Bài mớiBài mới  Display List of Forum MembersThành viên  LịchLịch  Tìm kiếm trong Diễn đànTìm kiếm  Hỏi/ĐápHỏi/Đáp
  Ghi danhGhi danh  Đăng nhậpĐăng nhập
Tâm Tình
 Diễn Đàn Hội Thân Hữu Gò Công :Đời Sống - Xã Hội :Tâm Tình  
Message Icon Chủ đề: ĐỜI SỐNG GIA DÌNH Gởi trả lời Gởi bài mới
<< phần trước Trang  of 125
Người gởi Nội dung
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 22076
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 02/Apr/2024 lúc 1:06pm

Tục ngữ: “Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên”

 BM

Note: Hình trong bài là minh họa


Trên thực tế xưa kia còn ở quê nhà, đã có biết bao nhiêu cặp vợ chồng sống bên nhau, tuy không mấy hạnh phúc nhưng vẫn sống với nhau cho đến đầu bạc răng long, để rồi cùng nhau từ giã cõi đời. Nhưng thời nay với lối sống chỉ biết hưởng thụ vật chất cho thỏa mãn những nhu cầu cá nhân đòi hỏi, nên vấn đề hy sinh vật chất lẫn tinh thần cho nhau trong tình nghĩa vợ chồng như trước kia càng ngày càng hiếm thấy. Chính vì lý do đó mà câu ca dao trên đây làm chúng ta cần nên chú ý đến ý nghĩa sâu xa của nó. Mặc dầu đời sống văn minh tự do của thời nay, có lẽ câu ca dao này không còn thích hợp nữa. Nhưng đôi khi nó vẫn thường xảy ra tại đây vì một trong những lý do có liên quan đến pháp luật Hoa Kỳ, mà cách đây ít lâu, có một trường hợp tương tự như ý nghĩa của câu ca dao đã xảy ra như sau:


BM


Một nữ sinh viên Việt Nam sang du học Hoa Kỳ đã được gần 1 năm. Cô này sang đây với diện bảo trợ vợ chồng. Vì Cha Mẹ cô này ước muốn đầu tư cho cô đi du học lấy mảnh bằng đại học ở Mỹ và sau khi tốt nghiệp về nước, hy vọng cô sẽ được chính quyền trọng dụng. Tình cờ có người giới thiệu với Cha Mẹ của cô một ông Người Mỹ gốc Việt đang về thăm quê hương VN, tuổi còn trung niên, độc thân tại chỗ nhưng trước kia đã có một đời vợ không có con, có quốc tịch Hoa Kỳ.


Cha Mẹ cô thấy đây là một dịp may mắn để có thể gửi con gái mình đi du học Hoa Kỳ theo sự ao ước của ông bà từ bấy lâu nay trong lòng, nên đã thương lượng với ông Người Mỹ gốc Việt này là xin ông hãy làm ơn làm phước giả vờ lấy con gái của ông bà làm vợ trong giá thú, để ông Người Mỹ gốc Việt bảo trợ cho cháu mau chóng được phép sang Hoa Kỳ du học và ngay khi đặt chân tới Hoa Kỳ, cháu sẽ vào nội trú trong trường học cho tới đủ 2 năm sau, cháu sẽ nộp đơn xin ly dị ông theo như Luật Di Trú Hoa Kỳ cho phép . Ông Người Mỹ gốc Việt hoàn toàn đồng ý với những điều kiện của Cha Mẹ cô đưa ra; đồng thời Cha Mẹ cô liền trao tận tay 20 ngàn Mỹ kim tiền mặt cho ông Người Mỹ gốc Việt, tiêu biểu cho số tiền thù lao ngay sau khi cuộc thương lượng chấm dứt, mà hai bên đã ưng thuận với nhau.  


