Bài mớiBài mới  Display List of Forum MembersThành viên  LịchLịch  Tìm kiếm trong Diễn đànTìm kiếm  Hỏi/ĐápHỏi/Đáp
  Ghi danhGhi danh  Đăng nhậpĐăng nhập
Tâm Tình
 Diễn Đàn Hội Thân Hữu Gò Công :Đời Sống - Xã Hội :Tâm Tình  
Message Icon Chủ đề: ĐỜI SỐNG GIA DÌNH Gởi trả lời Gởi bài mới
<< phần trước Trang  of 61
Người gởi Nội dung
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 12431
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 12/Oct/2018 lúc 1:30pm
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 5842
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 15/Oct/2018 lúc 4:09am
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 12431
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 15/Oct/2018 lúc 11:56am
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 5842
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 18/Oct/2018 lúc 3:09am

Trăng Thu Lạnh


Image%20result%20for%20autumn%20moon
 
 
“Khu vườn này sẽ đẹp một đêm trăng”
   Chàng ngẫu hứng đọc 4 câu thơ mà tôi chỉ nhớ một câu cuối cùng này.
Chàng cầm ly rượu đang uống dở, bước đi chậm trong vườn ngang qua  tôi còn thấy mùi nước hoa đàn ông hay mùi đàn ông lạ lẫm mà tôi chưa từng gặp.
 
Đêm ấy một đêm đầu mùa hè không trăng sao nhưng là một đêm dịu mát với không khí muà Xuân còn lưu luyến ở lại, khí hậu càng về khuya càng có chút hơi lạnh lẫn với mùi hoa Ngọc Lan cây hoa mãi cuối vườn.
Chàng đâu biết rằng  đối với tôi dù đêm không trăng hay đêm có trăng đều đẹp và nên thơ khi có chàng hiện diện..
Lần đầu tiên gặp chàng tôi như đã bị chàng mê hoặc.
 
   Chàng đã đến nhà tôi đêm tiệc mùa hè với vợ chồng người bạn thân của chàng và cũng là bạn đàn anh của tôi. Từ buổi chiều chúng tôi nướng BBQ trong vườn , vừa ăn vừa uống rượu và chuyện trò. Chàng nổi bật trong đám đàn ông cùng trang lứa, dáng cao, lịch lãm và duyên dáng, chàng có thể nói chuyện chính trị với người này thật sinh động, sắc bén như dao kiếm nhưng khi quay qua một phụ nữ kia chàng dịu dàng nói về văn thơ mượt mà như gấm lụa.
 
 
Tôi không thích nói chuyện về chính trị nhưng cũng không có khả năng văn thơ, bỗng thấy mình vụng về tầm thường với chàng, nhưng chàng đã cho tôi nhiều cơ hội để tiếp cận chàng, chàng hỏi tôi về khu vườn, những loại cây, loại hoa…tôi đã hồi hộp và hãnh diện đưa chàng đi quanh vườn, cùng chàng bước trên cỏ xanh hay trên từng phiến gạch trắng trong bóng tối mờ của ngọn đèn từ patio hắt ra, thỉnh thoảng chàng đưa tay đỡ tay tôi khi đi qua lối hẹp giữa hai buị hoa nên tôi cảm thấy tự tin và dạn dĩ hơn khi giới thiệu:
 
-  Này anh, đây là lò sưởi, em ước gì có một mùa Đông lạnh để được đốt lửa lên và ngồi đây.
-  Tiếc rằng thành phố chúng ta hiếm khi có mùa Đông lạnh, lò sưởi này chỉ để trang trí cho khu vườn mà thôi.
 
-  Này anh, kia là thư phòng, một thư phòng giữa vườn hoa,  em thích nhốt mình trong đó đóng kín cửa lại và đọc sách mải mê.
-  Em thật là đặc biệt, một cô gái mà anh chắc rằng nhiều chàng trai muốn làm thân và tìm hiểu..
 
Ngay lúc ấy tôi đã ngước nhìn chàng và hỏi thầm: :” Có anh không?”
Tuyết Dung bạn thân của tôi cũng ngưỡng mộ chàng lắm, nàng nói với tôi:
-  Anh ấy thật có duyên, không biết anh đã có vợ hay người yêu chưa nhỉ?
Tự nhiên tôi khẳng định:
-  Làm gì có, nếu không anh chẳng đến đây một mình.
Tuyết Dung nói đùa:
-  Chẳng lẽ một con người tài hoa thế mà ….còn ế ẩm đến giờ này, tuổi đời cũng  40 chứ ít gì.
Tôi cũng đùa:
-  Thì hai đứa mình cũng…xinh đẹp, cũng…tài hoa. Này nhé cả hai cùng tốt nghiệp trường dược hạng cao, cùng có công việc ngon lành mà cho đến bây giờ  mỗi đứa đều qua tuổi 30 mà vẫn…ế chồng đấy thôi.
Tuyết Dung vênh mặt:
-  Tại chúng mình kén chọn chứ bộ, với lại có nhiều anh … không dám với cao, không dám làm quen với chúng mình.
-  Tuyết Dung nói y hệt như mẹ tôi, con gái đã xinh lại học giỏi thì…có nước ế chồng.
 
