẩm như cóc kêu trời mưa, nếu cụ sanh vào thời đại hôm nay
không chừng cụ ấy nhảy sông ôm trăng chứ chẳng phải chơi. Mà nào có mỗi cụ Tản
Đà. Cụ Nguyễn Văn Vĩnh còn khóc rống lên kia: ‘Nhà Văn An Nam khổ như chó.”
Chưa hết, đến chí sĩ Phan Bội Châu còn hạ bút: ‘Lập thân tối hạ thị văn
chương.’ Thế đấy ông ạ, liệu mà buông xuống đi nhá!
Mụ
vợ khóc rống lên, tuôn thốc tuôn tháo ra bao nhiêu là văn tự chữ nghĩa như thể
suối lũ mưa nguồn, chữ nghĩa cuồn cuộn tuôn, văn chương cấu tứ cứ như một tài
tử. Y lõ mắt. Y chết lặng cả người, không ngờ mụ vợ tấm mẳn của mình là một cái
mỏ có trữ lượng ngôn từ kinh hồn đến thế! Y những mong sao có được một phần
trăm cái mỏ chữ nghĩa trong bụng của mụ vợ. Y nhìn mụ vợ như thể một thần chữ.
Ngày xưa có kẻ từng tự phụ: “Thiên hạ có ba bồ chữ thì ta có cả ba bồ,” nào ngờ
ngày nay mụ vợ của y cũng chừng ấy bồ chứ chẳng phải chơi! Phải chi
mụ ấy sang cái mớ chữ trong bụng của mụ ta cho y thì phen này y sẽ đoạt cái
giải Nô Beo cho anh Bảy niễng vui lòng.
Y
nhìn mụ vợ lần nữa, mắt sáng lên tia hy vọng, biết đâu những lúc ăn nằm với
nhau thì chữ nghĩa trong bụng của mụ ấy sẽ thẩm thấu qua y và cái giải Nô Beo
văn chương không thể nào trượt khỏi tay y. Nghĩ đến đây y sung sướng lâng lâng,
tinh thần bay bổng, vẻ mặt tươi tỉnh chứ không còn nhăn nhở nhàu nhĩ. Y lặng lẽ
ra sau nhà lấy cám cho lợn ăn rồi xắn tay áo tắm lợn.
Ất
lăng thành, 1225
Tiểu Lục Thần Phong
|
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
|
IP Logged |
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 24438
|
 Gởi ngày: 23/Jan/2026 lúc 4:44pm |
GIẤC MƠ THÁNG CHẠP
Tháng Chạp, đó là tháng cuối cùng của một năm Âm lịch. Người ta không gọi đó là tháng mười hai mà thay bằng cái tên quá đỗi thân thương...tháng Chạp. Một tháng gợi bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu lo toan, bao nhiêu cố gắng của cả một năm dài. Những ngày đầu tháng Chạp, trời vẫn lất phất những hạt mưa nhẹ... Trời lành lạnh, mẹ dặn nhớ giữ ấm, người thương dặn dò nhớ giữ ấm. Giữ thế nào cho ấm nổi những cơn gió lạnh trong lòng? Tết
của người lớn, người ta chờ đợi đến Tết để được nghỉ dài ngày, chứ
không phải để tận hưởng những cảm giác ấm áp của ngày xưa nữa. Phố thị đông đúc và chật hẹp, chỉ có người và xe, đua nhau ồn ào và vội vã. Giật mình tự hỏi, đã sắp hết một năm rồi sao ? Thời gian trôi nhanh quá đi... Qua bao nhiêu vô thường mới biết mình vô nghĩa trước một đường chân chim trên đuôi mắt. Bao nhiêu thanh xuân đi qua, ồn ào có, lặng lẽ có. Giờ có muốn níu giữ, cũng chẳng được nữa rồi. Phố xá những ngày cuối năm, tất bật vô cùng. Người người dường như đang chạy đua với thời gian, tất bật lo toan chuẩn bị cho một năm mới sắp đến. Chưa
biết một năm sắp đến vui hay buồn, nhưng tháng Chạp là tháng người ta
luôn muốn làm việc hết mình vì tất cả những gì tốt đẹp ở phía trước. Nhớ về những ngày còn nhỏ, theo ba ra đồng trong cái lạnh mơn man. Bao
nhiêu cái lạnh chỉ có người nhà nông mới thấu hiểu khi bước chân xuống
ruộng đồng mà lạnh đến nỗi hơi thở cũng như có làn khói mỏng trong sương
sớm. Người nông dân cực nhọc phải lo cày bừa, gieo mạ cho xong mới yên tâm ăn Tết. Cả một đời người nhà nông vẫn khổ như thế, cho đến những ngày cuối cùng của một năm. Khi đã trưởng thành, rời khỏi quê hương mới thấm thía những ngày lành lạnh của tháng Chạp. Rồi
bất giác, mong một ngày tháng Chạp chạy về giữa cánh đồng lam lũ ngày
xưa, nhúng đôi chân trần vào nước lạnh giữa ruộng đồng tháng Chạp để
biết rằng chẳng có cái lạnh nào so sánh được với cái lạnh mà mẹ cha đã
từng chịu đựng… Tháng Chạp về, miên man nhớ về những ngày đi chợ Tết. Lúc còn nhỏ xíu, đi chợ Tết ở quê là một cái gì đó háo hức vô cùng. Như bao nhiêu đứa trẻ khác, thích thú được mẹ dẫn ra chợ sắm cho quần áo mới. Chỉ biết thế là vui lắm, hạnh phúc lắm. Chợ Tết ở quê không chỉ là nơi để người ta mua sắm, mà còn là nơi trao gửi những thân tình. Đứa
con xa quê cả năm về ăn Tết, mẹ bảo đi chợ với Mẹ cũng chỉ là để hỏi
han những người quen đã lâu, chưa có dịp thấy mặt, cũng chỉ là để chúc
nhau những câu tốt đẹp cho một năm mới sắp đến. Người nhà quê vẫn ấm áp tình nghĩa, vẫn đôn hậu như vậy bao đời rồi. Tháng Chạp về, lại nghĩ về những thân phận tha phương nơi đất khách quê người. Chắc không ai nghĩ nhiều về tháng Chạp như những người đi làm ăn xa quê. Họ tất bật cả một năm chỉ đợi tháng Chạp về đoàn tụ với gia đình. Người khá một chút không nói... Người cả năm long đong lận đận, thì tháng Chạp về với họ là bao nhiêu nỗi niềm mang theo. Nghe họ tâm sự không có tiền về quê ăn Tết, sao mà thấy thương. Chỉ là một hành trình từ Sài Gòn trở về quê, mà sao xa đến lạ thường! Thời buổi đồng tiền đi trước, không có tiền thì đường về nhà cũng trở nên gian nan như thế nào? Thôi thì cứ quăng hết những sân si và sĩ diện ở trong lòng mà chạy về với mẹ cho kịp đêm 30. Tôi đang ngồi giữa căn phòng lạnh lẽo... Chợt thấy len trong nổi nhớ... Ai như tôi kia, đứng giữa con đường nhỏ hai bên hàng rào dâm bụt đỏ, gió thổi qua tai và tiếng mẹ gọi cơm chiều. Ai như tôi, lang thang tìm những cây cỏ gà dọc theo bờ ruộng. Nắng mùa đông he hé, mùi ruộng đồng len lén thấm vào tôi. Ai như tôi, nhảy lò cò một mình trên sân vắng. Mẹ gọi vào thắp đèn, chiều mờ mịt như phủ đầy sương. Tôi ngồi mặc cho thương nhớ trộn đều những sáng, chiều, mưa, nắng... vào nhau. Tôi nhớ con mèo nhỏ ngồi co ro nơi góc bếp. Nó lúc nào trông cũng buồn buồn. Tôi nhớ căn nhà dưới... bằng lá dừa nước, trống hoác trống huơ, ngồi chỗ nào gió cũng len vào thịt da. Tôi nhớ chái bếp lạnh ngắt những chiều mưa mẹ đi... về trể. Tôi nhớ đàn gà bị dịch nằm chết rải rác khắp vườn, nhớ những con gà trống, có mào màu đỏ chót... mẹ để dành bán Tết. Tôi lại nhớ chiếc bánh bò trắng tinh bà Nội hay mua mỗi khi xuống chơi nhà cô Hai về. Chiếc bánh nhỏ, nhưng thơm lạ lùng, lại ngọt nữa. Tôi vốn hảo ngọt, lại giống bà nội nhất nhà, nên cái gì ngon nhất bà đều dành tôi hết. Vậy mà, đã hơn 20 năm, tôi không được ăn cái bánh bò nào bà Nội mua nữa. Nội tôi đi thanh thản vào một buổi chiều rất lạnh, khi thằng cháu biền biệt tha phương chốn Sài Gòn hoa lệ. Tôi nhớ quán nhà bà Bảy với đủ thứ hàng hóa. Mẹ thỉnh thoảng sai tôi chạy đi mua 200 đồng nước mắm, hay 500 đồng dầu lửa. Tôi
thì thích ngồi trên cái băng ghế cũ kỹ ngắm những cục kẹo the màu xanh,
kẹo que dài dài... có sọc vàng sọc đỏ bà để trong cái keo bằng thủy
tinh nhìn thật hấp dẫn... Những gói kẹo me, bánh sữa, bà móc lủng lẳng trên dây, như tha thiết gọi mời. Nhưng chẳng mấy khi tôi có tiền mua, cứ ngắm chán rồi về. Để thỉnh thoảng lại được "thỏa thuê ăn kẹo", tỉnh giấc thấy tay mình sờ sờ chiếc chiếu. Ô thật là những giấc mơ tuổi nhỏ ngọt ngào! Tôi lại nhớ con đường sau nhà, con đường tôi hay đi một mình vào những buổi sáng bước chân sáo. Tôi tạt vào hàng rào vườn ông Năm nhón chân kéo cành hoa dâm bụt để vặt từng bông... mà hút mật. Những bụi cây quen quen mà giờ là tháng Chạp, như khoác lên màu nắng mới lung linh. Tôi hái vài bông lục bình và thêm mấy chiếc lá về cắm vào chiếc bình nhỏ...và ngồi ngắm bởi vẻ đẹp bình dị của nó. Tháng Chạp là tháng giáp Tết, tháng của những xôn xao. Nhưng không biết sao lại ùa về trong tôi lúc này lại là một tháng Chạp khác. Tháng Chạp hắt hiu, nỗi nhớ cứ âm ỉ trong tôi qua tháng qua ngày. Thì cũng có sao đâu... tháng nào mà chẳng nhớ chẳng thương, khi đã chọn nơi không phải là quê nhà làm nơi trú ngụ. Rằng: " tháng Chạp về, ta sống lại tuổi ấu thơ" … Thành phố rộng và cô đơn giữa những ồn ào cuối năm. Ánh đèn điện lung linh nhưng vẫn mờ ảo, như chính cảm xúc của một con người. Có những lo lắng cũng chỉ để đó mà thôi. Thời gian không thể níu giữ những điều tốt đẹp ở trong lòng. Vậy nên, muốn gọi tên tháng Chạp và mong nó đừng trôi. Muốn gọi tên tháng Chạp... chầm chậm, chầm chậm thôi...