BM


Chưa đầy 4 tháng sau, cô con gái ông bà đã đặt chân đến Hoa Kỳ và được ông Người Mỹ gốc Việt đón ở phi trường để đưa cô đến thẳng ký túc xá đại học. Trong lúc cô sinh viên này đang tiếp tục học hành trong trường chưa đầy 1 năm, thì vào một ngày đẹp trời, ông chồng hờ này đến ký túc xá thăm cô, và ngắm nhìn thấy cô quá xinh đẹp, nói năng dịu dàng, thì đột nhiên trong lòng ông nổi cơn gió bụi, ông liền cao hứng bày tỏ nỗi lòng thương yêu cô từ tận đáy lòng ông, ngỏ lời yêu cầu cô hãy dọn về ở chung một nhà với ông làm vợ, theo như trong tờ giá thú đã ghi; chứ ông không muốn cô cứ tiếp tục đóng vai trò người vợ hờ của ông từ bấy lâu nay trên giá thú nữa. Nếu cứ tiếp tục như thế, ông cảm thấy phí của trời đã tặng cho ông một bông hoa quý giá mà ông chẳng được hưởng mùi thơm ngát của một bông hoa tươi thắm biết nói, trong khi chính ông đã phải bỏ ra biết bao nhiêu công lao khó nhọc, để bổ túc hoàn tất hồ sơ bảo trợ vợ chồng của ông cho Sở Di Trú đòi điều kiện như đã kể trên đây. Do đó ngày nay cô mới có mặt tại Hoa KỲ. Vậy giờ đây cô có chấp nhận hay không chấp nhận ý muốn thay đổi lời hứa trước kia của ông với Cha Mẹ cô cũng không đặt thành vấn đề. Vì trong giấy giá thú cô cũng đã là vợ chính thức của ông trên giấy trắng mực đen rồi. Ông cho cô biết là ông sẵn lòng chờ đợi thêm 2 tuần lễ nữa, để cho cô có đủ thời gian thu xếp mọi chuyện riêng tư của cô và xong đâu đấy rồi, ông sẽ đến rước cô về nhà ở với ông.


Ông nhấn mạnh nếu vì lý do gì cô cưỡng lại lời đề nghị này của ông, thì ông sẽ tìm cách trực tiếp hay gián tiếp giết chết cô, rồi ông sẽ tự sát theo cô sang bên kia thế giới. Lẽ dĩ nhiên một người trẻ đẹp, duyên dáng, học hành bậc đại học như cô, thì làm sao cô có thể bằng lòng lấy một người chồng như ông, miệng luôn luôn xổ chữ nho "DM", không những thế trình độ học thức của ông thấp kém, chưa đáng là học trò của cô nữa, thì làm sao ông có thể đòi làm chồng cô được; hơn thế nữa giữa hai người chưa hề bao giờ tỏ tình yêu nhau, thì làm sao hai người có thể trở thành vợ chồng được. Vậy điên khùng gì để chấp nhận lời đe dọa thiếu suy nghĩ, đòi ép buộc cô phải lấy ông làm chồng. Như thế chẳng khác nào ông coi cô như đứa trẻ con nít, cho ăn cứt gà cũng phải ăn sao? Chẳng lẽ ở cái tuổi trung niên như ông lại quên câu nói để đời: "Ép dầu ép mỡ ai nỡ ép duyên".


BM


Chờ đợi 2 tuần rồi vẫn không thấy cô trả lời, làm ông tức giận liền đến Sở Di Trú tố cáo cô sinh viên du học là vợ ông, mà kể từ khi cô sang Hoa Kỳ cho đến nay, đã không hề sống chung một nhà với ông một ngày nào cả. Mục đích sự tố cáo của ông với Sở Di Trú Hoa Kỳ là mong sao cô sẽ bị trục xuất trả về Việt Nam về tội lừa dối tình yêu với ông, qua sự tuyên thệ gian dối đối với chính quyền Hoa Kỳ, để cho cô được phép vào Hoa Kỳ với mục đích du học sinh.


BM


Khoảng hơn một tháng sau qua những lời tố cáo của ông với Sở Di Trú, cô nhận được lá thư của Sở Di Trú ra lệnh trục xuất cô phải trở về nguyên quán VN trong vòng 3 tháng nữa. Lệnh trục xuất ghi rõ vì lý do tội phạm của cô vừa nêu trên đây. Ngay sau khi cô nhận được thư của Sở Di Trú, cô liền đến gặp một chuyên gia cố vấn về di trú và cô được chỉ dẫn chi tiết cần phải hành động sớm chừng nào tốt chừng ấy như sau: 


1_ Lấy hẹn (Make appointment) với Sở Di Trú để xin được gặp vị Giám Khảo Di Trú (Immigration Examiner). Hãy kể rõ hết sự thật đầu đuôi câu chuyện về cuộc thương lượng với những điều kiện đã được Cha Mẹ cô và ông Người Mỹ gốc Việt này chấp thuận với nhau, hoàn toàn với mục đích chỉ để cho cô có cơ hội đi du học Hoa Kỳ theo diện bảo lãnh vợ chồng. Chứ không phải cô sang đây để lấy ông Người Mỹ gốc Việt này làm chồng như lời ông tố cáo.