Tôi là con một, cha tôi mất cách đây vài năm, mẹ luôn mong mỏi tôi lấy chồng để nhà thêm người nhưng hình như duyên số chưa đến với tôi, có một thời  bên cạnh những chàng trai theo đuổi tôi đã tìm được người cuả lòng, anh nói thương yêu tôi rất nhiều vậy mà anh lại ngã lòng với một cô gái khác, cô cũng học y khoa như anh, gia đình cô giàu sang và danh gía. Mối tình đầu ngây thơ và trong trắng của tôi bị phản bội tôi đâm ra tránh né và không tin tưởng có lòng chung thủy của đàn ông..
 
   Ngày tháng cứ thản nhiên đi qua đời tôi, tôi nghe tin anh chàng bác sĩ của mối tình đầu đang sống đời  hạnh phúc giàu sang như ý anh
Còn tôi, mỗi lần tới kỷ niệm sinh nhật mình tôi phải dấu tiếng thở dài vì sợ mẹ tôi buồn.
 
                     
“Khu vườn này sẽ đẹp một đêm trăng”
Câu thơ ấy đã ám vào đầu óc tôi như một lời hẹn thề.
Tôi nhất định sẽ tổ chức một đêm tiệc mùa Thu, vào một đêm trăng vì chàng, vì câu thơ chàng đã thốt ra. để làm vừa lòng người thơ cuả tôi..
   Tôi được biết chàng là người giỏi về công việc làm ăn kiếm tiền và cũng rất giỏi văn thơ, chàng được cả hai thứ để quân bình trong cuộc sống.
Người ta không chỉ miệt mài kiếm tiền.
Người ta cũng không thể nhịn đói để làm thơ, yêu thơ..
Một đêm trăng mùa Thu gợi tôi nhớ thời bé dại, tôi đã từng ngước mặt lên trời cao thăm thẳm để nhìn trăng, nhìn chú cuội ngồi gốc cây đa và mơ ước được bay lên cung trăng ngồi với chú cuội.
Bây giờ một đêm trăng mùa Thu tôi chỉ mơ ước được gặp chàng.
   Tôi mua sắm cho một buổi cỗ đêm rằm trung thu những chiếc lồng đèn xếp đủ màu sẽ thắp nến treo quanh vườn, các món ăn như bưởi chín vàng, hồng chín đỏ, bánh trung thu nướng , bánh trung thu dẻo, trà ngon và rượu ngon
Tôi thêm một món ăn khuya nhẹ nhàng là món cháo, tôi hỏi ý  anh Lân bạn chàng là nên nấu cháo gà hay cháo vịt, vô tình anh Lân trả lời tôi:
-  Cô làm cháo vịt đi, cái người thơ kia thích ăn cháo vịt lúc nửa đêm khi chúng tôi không ngủ.
-  Ở California có quán cháo vịt nào lúc nửa đêm hả anh?
-  Chúng tôi tự nấu mà, cũng có đủ hành gừng và rau răm ngon chẳng thua nhà hàng. Mỗi lần tôi đến nhà anh ta chơi khuya đều nghĩ đến món này.
Tôi sẽ vì chàng o bề nồi cháo vịt thật ngon. Tuyết Dung sẽ phụ tôi nấu nướng và bày biện cỗ để đón khách.
Toàn là khách quen như đêm mùa hạ vừa qua. Đã mấy tháng tôi không gặp chàng kể từ lần hội ngộ đâu tiên ấy.
Khu vườn của nhà tôi đêm nay thật đẹp, tôi đã gọi thợ đến cắt cỏ và tiả hoa lá từ tuần trước, những cây hoa hồng tận tụy nở hoa đẹp vào mùa Thu dù không rực rỡ bằng những cánh hoa đầu Xuân hay vào hạ, ao sen nhỏ nơi góc vườn đã ra hoa màu trắng tinh khôi trong đám lá xanh, màu trắng tinh khôi như tình cảm cuả tôi dành cho chàng..
 
   Mẹ tôi thường tìm cớ đi vắng cho tôi tiệc tùng vui tiếp bạn bè, bà luôn khích lệ tôi giao thiệp rộng  để có nhiều cơ hội gặp được người ưng ý.
Khách đến đông vui, bao nhiêu người cũng không đem đến cho tôi niềm vui bằng khi chàng đến.
Chàng có mang hào quang đâu mà sao toả sáng trong tôi đến vậy? chàng có đẹp hoàn mỹ đâu mà sao tôi không thấy ai hơn chàng?  Khuôn mặt chàng dài, đôi chân mày rậm và đôi mắt mí lót, khi chàng cười ánh mắt ngời sáng reo vui.
Đêm đã bắt đầu, đêm nay là đềm rằm trung thu trăng sẽ lên và sẽ là một đêm trăng đẹp đẽ ấm cúng nhất cuả tôi..
Các bạn tôi sẽ hát ca đón trăng.
Chàng đứng bên tôi, ngắm những chiếc đèn xếp màu hồng, màu vàng, màu đỏ đã được thắp nến treo rải rác quanh vườn chen lẫn vào cành cây hay bụi hoa và khen:
-  Đẹp quá, mới nhìn anh thấy một góc phố cổ Hội An với những chiếc đèn lồng
 