st.
Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 23/Jan/2026 lúc 4:50pm
|
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
|
IP Logged |
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 24438
|
 Gởi ngày: 24/Jan/2026 lúc 12:41pm |

Nằm ở cửa Nam sông Hậu, vùng đồng bằng sông Cửu
Long, miền Nam Việt Nam, Sóc Trăng giáp với Trà Vinh, Vĩnh Long, Hậu Giang và
Bạc Liêu. Sóc Trăng có bờ biển dài khoảng 72 km giáp với Biển Đông. Có Cửa Ba
Động nơi tui xuống thuyền vượt biên ngày cũ.
Tên Sóc Trăng, thời VNCH là tỉnh Ba
Xuyên, xuất phát từ tiếng Khmer ‘Srok Khleang’, có nghĩa là ‘vùng đất của kho
bạc’ hoặc ‘nơi chứa bạc.’
Tôi thì nghĩ Sóc Trăng là cái sóc trù phú nhờ đất giồng ven biển do phù sa sông
Hậu tràn bờ bồi đắp cả ngàn năm. Miệt Sóc Trăng dân cuốc khoai nhiều lắm. Trên
đất giồng, mình trồng khoai lang.
Dân Sóc Trăng có người Việt, người Miên và người Tiều. Người Miên, còn gọi là
người Khmer, là sắc dân thiểu số, ít người khi so với người Việt. Người Miên
sống tập trung trong nhiều phum, sóc ở Sóc Trăng.
“Phum” trong tiếng Khmer có nghĩa là ‘vườn’, tương đương với xóm, thôn, ấp của
người Việt, gồm một số gia đình có bà con với nhau. Mỗi phum thường có hàng rào
tre xanh bao quanh và có cổng phum.
Sóc thì nhiều phum, tương đương với làng hoặc xã của người Việt. Mỗi sóc thường
có một hoặc nhiều ngôi chùa Miên.
Các ngôi chùa Khmer (wat) đẹp và cổ kính như chùa Dơi, chùa Đất Sét và chùa
Phật Nằm, theo hệ phái Phật giáo Nam tông.
Người Miên ở Sóc Trăng nói tiếng Khmer. Tiếng Khmer có nguồn gốc từ chữ Pallava
của Ấn Độ, là ngôn ngữ đa âm và tượng thanh, nghĩa là mỗi ký tự đại diện cho
một âm thanh cụ thể. Tiếng Khmer có một lượng lớn từ vay mượn từ tiếng Phạn và
tiếng Pali, do ảnh hưởng của Ấn Độ giáo và Phật giáo. Ngoài ra, tiếng Khmer
cũng có nhiều từ vay mượn từ tiếng Pháp do thời kỳ thuộc địa. Tiếng Khmer có
nhiều phương ngữ khác nhau, như phương ngữ Phnom Penh, thủ đô của Campuchia;
phương ngữ Battambang, vùng tây bắc Campuchia; và phương ngữ Khmer Krom. Từ
“Krom” có nghĩa là ‘dưới’, thường chỉ những người Khmer sống ở phía nam của
Campuchia, tức là khu vực đồng bằng sông Cửu Long.
Về Kế Sách, Sóc Trăng, tôi biết người Miên có Lễ hội Ok Om Bok (Lễ cúng trăng),
Lễ hội Chol Chnam Thmay (Tết Khmer) và Lễ hội Đôn-ta (Lễ cúng ông bà).
Người Miên thích cờ bạc, chơi bầu cua cá cọp; tin dị đoan, xin số đề mà huyện
đề là một ông người Tiều lủm hết.
Người Khmer đi ‘tu phước’ là đi chùa đọc kinh, lạy Phật, cúng dường cho các sư
sãi, ôm bình bát, chân không đi khất thực, bố thí cho những người nghèo.
Người Miên không địa táng hoặc thổ táng (thổ là đất), đem chôn dưới đất như
người Việt. Người Miên theo phong tục hỏa táng (hỏa là lửa) nên bị chọc quê là
“dân chết đốt”. Nghe vậy họ giận mình lắm nhe!
Tui biết tiếng Việt chịu ảnh hưởng tiếng Miên như: Con nít khỉ khọn bị kêu là
thằng cốt đột, thằng khỉ.
“Bon ơi! Tâu na? Tâu tâm tức, tâu xa, tâu phất xạ, tâu phất cà phê ôn ơi”
(Anh ơi! Hôm nay đi đâu? Đi tắm xong thì đi chợ nhậu, đi uống cà phê, em ơi.)
Vàm nơi một con rạch đổ vào một con sông
Bưng vùng đồng lầy ngập nước, mọc nhiều cỏ lác.
“Trắng da vì bởi má cưng.
Đen da vì bởi lội bưng vớt bèo.”
Biền bãi lầy ở ven sông rạch, nước thì ngập.
Xoài đông ken giữa mùa, nhiều trái. Củ co mọc hoang vùng đồng nước, có lá và
cọng giống như bông súng nhưng nhỏ hơn. Củ co nhỏ, thường chỉ bằng ngón chân
cái người lớn, với vỏ ngoài màu đen và xù xì. Khi nấu chín, củ co có vị bùi và
dẻo, vị hơi đắng tương tự như khoai môn, khoai cao. Người dân thường móc củ co
để ăn độn với cơm hoặc nấu cháo.
Ca dao có câu:
“Củ co, bông súng, rau tràng.
Chờ đôi năm nữa cho nàng lớn khôn.”
“Em muốn về Mỹ Hội mà bà nội không cho.
Bắt vào Đồng Tháp, ăn bông súng với củ co thấu trời.”
“Đói lòng đi móc củ co.
Thấy em hết gạo anh cho một nồi.”
“Rồi hỏi anh có nhớ Bảy Ngàn.
Củ co ăn với củ bàng thế cơm?”
Tui ăn dưa điên điển làm bằng bông điên điển, màu vàng, mọc nhiều ở vùng đất
bưng, chấm thịt kho, cá kho…
Sau tháng Tư năm 1975 định mệnh, nhạc sĩ Trần Thiện Thanh từ Sài Gòn phải phiêu
dạt về Cần Thơ kiếm sống. Ông có viết bài hát “Chiếc Áo Bà Ba” nổi tiếng:
“Chiếc áo bà ba trên dòng sông thăm thẳm, thấp thoáng con xuồng bé nhỏ lướt
mong manh.
Nón lá đội nghiêng, tóc dài con nước đổ. Hậu Giang ơi em vẫn đẹp ngàn đời.
Nhớ chiếc xuồng xưa năm nào trên bến cũ. Thương lắm câu hò kêu gọi khách sang
sông. Áo trắng xuồng đưa mắt cười em khẽ gọi. Người thương ơi em vẫn đợi chờ…”
“Đẹp quá quê hương hôm nay đẹp vô ngần. Về Sóc Trăng một ngày, nghe ca điệu lâm
thôn. Đàn én chao nghiêng, xôn xao mùa lúa chín. Về bến Ninh Kiều, thấy nàng
đợi người yêu…”
(Mấy câu này, ông Nhật Trường hô khẩu hiệu của VC. Hô xong, ông tìm cách vọt
qua Mỹ mất tiêu luôn. Tôi bèn bắt chước nhạc sĩ Trần Thiện Thanh, một đi không
trở lại.)
Bài “Chiếc áo bà ba” của ông làm tôi nhớ điệu lâm thôn, còn được gọi là múa Rom
Vong, của người Khmer ở Kế Sách, Sóc Trăng. Người con gái Khmer tôi yêu, mặc
“sarong,” một mảnh vải dài, thường có hoa văn và màu sắc sặc sỡ, được quấn
quanh cơ thể từ eo xuống chân. Em dắt tôi đi theo vòng tròn. Những động tác của
em uyển chuyển và nhịp nhàng, trong khi hai tay tôi cứng ngắc như hai khúc củi.
Tôi quơ quơ đuổi muỗi, làm em cười khanh khách.