2_ Cô nhớ kể rõ lại cho ông Giám Khảo Di Trú nghe một sự việc xảy ra trước mắt cô, làm cho cô muốn đứng tim. Đó là trong thời gian 2 tuần lễ ông chờ đợi cô sẽ trả lời xác nhận với ông là cô sẽ dọn về nhà chung sống với ông như vợ chồng, thì một hôm ông đến gặp cô, ông móc khẩu súng lục trong túi áo choàng của ông ra cho cô xem.


BM

Thực ra khẩu súng này là khẩu súng bắn bi giả cho trẻ nhỏ nhưng trông giống như súng thật, làm cho cô quá hoảng sợ, muốn đứng tim trong giây phút và nghe ông nhắc lại lời ông đe dọa cô trước đây: Nếu còn 1 tuần lễ nữa mà em không đồng ý về ở chung với anh làm vợ, thì khẩu súng này sẽ kết liễu mạng sống của hai chúng ta trên thế gian này. 


Sau khi cô sinh viên này đến Sở Di Trú được gặp vị Giám Khảo để trình bày mọi sự thật diễn tiến trong cuộc thương lượng tại Việt Nam trước kia, giữa Cha Mẹ cô với ông chồng hờ này, theo như lời chỉ dẫn của vị cố vấn, mà đáng lý cô ta phải trả 2 ngàn đồng cho một vị luật sư chuyên về di trú để xin cho cô tạm thời được phép gia hạn lệnh trục xuất thêm 3 tháng ở lại Hoa Kỳ và rồi trước khi hết thời gian 6 tháng phải về nước, vị luật sư đó sẽ lập thủ tục pháp lý để đưa cô trình diện trước vị Quan Tòa Di Trú, xin cho cô được tiếp tục ở lại Hoa Kỳ  học xong lấy bằng cử nhân BA hay BS thì khi đó mới phải trả tiền thêm cho luật sư bênh vực cho cô trước Tòa Án Di Trú( Immigration Court). Câu chuyện trên đây quả đúng như câu nói: "Gậy ông đập lưng ông" vì ông chồng hờ này đi tố cáo cô với Sở Di Trú như đã trình bày trên đây. Nhưng sau cuộc điều tra của Sở Di Trú xem có thật là Cha Mẹ cô sinh viên này đã trao cho ông số tiền 20 ngàn Mỹ kim, để ông bằng lòng ký giá thú giả vờ lấy cô làm vợ, rồi bảo trợ cho cô sang Hoa Kỳ du học hay không thì đúng 100% là như thế. Do đó ông này đang bị Sở Di Trú truy tố ra tòa án về tội phạm hình sự vì đã tuyên thệ man trá (Perjury) trước giới chức chính quyền của Sở Di Trú Hoa Kỳ. 


BM


Tiếp theo sau câu chuyện trên đây, có một bà góa phụ nhan sắc, nhưng lại nổi tiếng là người đàn bà dâm đãng siêu đẳng, đêm bảy ngày 3 ra vào chưa kể, tại một tiểu bang Hoa  Kỳ có đông người Việt cư ngụ. Nên chẳng có ai dám rước bà về làm vợ vì e sợ không chịu đựng nổi sức dẻo dai sinh lý mãnh liệt của bà. Nhân một dịp bà trở về thăm quê hương VN và bà lấy một ông chồng là cựu Sĩ Quan Pháo Binh QLVNCH. Ông này trước kia đã từng nổi danh là cấp chỉ huy tài ba, ra lệnh cho anh em binh sĩ pháo kích vào các tọa độ của các hầm trú ẩn địch quân rất chính xác, pháo đâu trúng đó. Bà bảo trợ cho ông sang Hoa Kỳ sống với nhau đã được gần 1 năm, ban ngày ông phải đi làm 8 tiếng cho một hãng chế tạo máy lạnh và cuối tuần ông đi sửa máy giặt máy sấy tại tư gia, để kiếm thêm chút tiền gửi về cho 2 đứa con có gia đình còn kẹt lại ở VN.


Thế rồi như đã kể trên đây, đêm bảy ngày ba ra vào chưa kể, làm sao ông chồng pháo binh tài ba này chịu nổi sự đòi hỏi tình dục của bà mỗi ngày mỗi đêm, làm cho ông càng ngày càng gầy yếu xanh xao, nhiều lúc ông đi đứng không vững, có những ngày ông phải gọi điện thoại vào hãng xin nghỉ nằm nhà vì không dạy nổi.