Rồi VC, Cái Văn Quạ, tức Năm Quạ, từ bưng biền lội ra; Hai Tịch từ xã Kế An đi
cẳng không, vì nhỏ lớn chưa hề mang giày hay dép lội vào chợ Kế Sách. Sự ngu
dốt của chúng biến tình tôi thành tình mộng. Vì thời cuộc, tôi xa em từ độ ấy.
Quê người, tôi vẫn nhớ quê mình. Tôi nhớ Sóc Trăng, nhớ Kế Sách, nhớ em yêu còn
kẹt lại bên kia biển, bên kia trời lận đận.
“Em ơi, anh yêu em lắm”:
(oun aoy, bong srolanh oun nas).
“Em ơi, anh nhớ em lắm”:
(oun aoy, bong neuk oun nas).
Quê người nghĩ xót thân lưu lạc! “Mè ơi!” Má ơi! Hu hu!
Đoàn Xuân Thu
|
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
|
IP Logged |
|
Lan Huynh
Senior Member
Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 24438
|
 Gởi ngày: Hôm nay lúc 10:38am |
LỜI THỀ GIAN DỐI

Lúc đó khoảng 6 giờ chiều ngày 19 tháng 2 năm
1970, tại Cầu Ga, Huế nhiều người đang đứng lố nhố dọc thành cầu, thêm
nhiều người nữa từ các hướng đang đổ xô đến xem cho biết những người kia
đang tụ tập làm cái giống gì ở đó. Trên cầu xe xích lô, xe đạp hình
như đang ngừng cả lại . Hai bên bờ sông ngay chân cầu, già trẻ lớn bé,
đàn ông có đàn bà có trong chớp nhoáng đến rất đông như họ đang bị một
lực lượng thần bí nào thúc đẩy. Tất cả đang chong mắt nhìn xuống giữa
sông, nơi một thanh niên đang trồi lên hụp xuống như đang tìm kiếm cái
gì. Một vài tiếng kêu lên: -Có người vừa nhảy xuống sông. -Ai lại không biết thế? Cậu ta đang lội ở dưới ấy đấy thôi. Một số tiếng cười lẻ tẻ cất lên rồi chìm đi trong nhạt nhẽo vì bị giọng nói đầu tiên át đi: -Một người khác, hình như là một cô gái…Nhìn kìa! Ðã tìm được rồi đó! Lạy chúa tôi! Chắc là chết mất rồi! Không
cần người đó nói thì mọi người cũng đã chứng kiến những gì đang xảy ra.
Người thanh niên sau khi hụp lặn nhiều lần trong nước sâu đã tìm được
và đang vừa ôm một cô gái vừa bơi vào bờ bên nầy của Cầu Ga. Những
nhành cây phượng vĩ hai bên bờ đang theo gió đung đưa trong buổi chiều
tà để lại những hình ảnh mơ hồ ướt lướt thướt trên mặt nước dọc bờ sông.
Không nề nhọc mệt, cậu ta thực hành ngay những động tác cứu
cấp, đặt nạn nhân nằm sấp xuống đẩy cho nước trong người cô ra hết rồi
làm hô hấp nhân tạo. Một, hai, ba, thụp. Một, hai, ba, thụp… Ðám
người bu lại để xem, ai cũng hồi hộp trông chờ và đầy bụng thắc mắc.
Không hỏi đương sự được thì họ vấn đáp với nhau. Thôi thì họ gán cho
đương sự đủ thứ lý do để nhảy sông. Nhảy sông để tự tử rõ ràng có vẻ
hợp lý nhất. Tiếng thanh niên kêu lên chiến thắng: “Có thế chứ!”
Những tiếng bàn tán chợt thay đổi với những âm thanh vui mừng hớn hở oà
vỡ như một bản hợp ca trong không gian: -Cô ấy còn sống kìa!
Cám ơn Trời Phật! Giêsu Maria Giuse! (Nơi đây sát cạnh trường Công
Giáo Pellerin và rất gần chùa Từ Ðàm nên chẳng lạ gì!) Nạn nhân
được xe Cứu Thương đưa vào bệnh viện ngay lúc đó, có người thanh niên
đi theo, bỏ lại đám đông với nổi ấm ức vì những thắc mắc chưa được giải
tỏa. Cảnh sát hình như lúc nào cũng chờ việc xong rồi mới tới thổi còi
inh ỏi cho vui. Ðang lúc nửa tỉnh nửa mê, Nàng nghe xen lẫn
trong những rên khóc vì đau đớn mơ hồ như có tiếng ai đang đùa giỡn
thoang thoảng bên tai: -Cô này cũng đẹp gớm, lại còn quá trẻ,
sao lại dại dột đem thân nộp mình cho Hà Bá như vậy chứ? May mà chúng
ta đã cứu kịp. Mà cái ông kia cũng đểu cáng thật; ông ta đã thề kiểu
người vẫn gọi là “cá trê đục ống”. Con cá trê rất trơn, chui tuột qua
cái ống tre một cách dễ dàng biết mấy! Hà hà Giọng nói kia có vẻ đứng đắn hơn: -Người
gì mà bạc bẽo quá! Bạn nhớ không? Anh ta đã đứng giữa trời đất chính
nơi bờ sông đầy hoa phượng đỏ mùa hè năm ngoái lớn tiếng thề hứa “Anh
sẽ yêu suốt đời, sẽ lấy em làm vợ. Nếu anh phụ em thì Trời Đất sẽ không
dung.” Thế mà bây giờ lại nỡ bỏ Nàng. Anh ta tưởng rằng ngoài Nàng ra
không còn ai biết chắc. Anh ta đâu biết ngoài thế giới loài người còn
có thế giới phi vật chất với những sinh thể siêu hình như chúng ta đây
vẫn thấy và biết tất cả nhờ vào những giác quan không bị hạn hẹp.
(Giọng nói khi nhắc đến chữ Nàng, cảm nghe có vẻ đầy cảm tình.) Những
gì loài người nghĩ hay nói ra đều lộ rõ trên trường năng lượng chung
quanh họ và chúng ta có thể bắt được tần số một cách dễ dàng. Nếu không
thực lòng thì đừng bao giờ nên thề hứa như thế mới phải! Khi nạn nhân
bị phụ thề đau khổ oán hờn, nỗi oán hờn này như một ngọn lửa hừng hực
bốc lên trên cao, làm đỏ rực cả không gian, làm rung động cả đất trời,
hỏi sao mình khỏi bị đánh động? Lời thề cũng có lực tác dụng thực là
mạnh, nhất là khi gặp phải giờ khắc thần khí của trời đất tụ hội lại
xung quanh. -Bạn nói đúng. Và chắc người ta cũng không nhớ
rằng trong con người họ là tổng hợp của biết bao chất hoá học và là một
hệ thống sinh hóa học phức tạp mà những hoạt động và phản ứng cũng như
tác dụng của nó gây ra kết quả lộ ra bên ngoài có thể thấy được? Có lẽ
ngoài chúng ta ra, chỉ có những kẻ có “siêu cảm giác” mới có thể cảm
nhận được điều đó. Nhưng nếu người ta biết chúng ta hiện diện quanh họ,
và nhất là có thể biết được những chuyện họ làm thì chắc chẳng ai dám
trộm cắp, gian dối, phỉnh gạt nhau và mì nh không có những trò vui để
xem nhỉ? -Ðúng vậy, và nếu thế những hệ thống hành pháp tư
pháp luật pháp của họ phải thất nghiệp hết hay sao? Dù sao, chúng ta
chỉ nên làm những gì đúng với cương vị của mình mà thôi. Nói cho cùng
thì họ có những nỗi khổ của họ như phải mang thân xác nặng nề, phải chịu
nhiều chi phối của trọng lực, phải bị hạn chế trong thị lực, thính lực
được gắn sẵn, mình không bị những vấn đề đó làm phiền, nhưng khi sống
phưởng phất giữa không gian, loại “sinh thể” phi vật chất như mình có
nhiều cơ hội bị gió bão và những giao động mãnh liệt của đất trời làm
thần hồn thất tán. Kết quả thì kiếp họ cũng như mình chẳng ai bền mãi
với thời gian. Bởi vậy ai cũng như ai phải nên lấy phúc đức làm đầu,
mong sẽ được may mắn hơn trong kiếp khác và như thế mai sau, nếu gặp lại
nhau khỏi phải hổ thẹn. -Ông là người nhà của bà đây phải
không? Bà có tỉnh lại lần nào chưa? Giọng một ai đó cất lên sát bên
tai làm Nàng chợt tỉnh. Nàng chỉ là chưa mở mắt ra vì vẫn còn hoang
mang thôi. Tiếng nói chuyện bên tai cũng im bặt. Có tiếng ai đó nữa
sát bên cạnh trả lời: -Dạ thưa bác sĩ, tôi là người đã đưa cô ấy đến đây. Cô ấy mắt đã thấy nhấp nháy liên hồi nhưng chưa tỉnh lại lần nào. Người ta (chắc là vị bác sĩ) vạch mí mắt Nàng ra xem, cầm tay bắt mạch, lấy ống nghe tim rồi hoan hỉ thốt lên: -Bà
đây đã hết nguy hiểm đến tính mạng rồi. May là đã cứu kịp! Ông đây
chắc hẳn là người đã cứu cấp bà ấy? Khi nghe chàng đáp phải, vị bác sĩ
bảo: -Thật là quý hoá! Bây giờ bà ấy cần nằm lại đây 2 ngày để
theo dõi xem có biến chuyển gì không rồi sẽ xuất viện. Y tá sẽ giải
thích về thủ tục giấy tờ cho ông. Chàng dạy văn chương và triết
ở trường nam Pellerin, chiều đó bận thảo luận giáo trình với thầy hiệu
trưởng nên ra về hơi trễ. Nhà chàng ở đường Nguyễn Huệ, hướng Bắc của
Cầu Ga. Ðáng lẽ về nhà phải đi ngược lại nhưng không hiểu sao hôm đó
chàng lại cảm thấy nóng lòng, chỉ muốn đi về phía bờ sông để hóng mát,
nhờ thế chàng thấy được nàng nhảy sông, và may đã cứu nàng kịp. Không
ai biết người nhà của nàng là ai nên chàng đành phải làm người nhà tạm
thời. Không biết sao khi vừa mới gặp chàng đã cảm thấy như có gì ràng
buộc với Nàng. Ðịnh mệnh xui khiến chàng đến đúng lúc để cứu Nàng? Tất
cả nhìn bên ngoài giống như hành động hiệp nghĩa vô vị lợi, nhưng chàng
tự biết, ngoài thứ tình lân mẫn dành cho một nạn nhân bất hạnh, còn có
một thứ gì mãnh liệt hơn thế cuốn hút chàng… Nhìn người con gái thân
hình ẻo lả, khuôn mặt đẹp xanh xao trước mặt mà chàng cảm thấy lạ lùng,
nửa xa lạ, nửa như đã từng thân quen từ lâu. Nhiều lần chàng muốn bỏ đi
mà không nỡ. Chàng thắc mắc không biết nàng đã gặp phải chuyện bất
hạnh gì đến nỗi phải tự tử như thế. Không nén được cảm thương cho kẻ
khốn khổ đang nằm bất lực trước mắt mình, chàng cầm tay nàng nhẹ vuốt ve
và thì thầm: -Có chuyện gì làm em đau khổ đến thế hở em? Dù
sao thì tôi cũng đã cứu em từ dưới sông lên, đã giựt em khỏi tay Thần
Chết. Người ta nói sau đại nạn thường có hậu phước. Chuyện gì cũng có
thể có giải pháp cả, em cần gì phải tìm chết như thế chứ! Tôi có thể
giúp được gì cho em đây!!! Lúc “bị” chàng cứu sống nàng còn
trách oán tại sao người ta không để nàng chết đi cho hết khổ, nhưng bây
giờ khi tay mình nằm trong bàn tay ấm áp của người ta, tai mình nghe
những lời chân thật đầy thiện ý của người ta, nàng cảm thấy nếu trách
móc người ta thì quá bất nhã. Mà người ta có lòng tốt thế ai lại nở
làm người ta lo âu. Bất biết mình đang ở đâu và quanh mình còn có những
ai, nàng thổn thức thủ thỉ: -Em thật chẳng ra gì! Ðã làm cho
ông phải bận tâm. Hu hu…Người yêu của em đã lừa dối em. Anh ta đã cho
em bao nhiêu hy vọng, đã thề non hẹn biển với em nhưng rồi đã đi cưới vợ
giàu mất rồi. Hu hu. Chàng rất mừng rở khi thấy nàng đã lai
tỉnh, không khỏi cảm thấy vui khi nàng đã thổ lộ chuyện kín đáo riêng
tư. Không cần phải là một giáo sư triết và tâm lý học như chàng, ai
cũng có thể biết những người tâm lý bị khủng hoãng nếu họ giải tỏa được
tâm sự thì lòng sẽ nhẹ nhàng bình tỉnh hơn. Chàng càng vui khi biết
nàng vẫn còn “độc thân.” Nàng nói giọng Huế nghe thật dễ thương. Chỉ
là chuyện thất tình thì theo thời gian nàng cũng sẽ khuây nguôi. Chàng
vội an ủi: -Ðời có mấy ai được tròn ý nguyện đâu. Yêu nhau hôm
nay bỏ nhau ngày mai là chuyện rất thường. Em có mấy mạng mà mỗi lần
thất tình lại làm chuyện dại dột như thế? Bác sĩ bảo là em cần phải ở
đây 2 ngày để theo dõi biến chứng. Em có thể cho biết người nhà em ở
đâu để tôi liên lạc với họ hay không? A, quên, Hoàng Ngọc Hà, ở số nhà
…. đường Nguyễn Huệ, ngay ngã rẽ đi ra chợ Bến Ngự đó. Còn em? -Vậy sao? Em cũng ở đường Nguyễn Huệ, ngay trường Luật. Ngân nga chứ không la là tên em. Nhìn
thấy cặp mắt tròn xoe trên khuôn mặt thư sinh trắng trẻo khôi ngô của
chàng, có vẻ bất ngờ vì sự hóm hỉnh của mình, nàng mệt nhọc mỉm cười: -Em
quen miệng nói những gì bạn bè vẫn nói đùa với nhau. Em tên Ngân.
Nhưng em không muốn cho gia đình em hay chuyện em đã tự tử. Xin ông
làm ơn thì làm ơn cho trót được không? Ông làm ơn đến nhà giao cho mẹ
em ít chữ để cho mẹ em yên tâm. Nếu được xin ông cứ nhắn với mẹ em rằng
em có thể sẽ về trong vài ngày tới. Khi xuất viện em sẽ về nhà. Ông
cũng không cần phải ở đây với em, ông cần phải về nhà ăn uống nghỉ ngơi
và thay quần áo nữa. Ngày mai chắc ông cũng cần phải đi làm nữa phải
không? Nàng nói cũng đúng; ai nỡ làm buồn lòng gia đình thêm
trong hoàn cảnh như thế này? Thế nên chàng đưa giấy bút cho nàng viết
thư. Nhìn lại mình, tóc tai áo quần vẫn còn ướt nhẹp, và bỗng nhiên cơn
mệt mỏi hình như đã chờ đợi sẵn từ đâu kéo đến làm tay chân chàng rã
rời. Cả một ngày dài dạy học, rồi thảo luận về giáo trình với thầy hiệu
trưởng, rồi lặn hụp giữa dòng sông, rồi trãi qua những giờ phút căng
thẳng tranh đấu với tử thần để giành lại mạng sống cho nàng….Cơ thể cũng
như thần kinh chàng có quyền làm reo! Trước khi ra về chàng
không quên gữi gắm nàng với y tá. Chàng nghĩ cũng nên làm thử một trắc
nghiệm tâm lý xem thử nàng có còn ý muốn bi quan hay không. Chàng than
mông lung: -Ðời cũng nhiều khi khổ thật, không lạ gì nhiều người muốn bỏ đời mà đi! Thấy nàng khóc, chàng tiếp: -Nhưng
có điều là quanh mình còn có thân nhân của mình. Cha mẹ, anh chị em,
bạn bè, con cháu…Mình bỏ đi thì khỏe thân mình, nhưng còn họ, chắc họ
đau lòng lắm nhỉ? Nàng cúi mặt thở than: -Em đã làm
hết chuyện dại dột này đến chuyện dại dột khác mà không nghĩ đến điều
đó. Nhưng cũng chính vì em không muốn cho mẹ em buồn và xấu hổ vì mình
nên mới làm thế. Linh tính cho chàng hay nàng đã gặp một cảnh
ngộ éo le trầm trọng chứ không đơn giản. A! Vị bác sĩ ấy luôn gọi
nàng là “Bà”. Thế là… Chàng đã đoán được hiện trạng của nàng và thấu
hiểu tại sao nàng liều mình. Nhìn vào đôi mắt đẹp có hai hàng lông mi
dài cong vút chứa đầy sầu muộn, chàng nói nho nhỏ nhưng giọng nói rất
quả quyết: -Em không nghĩ rằng đối với cha mẹ chẳng có cái buồn
nào bằng cái buồn bị mất con hay sao? Hơn nữa ai chả có lúc lầm lỡ dại
dột? Ðiều quan trọng là ngã xuống biết đứng dậy để đi lên hay
không. Những bất hạnh thường là những kinh nghiệm quý giá cho tương lai
của mình đó em ạ. Người ta cũng tin rằng thoát được đại nạn thì thể
nào cũng có hậu phước. Em nên nhớ hãy luôn luôn bình tĩnh để tìm lối
thoát nếu gặp điều gì khó khăn. Tôi rất hân hạnh được giúp đỡ khi nào
em cần. Những lời đầy chân tình của chàng làm nàng cảm kích vô
cùng. Giữa lúc cô đơn tuyệt vọng chàng chẳng những đã cứu vớt thân xác
nàng mà còn xoa dịu tâm hồn nàng cho khỏi những khổ đau quay quắt. Biết
chàng lo ngại gì, nàng hứa: -Em hiểu ý của ông. Chẳng biết
nói sao cho vừa để tỏ lòng cảm kích của em đối với ông, em chỉ xin hứa
là sẽ không làm những điều dại dột như thế nữa. Xin ông cứ yên tâm!