Đã thế còn bị bà thường xuyên đe dọa là sẽ ly dị ông vì lý do này lý do khác, để ông sẽ bị Sở Di Trú trục xuất trả ông về Việt Nam vì ông chưa đủ 2 năm thường trú ở Hoa Kỳ theo luật di trú ấn định. Thế rồi cuộc tình của đôi trai tài gái sắc trên nửa chừng xuân này cũng đến chỗ phải tan vỡ, kẻ thì đòi hỏi tình dục nhiều quá, người thì không đủ sức khỏe để cung phụng.  Mặc dầu vài tháng sau này ông chồng biết rõ vợ mình ngoại tình ăn nằm với một chàng trai khỏe mạnh như voi nhưng ông đành phải biết thân biết phận mình như con cá nằm trên cái thớt, nhắm mắt âm thầm chịu đựng, ngậm bồ hòn làm ngọt để cho mọi chuyện éo le trôi qua, ráng chờ đợi cho đủ 2 năm rồi sẽ chia tay bà đâu có muộn màng gì, để tránh khỏi bị ôm khăn gói quả mướp đắng trở về quê xưa, làm xấu mặt con cái, họ hàng, bà con láng giềng nơi quê nhà. Bà cũng đoán ra được ý định của ông như vậy thì cũng vui vẻ cho cả đôi bên và bà sẽ không bị cắn rứt trong lương tâm là nếu bà phải ly dị chồng mình ngay bây giờ, để đến nỗi chồng mình phải bị trục xuất trả về nguyên quán theo luật di trú như vừa giải thích trên đây.


BM


Nhưng sự suy đoán như thế của bà cứ tưởng là mình khôn nhưng không ngoan. Thế rồi tình cờ một hôm, trong lúc ông đang nằm lắng nghe tiếng hát " Biết ra sao ngày sau? what will be will be? thì tình cờ có người bạn gọi điện thoại giới thiệu ông đến gặp vị cố vấn về luật di trú cho cô sinh viên vừa kể trên. Ông được khuyên nhủ tốt hơn hết là ông nên nhờ luật sư nộp đơn ra tòa xin ly dị vợ với những bằng chứng cụ thể là vợ ông phạm tội ngoại tình (Adultery). Hơn thế nữa bà cũng không phản đối ông ly dị bà đâu mà có lẽ bà còn mừng là đàng khác vì sống với chồng mà không được thỏa mãn về tình dục đòi hỏi mỗi ngày, thì thà ly dị quách đi cho xong. Nhưng khổ một nỗi lương tâm bà không nỡ làm như thế, nên bà đành phải chờ đợi cho đủ 2 năm mới dám ly dị ông, để ông không bị Sở Di Trú trục xuất trả về nguyên quán. Đấy là bà nghĩ như thế; chứ vị cố vấn di trú kể lại cho ông chồng này nghe, cách đây hơn 10 năm cũng có một trường hợp tương tự giống như trường hợp của ông xảy ra và ông này không cần chờ đợi cho tới lúc vợ ông ly dị ông dưới 2 năm, mà ông đến ngay Sở Di Trú khai báo mọi sự việc xảy ra giữa vợ chồng ông, nên sau khi vợ ông ly dị ông dưới 2 năm, Sở Di Trú không những không trục xuất ông mà còn cấp thẻ thường trú vĩnh viễn 10 năm cho ông.


BM


Nói tóm lại ở đời muôn sự tại nhân, thành sự tại thiên. Con người chỉ có thể che mắt thế gian được nhưng không thể che mắt Thánh được.




PT. Nguyễn Mạnh San
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 22076
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 05/Apr/2024 lúc 3:21pm
CĂN NHÀ XƯA