Nàng quả thật cảm thấy mình quá tội lỗi và suýt nữa đã phạm tội rất
trọng, chết phải sa hỏa ngục chứ chằng không. Nhưng con đường phải đi
sẽ khó khăn biết bao! Anh nàng làm gác dan cho Trường Luật, lương tiền
ba cọc ba đồng phải nuôi vợ con cùng mẹ và hai chị em nàng. Tất cả đang
ở chung nhau ở nhà của trường cấp, đó là nơi đông đảo sinh viên ra vào,
nàng còn mặt mũi nào mà ở đó trong hoàn cảnh như thế này được! Mà nàng
thì vốn liếng chẳng có gì! Theo địa chỉ ghi trên thư, chàng
đến nhà nàng khi trong nhà chỉ còn một ánh đèn ngủ mờ mờ. Tiếng dép lẹp
xẹp kéo lê ra cửa khi chàng vừa gõ 2 tiếng và rồi một giọng đàn bà hỏi
ra: “Ai đấy?” Chàng đáp: “Có phải đây là nhà cô Ngân? Cô ấy nhờ tôi
đưa thư.” Cửa mở hé ra và một thiếu phụ trung niên tóc vấn cao kiểu đàn
bà Bắc xuất hiện bên trong cửa với vẻ mặt đầy thắc mắc âu lo. Chàng
đưa vội thư của nàng cho thiếu phụ, miệng nói: “Hồi trưa ngẫu nhiên
gặp, cô Ngân nhờ cháu giao thư này để ở nhà khỏi lo. Cô ấy bảo sẽ về
vài ngày tới. Cháu xin phép về vì trời cũng đã khuya quá rồi.” Không
đợi bà ấy cám ơn, chàng vội vàng cỡi xe Honda chạy tuốt. Vì
suốt một ngày mệt mỏi nên giáo sư Hoàng Ngọc Hà đêm đó đã ngủ một giấc
thật mê man. Ngày hôm sau vì bận dạy học nên đến chiều chàng mới đi
thăm cô Ngân. Chàng tìm mua một ít thức ăn ngon xong rồi mới phóng xe
mang đến bệnh viện. Lòng chàng cảm thấy hồi hộp vì ý nghĩ sắp được gặp
lại người con gái xinh đẹp hiền lành mà mới gặp chàng đã cảm mến. Chàng
nghĩ chắc cô sẽ vui khi thấy chàng mang quà đến cho cô. Bước chân vào
phòng Cấp Cứu, không thấy cô đâu, chàng hơi sững người lại. Chợt nghĩ
rằng những bệnh nhân sau khi được chẩn đoán đã qua khỏi thời kỳ nguy
hiểm đến tánh mạng thường được đưa vào phòng bệnh nào đó, chàng đến văn
phòng điều hành để hỏi xem cô đang ở phòng nào. Thư ký ở văn phòng dò
tìm một phút trong danh sách, xong ngững đầu lên, cất giọng dò hỏi: -Ông
có phải là người nhà của cô Phạm Thị Kim Ngân không? Sáng hôm nay cô
ấy đã bỏ đi mà không báo cáo cho chúng tôi biết. Cô ấy có để lại một
bức thư trên giường bệnh cho một người nào đó tên là Hoàng Ngọc Hà. Nghe xong những lời đó, chàng cảm thấy đầu óc hoang mang, tay thả hộp cơm mới mua xuống đất mà không hay, miệng thì đáp: -Tôi chính là Hoàng Ngọc Hà. Tôi có thể xem bức thư kia không cô? -Dĩ nhiên là được vì trên thư đề người nhận là ông. Nhưng xin ông trình giấy căn cước và ký vào giấy biên nhận này cho! Ngồi vào một chiếc ghế ở ngay phòng đợi, chàng lo lắng mở tấm giấy ra đọc: Ông Hà kính mến, Trước
hết em xin cám ơn ông đã cứu vớt em trong lúc tuyệt vọng, nhờ đó cũng
cứu vớt được một bào thai em còn mang trong bụng. Dù bố nó là một kẻ
bạc tình nhưng nó lại chẳng có tội tình gì, em không nên vì lỗi lầm của
mình mà làm liên lụy đến con. Em cũng không muốn làm cho mẹ và anh chị
em phải xấu hổ vì em nên sẽ không về nhà. Hôm qua em đã suy nghĩ kỹ; em
sẽ tìm một nơi để nương thân một thời gian. Em đã nghĩ đến một nơi em
có thể tạm sống được để chờ ngày sinh nở. Trước khi dấn thân
vào một con đường tương lai mờ mịt và những nơi chốn chưa từng đi qua
quả thật em cũng rất lo âu hoảng hốt, nhưng sự quan tâm của ông đã sưỡi
ấm tâm hồn em, cho em hy vọng và em rất tin tưởng vào những lời khuyến
khích của những người bạn giấu mặt vẫn thường trò chuyện bên em. Ông
biết không? Mấy người bạn này, dù em không nhìn thấy họ, đã thì thầm
bên tai em những lời cổ võ: “Hãy tự tin! Ðời chẳng ai không có những
nổi khó khăn, nhưng dù khó khăn bao nhiêu rồi cũng sẽ qua. Cô sẽ luôn
được quý nhân giúp đỡ, đừng lo lắng quá!” Họ còn cho hay rằng họ vẫn ở
quanh mình trong thế giới này, chỉ là với con mắt thường của mình thì
không thấy họ được mà thôi. Ít hàng để ông yên tâm, em xin cúi
mình chào tạm biệt ông. Trên bước đường tương lai, hy vọng em sẽ có
duyên được tái ngộ để đáp đền ơn cứu mạng. Ngân Nga Ðọc
xong lá thư trần ngắn ngũi, chàng cảm thấy bàng hoàng. Thế là cô ấy đã
bỏ đi, không biết đi đâu với một bào thai trong bụng! Nỗi xót thương
cho số phận không may của cô cùng với tình cảm vừa mới chớm khi gặp mặt
làm cho chàng sững sờ ngơ ngẫn, như kẻ vừa đánh mất một vật gì rất thân
thương quý báu. Chàng suy nghĩ mãi về câu “những người bạn giấu mặt”
mà cô Ngân nói đến trong thư, có phải cô ấy bị tâm thần không đây? Càng
nghĩ thế thì càng lo thêm. Mùi ê-te, mùi thuốc men, máu mủ, tình trạng
nặng nề và tiếng rên la không dứt của những bệnh nhân trong phòng cấp
cứu, cùng với màu xám xịt buổi chiều tối đang chụp xuống bên ngoài làm
chàng cảm thấy cuộc đời sao quá lắm đau thương! Trời mới sáng đó mà nay
đã tối, cũng như mối tình cảm của chàng, chỉ mới bắt đầu mà nay đã phải
đến hồi kết thúc rồi sao? Chỉ mới vài tháng lấy vợ mà bác sĩ
Sở đã thấy lòng rất buồn phiền. Ông đang ray rứt với kỷ niệm của những
ngày tháng cũ. Suốt 7 năm dài đi học ở trường Ðại Học Y Khoa Huế rồi
thực tập nội trú ở bệnh viện gần đó ông đã ăn cơm tháng ở nhà bà Thức,
mẹ Ngân. Người ta học Y vì lý tưởng cứu nhân độ thế, vì muốn làm “lương
y như từ mẫu”, còn ông thì khác, mặc dầu khi tốt nghiệp ông cũng đã đưa
tay lên ngực thốt lên lời thề danh dự. Khi ông bắt đầu đến ở thì Ngân
còn đi tu, sang năm thứ hai thì cô bỏ nhà dòng để hoàn tục, và sau đó
thì mọi người đã bắt gặp hai người họ đang âu yếm nhau. (Chẳng biết ông
có biết chuyện tình của hai người đã mang lại cho gia đình nầy bao
nhiêu hy vọng vì cứ tưởng rằng nhà họ sẽ được nở mày nở mặt với thiên
hạ, sẽ có rễ là bác sĩ đẹp trai, bây giờ đang rất buồn thảm hay không.)
Cả gia đình đã đối đãi với ông rất tốt. Cô Ngân đã chăm sóc cho ông
từng ly từng tí chẳng khác một người vợ hiền. Ngân chẳng những đẹp
người mà còn đẹp nết. Ngoài tính tình hiền lành thuỳ mị, có thể nói tìm
khắp thành phố Huế chưa chắc có cô nào xinh đẹp hơn Ngân. Nhưng sau
khi tốt nghiệp trở về Sài Gòn, ông đã gặp Hương, con một ông chủ hãng
xuất nhập cảng giàu có. Bị cám dỗ bởi sự hào nhoáng của xe hơi nhà lầu,
của nữ trang trên người Hương, ông đã xáp lại với Hương. Nhất là khi
đến nhà gặp bố mẹ giàu có của Hương được họ hứa xa hứa gần sẽ mở phòng
mạch và dưỡng đường cho ai lấy con họ thì ông bị mê hoặc, quyết định bỏ
người tình nghèo để cưới Hương ngay. Không cần phải nói ai cũng biết
đám cưới đã diễn ra linh đình như thế nào. Ðôi vợ chồng mới đi hưởng
tuần trăng mật ở Âu châu một tháng và khi họ trở về thì một phòng mạch
đã được mở sẵn cho ông ở đường Thoại Ngọc Hầu, ngay Chợ Ông Tạ. Nhờ là
con một trong gia đình nên ông không bị động viên vào làm quân y. Ông
đã đi làm ở phòng mạch được tháng nay. Vì phòng mạch mới không có nhiều
thân chủ nên ông có nhiều thì giờ để mà mơ mộng. Cũng khoảng 6 giờ
chiều ngày 19 tháng 2, năm 1970, khi ông đang chìm vào “giấc ngủ ngồi”
trên ghế ở phòng mạch thì hình ảnh Ngân chợt hiện lên. Ngân đang vùng
vẫy trong vùng nước sâu thẳm, đang chới với nhìn về phía ông và cất lên
tiếng kêu tuyệt vọng: -Anh Sở ơi! Mẹ con em xin vĩnh biệt anh. Chúc
anh được hạnh phúc với tình yêu mới! Ông đưa tay ra ngăn cản nàng và ú
ớ: -Ngân ơi! Em đừng làm thế! Ngân, Ngân! Ðừng làm thế mà tội nghiệp
con! Thế rồi khi thấy nàng chìm mất dưới dòng nước biếc, ông hoảng hốt
và tỉnh thức. Tâm thần đang hoang mang ông càng hoảng hốt hơn khi thấy
Hương đang đứng trước mặt nhìn mình với vẻ mặt lạ lùng dò hỏi. Ông cố
trấn tỉnh để nói dối với cô rằng ông vừa ngủ gật và thấy ác mộng. Nhưng
từ đó cơn ác mộng đó thường ám ảnh ông ngày đêm. Ông thường nghĩ rằng
những bà con máu mủ, những người có liên hệ vợ chồng hay những kẻ yêu
nhau sâu đậm thường tơ tưởng tới nhau có thể có tâm linh tương thông và
thần giao cách cảm. Chuyện ông nằm mơ chẳng lẽ là sự thật? Ngân cùng
đứa con mới tượng hình khi ông rời bỏ Ngân đã chết mất dưới dóng sông ấy
rồi hay sao? Hôm nay cách hôm đó chừng hơn một tuần, ông Sở
trong tư thế sẵn sàng, đang ngồi trong phòng khách xem TV, chờ vợ về để
cùng đến nhà nhạc gia, ông bà chủ Hãng Xuất Nhập Cãng Cơ Khí Rồng Vàng.
Ông Tiến, ông nhạc của ông hẹn gặp hai vợ chồng để bàn chuyện mở một
dưỡng đường ở Biên Hòa cho ông cai quản. Chiếc đồng hồ Grandfather bằng
gỗ sồi đứng trong góc nhà đã đánh từ 8, 9, 10, đến 11 tiếng mà vẫn chưa
thấy Hương đâu cả. Quả lắc vẫn lắc qua lắc lại thả ra những tiếng tic,
tắc như đang chạy đua càng lúc càng căng thẳng với nhịp tim và các tế
bào thần kinh của ông, cho đến khi ông chịu thua và nằm gục xuống trên
salon. Những tiếng đing, đong vang lên ầm ỉ cùng với tiếng giày lộp cộp
làm ông giựt mình tỉnh dậy. Vợ ông đang đang lê bước đi vào. Ông dụi
mắt muốn cằn nhằn, nhưng lại chỉ dám than: -Em về trễ quá rồi! Không nhớ bố mẹ muốn gặp chúng mình tối nay sao? Hương trả lời giọng lè nhè: -Ði chơi với bạn bè vui quá! Ứ! Ai hẹn ai thế? Chừng
như Hương đã xỉn lắm vì mặt mày đỏ gay, chân nam đá chân xiêu. Ông vội
chạy đến đỡ vợ lên giường. Cô nằm xuống là ngáy khò khò . Ông lấy
khăn ướt lau mặt cho cô. Thứ bảy này người làm về thăm nhà từ sớm nên
không có ai để sai bảo. Lau đi một lượt, lau lại thêm lượt nữa với nước
ngâm đá lạnh cho giã rượu. Ðèn điện bỗng nhiên sáng lên cho ông thấy
rõ… Trời ơi! Thì ra cô không có lông mày! Lông nheo thì rơi cả ra
trên gối, mặt cô lại rỗ hoa! Những vết sẹo cắt, vá, sữa chữa vẫn còn
đầy trên mắt mũi miệng, mà cái sống mũi hình như hơi bị lệch về bên trái
thì phải! Ðây là vợ của ông đây sao? Sau mặt nạ son phấn, gương mặt
thật của vợ ông là thế này sao? Dù sao, cũng nên cỡi bỏ giày dép áo
quần cho cô ta cái đã! Vất vả lắm mới mở được những nút áo kiểu cách
bên ngoài. Ðồ lót bên trong rít rát mồ hôi làm sao ngủ được? Thôi thì
ráng cỡi ra cho luôn rồi dùng khăn ướt lau cho sạch vậy. Chiếc xu-cheng
vừa bung ra thì chèng đéc ơi! Ðôi vú mà lâu nay ông hay sờ mó, chiếc
lớn chiếc nhỏ, chiếc cao chiếc thấp như một anh hề đang làm miệng méo để
cười nhạo ông. Cụp mắt buồn bả nhìn xuống thì lại thấy cái bụng vun
cao như đã có bầu 4, 5 tháng rồi vậy. Xây xẩm cả mặt mày. Nhớ lại từng
lúc từ ngày cưới…Hèn gì lúc nào cô cũng “tương kính như tân”, kín đáo e
lệ như con gái, không cho ông mở đèn lúc vợ chồng gần nhau…Thì ra là
thế! Ông phân vân, lưỡng lự một lúc rồi đem chăn gối ra nằm ngoài salon
suy nghĩ. Hình ảnh của một tương lai huy hoàng khi ông làm chủ một
dưỡng đường tầm cỡ ở Sài Gòn lớn lao, đẹp đẻ, hấp dẫn quá chừng… “Lỡ
cưới rồi thì ráng mà làm ngơ! Còn Ngân, mai mốt giàu có rồi ta sẽ cho
mẹ con nó mỗi tháng một ít tiền thì có sao đâu.” Ông nhủ thầm. Ðang
mơ thấy mình làm hoàng tử trong cung vàng điện ngọc, ông tiếc nuối biết
mấy khi chợt nhận ra có tiếng Hương kêu thét từ phòng trong. Ông chạy
vào và đụng nhằm vợ ông đang chạy ra. Hai người ngã lăn đùng ra sàn.
Cũng may là sàn nhà lót thảm nên không đến nổi. Khi đỡ vợ dậy, ông
thấy cô toàn thân vẫn còn đang run rẫy. Cô lập cập: -Có ma anh Sở ơi!
Có đến mấy con lận. Cứ thay phiên nhau chí chóe bên tai em. Ông ôm cô để trấn an: -Làm gì có ma. Chắc em thấy ác mộng thôi. -Không phải là ác mộng vì lúc đó dường như em đã tỉnh rồi. Em nghe có tiếng nói chuyện, rồi tiếng cãi nhau nữa. Rồi cô hất tay ông ra, nhìn ông với ánh mắt khinh bỉ và oán trách, cô hét lên: -Người
ta nói rằng mẹ con cô Ngân nào đó vì ông mà suýt chết. Ông là kẻ tham
phú phụ bần không có lương tâm. Ông đã thề với Trời Ðất sẽ lấy cổ làm
vợ, ông đã lấy cổ có bầu rồi bỏ cổ. Trong cơn tuyệt vọng cổ đã tự tử
suýt chết đuối. Cũng may cho ông đó! Nếu mẹ con cổ mà chết thì chắc
con cái tôi sẽ bị quả báo vì ông. Ông thề thì mặc ông, sao lại lôi kéo
tôi vào theo là thế nào? Ông làm gì mặc ông, tại sao ông mang ma quỷ
vào nhà tôi để dọa nạt tôi như thế này hở? Bây giờ ai mà dám ở đây
nữa! Tôi muốn về nhà cha mẹ tôi lập tức! Cô có vẻ tức tối như
thể ước gì có thể bỏ đi không nhìn mặt ông Sở nữa vì khinh bỉ vì ghen
tương nhưng lại không dám nặng lời hơn. Phải chăng dù sao, ổng vẫn là
ông chồng bác sĩ đẹp trai khiến cho cô hãnh diện với chúng bạn và hơn
nữa cô cũng còn cần ông ta mà. Cô bây giờ cũng đâu dám đi một mình! Thoạt
nghe Hương nói những lời đó, ông Sở giựt mình tái mặt, định thú thật
hết với cô để xin cô tha thứ, nhưng chợt nhớ đến cái bụng lùm lùm của cô
ông vừa mới thấy lúc nãy, ông như quả bóng bị ứ hơi chỉ muốn nổ tung
ra. Ông chỉ mới cưới cô được 2 tháng, đã chỉ gần nhau rất hạn chế trong
một tháng khi đi hưởng tuần trăng mật và từ đó cũng chưa hề nghe cô nói
gì về việc thai nghén, như thế nghĩa là sao? Cô đã luôn viện cớ trong
người bần thần mệt mỏi. Là một bác sĩ, ông nghĩ rằng cô đã sớm cấn thai
với mình mà chỉ vì mắc cỡ không muốn nói nên cũng làm ngơ thôi…Thấy ông
nhìn chằm chằm vào bụng mình, Hương chợt nhớ khi mình thức dậy thân thể
trần truồng nên cũng hơi biến sắc, nhưng chỉ trong thoáng chốc, nét mặt
đã trơ ra có vẻ bất cần đời như cũ. Với giọng vẫn còn run nhưng không
thiếu vẻ oai vệ, cô ra lệnh: -Ông đưa tôi đi ngay đi! Tôi không thể ở đây một giây phút nào nữa đâu. Từ
mấy tháng nay đã tập nghe lệnh của cô như tên lính nghe lệnh chỉ huy
hay đầy tớ nghe lệnh chủ nhân nên ông Sở dễ dàng cất vào trong tâm tự ái
của một nam nhi đại trượng phu và bất cứ nổi nhục gì để tuân theo. Ông
lập tâm sẽ nhịn nhục hết mình đến đâu hay đến đó nên răm rắp ra nhà xe
lấy xe đưa cô đi. Phần Hương, từ nhà ra, dù muốn dù không, cô vẫn phải
theo sát bên ông vì ma quái hình như đang tràn ngập cả không gian và
hình ảnh của chúng đang hiện diện nơi từng lùm cây ngọn cỏ, có thể ám
hại cô bất cứ lúc nào. Chừng một năm sau đó, nhân dịp vợ chồng
chị của chàng từ Saigon ra Huế để xin con nuôi, giáo sư Hà đã tháp tùng
theo họ. Thì ra ở Huế, ngay gần nơi chàng dạy học có một tổ chức thiện
nguyện do một số người công giáo có lý tưởng rất cao đẹp tổ chức mà
chàng không hay. Tổ chức này chẳng những đi kiếm những thai nhi bị phá
bỏ khắp nơi đem về chôn ở một nghĩa địa riêng gọi là “Nghĩa Trang Anh
Hài” ở làng Ngọc Hồ, quận Hương Trà, Tỉnh Thừa Thiên, mà họ còn lo nuôi
những bà mẹ bất đắc dĩ để họ đừng phá thai chờ đến ngày họ sinh nở rồi
sau đó lo việc kiếm cha mẹ nuôi cho những đứa bé sơ sinh do những bà mẹ
này sinh ra. Chị chàng có người bạn ở Huế, nhờ người bạn đó mới biết
đến tổ chức này và hôm nay hai vợ chồng hiếm muộn này mới ra đây để kiếm
con nuôi. Ði theo vợ chồng chị, chàng không khỏi nhớ đến Ngân và thầm
tiếc rằng mình đã không biết nơi đây từ trước để đưa đường chỉ lối cho
nàng. Bây giờ bóng chim tăm cá biết đâu mà tìm! Dù chỉ gặp nàng bất
quá mấy tiếng đồng hồ và chỉ trao đổi với nàng ít câu nhưng chàng vẫn cứ
nhớ đến hình dáng và giọng nói nét nhìn của nàng không nguôi. Văn
phòng của tổ chức này chỉ là một căn phòng nhỏ nằm trong khuôn viên của
một nhà thờ. Phòng chỉ rộng khoảng 10m vuông, với một chiếc kệ gỗ có
nhiều ngăn để hồ sơ bên vách trái và một cái bàn làm việc bên góc phải
với 5, 6 chiếc ghế cũ kỷ. Trên vách ở giữa có treo hình Ðức Mẹ Maria
tay bồng Chúa Hài Ðồng, bên trái xa chiếc kệ gỗ là bản thông báo về
những sinh hoạt của hội, kết quả của những công tác trong tháng. Bên
phải phía bàn làm việc là bản tuyên bố về mục đích hoạt động của hội.