Ai%20đưa%20ai%20nhẹ%20gót%20về%20xanh%20rêu…
       
 Sau 45 năm xa quê, nhìn tấm hình chụp căn nhà xưa do mấy đứa em ở bên nhà gởi qua làm tôi giựt mình. Thời gian thật khủng khiếp, nó như bàn tay quỷ mị mọc ra lạnh lùng úp chụp các thứ rêu phong ẩm mốc lên tường nhà trông giống như một bức tranh vụng về của thiên nhiên. Tuy nhiên, vách tường vẫn đứng vững kiên trì tỏa ra một sức mạnh kỳ lạ dù đen đúa vì mốc meo, cũ mèm đến tội nghiệp và thê thảm hệt như một người bạn thất chí lâu năm gặp lại. Nhưng mà nhìn kỹ lại một ký ức xa vời tôi có cảm tưởng như căn nhà thật quen thuộc, thật bình yên, tự nó vẫn lặng lẽ đứng đó dưới bầu trời xám xịt, vững chắc trong cơn nắng lụt mưa lầy, ngạo nghễ vươn lên mặc cho con tạo xoay vần, thế sự đổi thay.
        Căn nhà này đã từng diễn ra biết bao là buồn, vui, tốt, xấu, bình yên và dữ dội, xiết bao là nỗi niềm ẩn chứa những kỷ niệm khôn nguôi. Căn nhà có ban công kia, đứng trên đó dựa vào lan can ta có thể nhìn bao quát chung quanh khu phố cũng như nhìn thẳng xuống suối sâu; xa hơn là dãy Trường Sơn nằm ở phía Tây lãnh thổ Việt Nam đổ dài về phía biển Đông theo hình cánh cung một màu xanh thẳm.
      Cả một dãy phố với những cấu trúc sát liền nhau lại xẻ ra một con hẻm không tên. Con hẻm là điểm chốt cặp hông căn nhà này, tuy nhỏ nhưng vô cùng tiện lợi trong đời sống hàng ngày của bổn phố đi ngược về xuôi.
   Mưa nắng từng đổ xuống và gió từng luồn qua con hẻm này, lâu năm đất hẻm trở thành đất nện khô cứng khá bằng phẳng đa phần cũng vì dấu chân người qua. Nhưng tội nghiệp cho con hẻm cũng thường bị ẩm ướt vì nước thải, vì rác rưởi và khai nồng vì nước tiểu. Phố núi chúng tôi xưa nay không có nhà xí công cộng nên con hẻm không tên vô tình lại trở thành một vị trí địa lý vĩ đại cho những ai mắc tiểu. Thập niên 1950, những người đàn bà Thượng lưng mang gùi, bụng địu con trong buôn ra phố đi chợ lúc mắc tiểu thường ghé vô con hẻm này dạng chân đứng tiểu thật tự nhiên.
      Có lẽ ông bà ta xưa quan sát thấy chị em ta đái ngồi mới phán một câu xanh dờn: "Đàn bà đái không qua ngọn cỏ". Tôi nhận thấy câu tục ngữ này ngày nay không còn chính xác vì đã lỗi thời. Cũng có thể các cụ ta xưa chưa từng nhìn thấy đàn bà miền núi mặc yêng (váy) đứng đái, đương nhiên là… ướt hết ngọn cỏ.
    Họ, những người đàn bà trong buôn ra chợ lúc mắc tiểu không tiện cởi yêng nên phải tiểu đứng. Cái dáng đứng tiểu của họ liếc qua cũng đã thấy gọn gàng, kín tiếng và khá ngộ nghĩnh. Tôi nghĩ rằng vì ảnh hưởng phong thổ khí rừng khí núi cộng với công việc nương rẫy đã nung đúc họ có một dáng dấp thon thả, thân hình săn chắc, mạnh mẽ và đằm thắm.
      Có thể nói phụ nữ tiểu đứng là một nghệ thuật hiếm thấy ở các dân tộc khác. Nhằm bảo đảm an toàn hoặc giảm thiểu tối đa không để yêng bị ướt người phụ nữ miền cao phải đứng hơi dạng chân, đầu gối chùn xuống, lưng hơi khum đâu vào đấy xong mới đái nhín từng đợt sao cho dòng nước tiểu lặng lẽ chảy dọc từ đùi xuống đất. Hẻm hào phóng và bao dung những ai cần giải quyết mọi rắc rối một cách ổn thỏa. Nghệ thuật tự nhiên này chỉ xẩy ra trong hẻm ít người nhìn thấy nên không ảnh hưởng gì đến cái gọi là công xúc tu sỉ, một Hình luật Canh cải 330 của nhà nước thời phong kiến. Hơn nữa, nghệ thuật tuyệt vời độc đáo này phụ nữ người Kinh không tài nào bắt chước được vì kỳ cục quá, thẹn quá, ngại phạm thuần phong mỹ tục.
       Tôi không sinh ra trong căn nhà rêu phong này như các em tôi, nhưng dưới nền móng của nó lại là nơi chôn nhau mình. Sáu mươi bốn năm trước, tiền thân của nó là căn nhà gỗ đơn sơ mái tôn, vách ván, không có trần nhà, nền nhà ngăn trước tráng xi-măng, nhưng nhà bếp ngăn sau là nền đất.
    Đặc biệt, phía sau hè, nhà nào cũng có một cái cầu tiêu còn gọi là nhà cầu hoặc nhà vệ sinh. Tuy bình dị nhưng cực kỳ phổ biến và vô cùng hữu ích trong đời sống hàng ngày của mọi người. Thời đó, dựng nhà vệ sinh không có gì khó. Sau khi đào một cái hố vuông vức sâu chừng 1, 2 thước xong người ta dựng kín quanh miệng hố bằng bốn tấm ván hoặc phên tre, cửa cũng bằng vật liệu thô sơ này, mái lợp lá hoặc tôn. Sàn cầu được khoét một cái lỗ hình vuông hoặc hình chữ nhật khoảng một gang tay, hai bên lót hai viên gạch để ngồi thả chất thải thẳng xuống hố sâu.
      Thập niên 1940- 1950, đời sống của người dân hiền hòa trên phố núi cứ thế trôi dần theo thời gian. Cho đến một hôm, nửa đêm khuya khoắt, cả một khu phố đang ngủ say thình lình bị bà hỏa nổi lửa cùng cơn gió lớn thiêu rụi không chừa bất cứ một căn nhà nào, cho đến rạng sáng ngày hôm sau mới hạ hỏa. Không nghe nói có ai chết cháy trừ gia súc, rắn rít và lúc nhúc dòi bọ dưới hố phân. Riêng con Kiki lông vàng, đuôi xoắn ốc chạy theo chúng tôi là may mắn thoát nạn.
     Mãi đến năm 1960 nhà cửa mới được khởi công xây dựng lại. Thời đó, má tôi, suốt một đời sớm khuya tần tảo, hạp mệnh tuổi nên bà tự đứng ra theo dõi, đốc thúc công việc xây nhà mới. Chính cái sinh khí tốt của má tôi giúp cho nhà cửa không phạm phải tam tai, hoàng ốc, kim lâu mà tồn tại cho đến tận ngày nay.
     Căn nhà xưa kia và con hẻm không tên mà độc đáo này từng là nơi in dấu chân tôi từ thuở ấu thời cho tới một ngày, vì thời thế tôi phải lìa xa. Đi xa mà không biết bao giờ mới trở lại để đến ngày nay, ở tuổi về chiều, bằng hết cả tâm tình, chăm chú nhìn căn nhà rêu phong ẩm mốc kia tôi có cảm tưởng như nó cũng lặng lẽ giương mắt nhìn lại cố nhân. Trang Chu ngày xưa nằm mơ hóa bướm (Hồ điệp chi mộng vi Chu dư?) có khác nào tâm trạng của tôi ngày nay.
    Căn nhà xưa vẫn đứng đó như một bức tượng bám đầy rêu phong; còn con hẻm không tên kia đến nay tôi không hề nghe ai nhắc tới, dù xưa kia nó từng có một vị trí địa lý vĩ đại cho những ai cần giải quyết khẩn cấp mọi rắc rối ở người.
Căn nhà nay đã xưa, con hẻm kia cũng đã cũ, ở đó chứa đựng rất nhiều thương nhớ của tôi.