Rải rác đó đây là những bảng tri ân những nhà hảo tâm đã đóng góp tài
lực cho hội. Ðang khi chàng đi xem những bảng tri ân trong khi chờ đợi
gặp người của hội thì chợt nghe giọng chào êm tai: -Xin chào quý vị! Xin lỗi đã để quý vị chờ lâu! Chàng
không thể tin vào mắt mình. Hèn gì mấy hôm nay con mắt giựt lia lịa!
Chẳng phải Ngân đang đứng trước mắt chàng là gì? Ngân đẹp đẽ, nõn nà,
hồng hào, tươi trẻ, dáng dấp trang nhã dù ăn mặc rất mộc mạc đơn sơ.
Chàng nhìn nàng và nàng cũng tròn mắt nhìn chàng, cả hai không dấu được
vẻ kinh ngạc. Vợ chồng chị cũng lạ lùng khi nghe chàng reo lên: -Ngân đây phải không? Em làm gì ở đây vậy? Dáng điệu e ấp ngại ngùng, nàng đáp nhỏ chỉ đủ cho chàng nghe: -Thưa
ông Hà, em đã may mắn được Hội giúp đỡ nên đã qua được lúc tưởng là
cùng đường bí lối. Từ đó đến giờ em vẫn sống nhờ vào lòng bác ái của
mọi người ở đây. Em chỉ mới thực sự làm việc hành chánh cho Hội được
khoảng vài tháng nay thôi. Rồi nàng mời mọi người ngồi lại để
bàn chuyện. Theo lời nàng thì Hội được một số người hảo tâm cũng như hội
đoàn từ thiện hải ngoại đóng góp tài trợ nên những cha mẹ nuôi nào gặp
lúc nào đó thiếu điều kiện vẫn có thể yêu cầu Hội tiếp tay trong việc
nuôi dạy đứa con nuôi sau này. Những bà mẹ của những đứa bé này phần
nhiều là bất đắc dĩ mà phải sinh con nên sau khi sinh không còn muốn ai
biết được họ từng có con, thế nên cha mẹ nuôi không cần lo bị đòi con
lại. Ngân nhìn sang Hà thẹn thùng giải thích: -Trường hợp
người mẹ muốn tiếp tục tự mình nuôi con như em thì Hội cũng giúp đỡ tích
cực. Hội cho em làm việc ở đây rất tiện cho em, vì vừa làm việc vừa có
thể ở gần để chăm sóc cho con bé. Con bé từ ngày sinh ra thường hay
đau ốm. Nếu không nhờ Hội ân cần giúp đỡ thì chắc chẳng còn sống nổi!
Cố giấu nét buồn, Ngân nói tiếp: -Tôn chỉ của Hội là bảo đảm cho những
đứa trẻ bất hạnh không cha mẹ này có người thay thế cha mẹ chúng để
nuôi dạy, để yêu thương chúng nên họ thường đi các xóm đạo xa gần, tìm
những người đạo đức có điều kiện tài chính đáp ứng tiêu chuẫn này để nhờ
họ nuôi giúp. Thủ tục cũng đơn giản thôi. Một khi ông bà đã chọn được
đứa bé mình thích thì chỉ cần hoàn tất một số giấy tờ và thủ tục cần
thiết không có gì phức tạp. Sau khi ông bà đã điền vào mẫu đơn xin con
và tờ khai lý lịch này rồi em sẽ xin hướng dẫn mọi người đi thăm các em
bé nhé! Sau đó, Ngân đã hướng dẫn ba người đi gặp những đứa trẻ
trong trại. Gọi là trại nhưng thực ra chỉ có một dãy nhà gồm 4 phòng
nhỏ, hai phòng có để những chiếc nôi, giường nhỏ, trong đó có 7, 8 em bé
đang nằm giữa ít nhiều đồ chơi như bong bóng, lúc lắc. Bên ngoài là
một sân rộng có hàng rào bao quanh với chừng mười trẻ lớn nhỏ tuổi từ 2
đến 5 đang chơi đùa với những xích đu, ngựa gỗ, và cầu xoắn bằng mũ được
bơm lên, dưới sự giám thị của vài vị nữ tu. Trông chẳng khác chi một
tiểu viện mồ côi. Ông bà Hải (anh rễ và chị của Hà) đã quyết định xin
một bé trai người Việt trong đám trẻ trắng có, đen có, vàng có còn nằm
trong nôi, mà theo lời Ngân thì người mẹ của bé đã bỏ đi ngay sau khi
sinh bé, không còn liên lạc nữa. Hà đã kể với anh chị về hoàn
cảnh của Ngân nên ông bà Hải rất thương cảm và rất muốn giúp đỡ. Họ đã
đề nghị Ngân nên theo họ vào Sài Gòn để Ngân có thể tiếp tục nuôi con mà
không sợ dư luận của thiên hạ địa phương đàm tiếu. Bà Hải đang dạy học
ở một trường tiểu học gần bệnh viện Chợ Rẫy và bà có thể xin một chân
giáo viên cho Ngân ở đó. Thật là một may mắn bất ngờ! Ngân tự nhủ và
rất cảm kích lòng tốt của bà Hải. Dĩ nhiên là Ngân nhận lời và mong
chóng xa được nơi chốn đã gây cho nàng lắm nổi sầu đau. Nàng thương mẹ,
nhớ anh chị em, nhưng suốt từ dạo ấy đến nay chỉ dám gữi tin về chứ đâu
có đủ can đảm về nhà gặp gỡ họ bao giờ! Nhà ông bà Hải rộng
rãi lại có người làm giúp trông nom con nuôi của ông bà và con của Ngân
nên khi Ngân ở đây để đi dạy học rất là thuận tiện. Bà Hải lại đối xử
với mẹ con nàng rất thân thiết nên lòng nhớ gia đình và nỗi buồn về thân
phận qua 3 năm cũng đã nguôi ngoai. Phương chi giáo sư Hà thỉnh thoảng
vẫn vào ra thăm viếng và gọi điện thoại ân cần thăm hỏi đều đều nên tâm
trạng Ngân cũng đã lạc quan dần. Khí hậu Sàigon hình như thích hợp với
hai mẹ con nên Ngân càng ngày càng nõn nà và con bé Hạnh con nàng càng
ngày càng thấy đỡ xanh xao. Ðang giảng bài toán đố cho học trò
trong lớp 5 thì Ngân phải ngưng lại vì thấy ông giám thị trường đang hấp
tấp chạy vào. Không có được vẻ bình tỉnh cố hữu, ông nói giọng run
run: -Cô Ngân! Cô hãy đến bệnh viện Chợ Rẫy ngay vì cháu bé đã
được đưa vào đó, phòng Cấp Cứu, Bệnh Viện Chợ Rẫy. Người nhà cô chỉ
nhắn lại chừng đó thôi. Tôi không biết gì hơn. Tôi sẽ điều người đến
dạy thế cô hôm nay và cho đến khi nào cô có thể trở lại. Cô cứ yên tâm
mà đi đi! Ngân bàng hoàng choáng váng, tất tả thuê xe thồ chạy
đến bệnh viện Chợ Rẫy, trí óc hoang mang tưởng tượng đến cảnh tượng hãi
hùng, con nàng bị xe tông nằm trong vũng máu, rồi còn bao nhiêu hình ảnh
kinh khủng khác nữa…Nàng thầm cầu khẩn Ơn Trên che chở cho con nàng.