PHAN NI TẤN


Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 05/Apr/2024 lúc 3:22pm
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 22076
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: Ngày hôm qua lúc 11:18am

Những Cuộc Hôn Nhân Đồng Sàng Dị Mộng

Cuộc sống lứa đôi là một thoả hiệp (compromise) giữa hai bên nếu muốn lâu dài.

Dong%20sang%20di%20mong

 Sáng nay không ai rủ ra cà phê ngồi, tuổi này tự nhiên thích mỗi ngày buổi sáng được ngồi trong quán cà phê nhìn ra đường phố, ngắm người qua lại, chắc mình giống mấy ông già rồi, ngồi đó mơ màng nghĩ về những tháng ngày xưa cũ.


Chẳng lẽ ra ngồi một mình mấy người độc mồm độc miệng lại nói ra đó ngồi để kiếm kép, thôi ở nhà viết chuyện phiếm đọc chơi giết thì giờ vì trời cũng đang u ám đe dọa mưa lớn.

Ôm con chó vào lòng viết chuyện là sướng nhất đời, hôm nay nói về những cuộc hôn nhân đồng sàng dị mộng, đây chỉ là nhận định của riêng tôi về một tình trạng thực tế đang xẩy ra khá nhiều, chứ không đưa ra lời khuyên gì đối với các bạn nhé vì ai “trong chăn mới biết chăn có rận”, hi hi…

 Có những cuộc hôn nhân mang lại hạnh phúc cả đời cho hai người trong cuộc nhưng có những cuộc hôn nhân chỉ mang lại những phiền muộn cho cả hai phía nhưng người ta không dứt áo ra được vì nhiều lý do, đặc biệt ở Mỹ.

Theo một trình tự như đã được lập trình sẵn, ở Mỹ khi kết hôn thường hai vợ chồng lập ra một joint account tức là một tài khoản ngân hàng chung, rồi ai kiếm được bao nhiêu tiền cứ bỏ vào đó, cả hai đều có thể quản lý số tiền chung và biết người phối ngẫu của mình tiêu bao nhiêu vào mục gì, đặc biệt ở Mỹ điều này rất minh bạch vì đa số xài tiền thông qua credit card (thẻ tín dụng).

Nhưng nếu cứ hạnh phúc trôi chảy thì không sao, hay người phối ngẫu mình là người tự trọng có mê ai, muốn chấm dứt hôn nhân ràng buộc cũng minh bạch chia đôi, thì đã không có chuyện để nói.

Đằng này có những người tàn nhẫn, đừng trách chỉ có đàn ông mà đàn bà cũng thế, tiền dành dụm của hai vợ chồng vài trăm ngàn đô la, mụ vợ mê chơi bời có bồ, một ngày đẹp trời rút hết tiền saving ra, đóng tài khoản chung rồi về quăng cho ông chồng chừng 10.000 đô, biết làm gì mụ vợ đây chẳng lẽ đi thưa mà cũng không thưa được vì đã là vợ chồng, tài khoản chung có quyền một mình rút ra bất cứ lúc nào, chỉ biết ngậm ngùi mở tài khoản mới một mình và bắt đầu làm lại cuộc đời.

Cũng có đàn ông tàn nhẫn bỏ vợ, bỏ con mang tiền đi cho gái hết, rồi gái trẻ nó gạt cho hết tiền và bỏ rơi, lúc đó lại quay về với vợ con vì không ai chứa.
Vụ này xảy ra hoài nhưng các ông cứ lý luận “thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt, họ có tuổi trẻ mình có tiền, trao đổi sòng phẳng thôi”, những người này cũng có lý của họ, nhưng ham vui nhớ giữ lại chút đỉnh phòng thân già.

 Có khi tiền cũng không phải là vấn đề khiến cho người ta thôi nhau, mà tình nghĩa có khi tự động phai lạt đi. Khi lấy nhau, người ta đang hăm hở vì yêu đâu có bao giờ nghĩ tới ngày chia tay.
Họ hăng hái mua nhà, lập tài khoản chung…sau một thời gian chung sống, dĩ nhiên những tật xấu mới lòi ra, thí dụ ông hay bà quá so đo với gia đình cha mẹ mình, gởi tiền về tiếp tế cho gia đình ở VN cũng phải dấu không thì ông chồng hay bà vợ cứ càu nhàu.

Ông chồng có máu đỏ đen, bao nhiêu tiền làm ra đều hết vì tình cờ bạc, bà vợ mê sửa sắc đẹp bao nhiêu tiền cúng cho BS giải phẩu thẩm mỹ hết mà càng ngày nhìn càng giống hình nộm không còn nét tự nhiên nữa, bà vợ không luyện tập và không chăm sóc thân mình nên càng ngày cứ càng phát tướng, hay những lý do hết sức đơn giản như sau một thời gian bà vợ chán vì ông chồng chỉ thích nhậu nhẹt không có chút máu văn nghệ trong người, ông chồng ngáy to như sấm khiến bà vợ không ngủ được…

 Tuy nhiên vấn đề chính ở đây là tuy có nhiều vấn đề làm họ chán nhau nhưng vì có quá nhiều ràng buộc giữa hai bên nên họ không thể dứt ra.

Trước hết nói về phương diện pháp lý, đang mua cái nhà chung bây giờ chán nhau ly dị chia đôi làm sao đủ tiền mua nhà khác, nhà mua ở Mỹ thường là trả góp và đòi hỏi phải có hai thu nhập mới trả nổi và mới được ngân hàng duyệt cho vay, không như ở VN mua nhà thường paid off (trả hết tiền ngay).
 Sau đó một lý do khác khiến họ cứ phải sống chung vì yếu tố emotion (xúc cảm), họ sợ buồn khi phải rời xa căn nhà mình đã sống mấy chục năm nay, nơi chứa đầy kỷ niệm, nơi các con ra đời và lớn lên.

Thế là họ cứ tiếp tục sống chung trong một căn nhà mà đi ra đi vào như người câm điếc chẳng nói gì với nhau, chẳng quan tâm về nhau.
Những đứa con thấy không khí gia đình lạnh lẽo như thế cũng chán và từ từ bỏ ra ngoài sống nếu đã trưởng thành.

 Một ‪khía‬ cạnh khác là nếu con còn nhỏ thì cứ cố giữ nhau cho con còn đủ cha đủ mẹ, sợ chúng shock rồi lao vào những chuyện bậy bạ, trẻ con mới lớn hay lấy việc bất hoà của cha mẹ làm lý do để hư hỏng, hút xách hay sống buông thả.

 Không chỉ ở Mỹ, ở Việt Nam tôi biết cũng có vài trường hợp ly dị rồi nhưng chia hai căn nhà đang ở, đi ra đi vào vẫn thấy nhau và đôi khi lườm nguýt nhau mỗi ngày, con cháu vẫn đề huề ghé thăm cả cha lẫn mẹ, cả ông lẫn bà, riết rồi chúng cũng quen với lối sống đó của cha mẹ và còn trở thành người messenger giữa cha mẹ chúng, khi cha mẹ muốn thông tin gì với nhau, dù ở chung nhà, nhưng đều thông qua con để truyền đạt.

 Có người khôn ngoan, trước khi lập gia đình, ở Mỹ họ thường hay ký vào một khế ước tiền hôn nhân gọi tắt là prenup (prenuptial agreement) tức là quy định tài sản của riêng của người nào trước khi lập gia đình, nếu ly dị tài sản hay số tiền trong ngân hàng đó không đưa vào tranh chấp hay phân chia.
 Nhưng nếu cả hai bên đều có của thì còn không nói gì, không ai tự ái, chỉ minh bạch trước khi hiểu rõ hơn về nhau.

Trong trường hợp một bên giầu có, bên kia tay trắng thì hơi khó và khá là bị tổn thương, có trường hợp tôi biết người nữ đã từ chối cuộc hôn nhân đó vì cho rằng mình bị xúc phạm khi ông chồng tương lai đòi lập khế ước tiền hôn nhân.
 Thế nên một gia đình hạnh phúc từ lúc trẻ cho đến khi lên hàng lão vẫn là mơ ước của nhiều người, nếu bạn đang có hạnh phúc trong tay hãy cố mà giữ lấy mà chăm sóc khi cuộc đời chẳng còn bao lâu nữa là chấm dứt, đèo bồng chi cho mệt óc.

Cuộc sống lứa đôi là một thoả hiệp (compromise) giữa hai bên nếu muốn lâu dài.
Còn ai sống theo kiểu đồng sàng dị mộng như nói ở trên vì bất cứ lý do gì, tôi cũng thông cảm và nể phục, bởi vì tôi không tài nào sống như vậy được vì không dễ gì đi ra, đi vô mà cứ phải nhìn mặt nhau khi đã hết yêu nhau và thậm chí còn ghét nhau.

Thôi nghen, dừng đây vì hết ý rồi, chúc các bạn một ngày cuối tuần vui cùng gia đình.

Chung Dao
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 22076
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: Hôm nay lúc 9:14am

Giọt%20nước%20mắt%20thành%20người%20-%20Tuổi%20Trẻ%20Online


Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - Hôm nay lúc 9:16am
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
<< phần trước Trang  of 125
Gởi trả lời Gởi bài mới
Bản in ra Bản in ra

Chuyển nhanh đến
Bạn không được quyền gởi bài mới
Bạn không được quyền gởi bài trả lời
Bạn không được quyền xoá bài gởi
Bạn không được quyền sửa lại bài
Bạn không được quyền tạo điểm đề tài
Bạn không được quyền cho điểm đề tài

Bulletin Board Software by Web Wiz Forums version 8.05a
Copyright ©2001-2006 Web Wiz Guide

This page was generated in 0.367 seconds.