Xe Honda ôm chạy len lỏi qua giòng xe cộ nhiều khi rất chậm làm lòng
nàng nóng nảy vô cùng. Ðường phố Sài Gòn cứ như thế này thì chắc gì con
nàng tới kịp bệnh viện để cho người ta cứu chữa! Nàng đâm ra ghét
người đi lại, ghét luôn xe cộ, oán cả Sài Gòn. Tuông vào
phòng Cấp Cứu, nàng đão nhanh mắt tìm con. Không thấy đâu cả. Ngân
thất sắc, vội hỏi y tá. Y tá cho hay con bé mới vừa được đẫy vào Phòng
Giải Phẫu. Từ đâu đó chị người làm và ông bà Hải cùng nhau chạy tới.
Không để cho Ngân kịp hỏi, chị người làm đã vội kể: -Tôi đang
dỗ em bé ngủ trong phòng thì chợt nghe tiếng bé Hạnh kêu thét ở phòng
khách. Tôi chạy ra thì em đang ôm bụng oằn oại đến lã người đi. Tôi
xem trong người thì thấy bên bụng bị sưng lên. Tôi điện thoại cho bà
hay thì bà bảo tôi hãy gọi điện thoại cho cô, mời cô đến đây, trong lúc
bà gọi xe cấp cứu đến chở em đi. Bà Hải tiếp câu chuyện: -Khi
đến đây thì bé Hạnh đã bất tỉnh nhân sự. Bác sĩ trực đã xem bệnh, thử
nghiệm và phát hiện bé bị bệnh ruột thừa trầm trọng. Hiện họ đã mang bé
vào phòng mỗ để làm phẫu thuật chữa chạy. Chưa biết tình hình tiến
triễn ra sao. Giọng bà có vẻ rất lo lắng làm Ngân bấn cả ruột gan. Ðang
hối hả chạy tìm cách xin phép đi vào phòng mỗ với con, Nàng đụng nhằm
phải người nào đó làm cả hai người suýt ngã. Nàng lấp bấp xin lỗi: -Xin lỗi! Tôi gấp quá nên vô ý. Ngân định chạy tiếp nhưng chợt khựng lại vì có giọng nói quen thuộc kêu lên: -Ngân! Ngân
nhìn lên và sững người khi thấy ông Sở, người mà số mệnh bắt nàng đụng
nhằm, đang đứng trước mặt mình trong áo mũ y sĩ giãi phẫu, tay còn cầm
khẩu trang chưa kịp mang lên. Tiếng ông Sở hỏi: -Sao em lại ở đây? Ðến lúc này Ngân mới oà khóc, vừa chạy về phía văn phòng vừa trả lời: -Con bé Hạnh, con của anh đang bệnh sắp chết ở trong phòng mỗ kia kìa. Tôi nhờ người ta xin cho tôi vào với con tôi đây. Ông Sở thảng thốt: -Em
nói sao? Bé Phạm thị Kim Hạnh là con mình sao? Em đi theo anh! Ông
Sở cầm tay lôi Ngân đi theo, dọc đường đến phòng mỗ ông yêu cầu y tá
cung cấp cho Ngân một bộ phẫu trang. Ông ấp úng giải thích rằng đáng lẻ
ông lo vụ mỗ này nhưng “gia đình” ông yêu cầu ông lo cho người nhà một
vụ mỗ khác nên phải đổi với bác sĩ Minh, chỉ mới 1 tiếng đồng hồ trước
đây thôi. Nếu mà ông biết sớm hơn một chút!!!...Ông đang loay hoay với
Ngân thì một người đàn bà khoảng 30 tuổi son phấn loè loẹt ăn mặc sang
trọng tóc tai chải chuốt kiểu cách nhưng vừa lùn vừa xấu đang ở xa xa
réo gọi ông um sùm: -Anh đang làm cái gì đó hả? Mọi người đang
chờ anh ở trong phòng mỗ đó. Người ta đang chuẩn bị để chụp thuốc mê
cho con Kiều Thu rồi. Ông Sở ấp úng vội vàng bảo Ngân: -Bé
Thu là con “của anh” với Hương, nó bị té gãy chân đang nằm chờ mỗ ở
phòng bên kia. Anh rất muốn đổi ca mỗ lại với bác sĩ Minh để có thể lo
cho con nhưng bây giờ quá muộn rồi. Anh chẳng biết làm sao hơn. Thủ
tục chụp thuốc mê bắt đầu là phải tiến hành ca mỗ ngay, không thể chần
chờ. Anh đành xin lỗi em vậy! Nói xong là ông hấp tấp bước đi ngay, để
lại bao ngỡ ngàng cho Ngân. Nhưng nóng lòng vì con nên nàng vội vàng
khoác phẫu trang lên người để chạy vào phòng mỗ. Nàng sợ hãi biết bao
khi thấy con mặt mày xanh xao, mắt nhắm nghiền, nằm trên bàn mỗ im lìm
như một xác chết, chung quanh nào là bác sĩ nào là y tá đang tay dao tay
kìm. Hai tay thì bị kim chích vào để chuyền nào máu nào nước biển.
Tiến tới gần hơn, cả một vùng máu me đỏ lòm trên bụng bé Hạnh. Dù có
khăn mỗ che lại, nàng vẫn thấy máu lẫn với mũ đang chảy ra từ ruột non
ruột già của bé. Màu máu làm nàng choáng váng, nhưng vẫn cố gắng đứng
vững trên hai chân mong chuyền được cho con một chút sinh lực. -Thưa bác sĩ, Vital Sign Monitor cho thấy mực oxygen giảm, nhịp tim giảm, lượng máu cũng ngưng. Bác
sĩ ra lệnh tăng cường lượng oxygen khẩn cấp, yêu cầu phụ tá dùng máy
hút sạch máu mũ quanh vùng mỗ rồi tay thoăn thoắt cố may lại những chỗ
cắt trong ruột ngoài da, nhưng.. -Thưa bác sĩ, nhịp tim đã ngưng, oxygen xuống số 0 rồi! Em bé đã đi. Tiếng
nói của người y tá nghe như tiếng sấm, tiếng của tử thần thâu hồn đoạt
mạng cả con lẫn mẹ, nàng ngã lăn ra đất bất tỉnh nhân sự. Vì
sao mà bé Hạnh phải chết? Có phải vì phát hiện bệnh quá trể để cho máu
mũ trong ruột thừa bị vỡ tràn ra nhiễm trùng đường ruột như bệnh viện
nói, hay là vì việc thay đổi bác sĩ giải phẫu từ bác sĩ Sở qua bác sĩ
Minh bất ngờ làm chậm trễ việc mỗ xẻ, làm bé Hạnh phải chịu ảnh hưởng
của thuốc mê lâu hơn gây nên cái chết thương tâm? Bác sĩ Sở và bác sĩ
Minh phải là những người hiểu rõ nhất. Bác sĩ Minh biết từ 1972, sau
khi Hãng Xuất Nhập Cảng Cơ Khí Rồng Vàng của nhà bố vợ bị thua lỗ,
chuyện xây dựng dưỡng đường không thành, ông Sở phải vào làm khoa giải
phẫu ở bệnh viện này cùng với ông. Hể mỗi lần có ca nào khó ông Sở đều
tìm đủ cách sang qua cho ông, để chỉ thực hiện những ca dễ dàng mà thôi.
Ông ta từng tâm tình với ông về chuyện tình của mình, lẫn chuyện gia
đình, bảo rằng đã lấy nhầm một người vợ hư thân mất nết, bị vợ cắm sừng
mà chẳng biết nói sao, vì chính tại ông tham phú phụ bần, nay ân hận thì
đã muộn. Biết ông Sở nhiều buồn phiền nên ông cũng muốn giúp đỡ, nhưng
dù ông nể tình không nói thì giám đốc bệnh viện cũng đã lưu ý đến vấn
đề này. Vì bé Hạnh mà Ngân đã cố sống cố quên đi những nhục nhã
khổ đau của một đứa con gái chữa hoang, nay bé Hạnh mất đi, đúng lúc
thủ phạm của những bất hạnh của mẹ con nàng xuất hiện. Sự gặp gỡ này
chỉ càng làm cho lòng nàng đau đớn đến giá băng, oán hận đến cháy lòng.
Khi ông Sở ngay trước bộ mặt sưng sỉa của cô Hương, ôm xác bé Hạnh
tuông đôi dòng lệ mà nói với nàng: “Anh sẽ chung sống với em, rồi sẽ
cho em nhiều đứa con khác. Xin em đừng buồn nữa!” dù thái độ đó có làm
nàng thỏa mãn tự ái, xoa dịu bớt bao nỗi ấm ức bấy nhiêu năm qua, nàng
vẫn chỉ còn thấy nơi ông một tên đểu giả, một kẻ dối lừa mà nàng nên
khinh nên hận mà thôi. Không nói tiếng nào, nàng dành lại xác con, lạnh
lùng bỏ đi. Trong buổi chiều tà chỉ còn vương một vài tia nắng vàng
vọt len lỏi qua những chiếc lá sẫm màu còn lại của những cây phong đang
run rẩy trong gió dọc lối ra, nàng thất thểu ôm xác con nặng nề lê bước
ra khỏi bệnh viện, thỉnh thoảng nghiêng tai như đang chăm chú lắng nghe
tiếng ai thì thầm chuyện gì ở bên mình.
Ái Hoa
Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - Hôm nay lúc 10:44am
|
|
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
|
IP Logged |
|