         
Tôi tò mò:
-  Hội An là quê anh à?
-  Vâng, quê anh, là một nơi nghèo khó anh đã sinh ra và lớn lên, anh đi đâu cũng mang quê cuả mình theo.
-  Anh làm em thích Hội An cuả anh rồi.
Chàng ngước lên nhìn bầu trời, ánh trăng tròn từ lúc nào và chàng mỉm cười đôi mắt chàng reo lên và chàng cũng reo lên::
-  Trăng đã lên rồi kià em.
Giọng chàng thân thiện ngọt ngào và tự nhiên như chúng tôi đã quen nhau từ lâu lắm, có lẽ vì chàng lớn tuổi hơn tôi và vì chàng là bạn của vợ chồng anh Lân, đàn anh cuả tôi..
Chàng nói tiếp:
-  Em thấy chưa, khu vườn nhà em càng đẹp thêm đấy. .
-  Anh có thích không?
-  Sao lại không chứ với một phong cách nên thơ như đêm nay.. Có trăng và hoa
-  Cám ơn anh đã cho em ý tưởng đón trăng trong vườn nhà., hoa Ngọc Lan, hoa Hồng nở thường trực suốt từ muà Hạ đến giờ, may quá hoa sen mới nở một tuần nay, còn những Cúc vàng Cúc trắng và hoa Thạch Thảo tím thì có lẽ đến chậm hơn anh ạ.
Chàng ngạc nhiên:
-  Sao lại cám ơn anh?
-  Anh quên mất câu thơ “Khu vườn này sẽ đẹp một đêm trăng” rồi sao? Thơ cuả anh đấy trong đêm tiệc muà Hè vừa qua tại đây, anh không  nhớ nhưng em vẫn nhớ..
-  A, thì ra thế, câu thơ bất chợt nên anh đã để thơ bay theo gió rồi.. bây giờ anh phải cám ơn em đã giữ lại giùm anh một câu thơ.
Tôi bẻn lẻn:
-  Hôm ấy anh đọc đến 4 câu thơ mà em chỉ nhớ một câu này thôi, em vụng về quá.
Chàng nói như vỗ về:
-  Em dịu dàng lắm chứ.
Tôi thấy ánh trăng đêm rằm đẹp và ấm áp quanh tôi., và chàng đẹp và ấm áp hơn cả ánh trăng.
 
Khi chàng ngồi xuống bên chiếc bàn kê gần lò sưởi thì tôi phải đi tiếp các bạn bè khác, tôi thấy Tuyết Dung và một hai người nữa đã ngồi cùng bàn với chàng..Một số bạn khác thì ngồi nơi bàn trong patio, một vài bạn thì ngồi nơi chiếc ghế xích đu rộng lớn vừa đong đưa vừa chuyện trò.. Chỗ nào cũng rượu đầy chai và rượu được rót ra ly.
   Thấy chàng ngồi gần và nói chuyện với Tuyết Dung lòng tôi không vui. Thật ra chàng xã giao giỏi, luôn tìm cơ hội chuyện trò và  làm vừa lòng mọi người dù nam hay nữ,  dù họ ở độ tuổi nào, chàng tỏ ra trân trọng và quý mến họ thế thôi. Tôi tự biện hộ cho chàng và yên tâm vui cho hết đêm nay.
   Món cháo vịt đã được nấu nướng ngay ngoài vườn, khu vườn được thiết kế có chỗ nấu ăn , có tủ bát đĩa và bồn rửa chén bát tại đây, không khí ngoài trời mát mẻ hình như ai cũng sảng khoái  thưởng thức tô cháo vịt nóng với rau răm và những sợi gừng thái chỉ, với hạt tiêu và ớt hiểm xay. Thịt vịt thì đã lạng bỏ xương, những miếng thịt xắt mỏng mềm mại chín tới rất vừa ăn.
   Tuyết Dung rất nhanh nhẹn phụ tôi, sau món cháo vịt chúng tôi bày trà nóng và ăn cỗ trung thu, người ta cùng nhắc lại chuyện chú Cuội của một thời tuổi thơ, chuyện Hằng Nga và Hậu Nghệ, chuyện vua Đường Minh Hoàng….chuyện nào cũng làm chàng vui và tham gia góp lời..
 
 
Sau tiệc trà bánh chúng tôi lại nhấp rượu . Tôi muốn đêm dài thêm, trăng sáng thêm, các bạn tôi sẽ ở đây lâu thêm, chàng sẽ bên tôi cho đến lúc đêm tàn nguyệt tận.
Nhưng khách đã tự tay dọn dẹp phần cuả mình và lần lượt cáo từ vì họ không muốn làm phiền chủ nhà.
   Cũng như mọi người chàng đã ân cần nói lời cám ơn tôi, chàng bắt tay tôi tạm biệt, cảm giác bàn tay tôi nằm trong bàn tay chàng tôi còn run lên cho đến lúc này khi nhớ lại
Tất cả đến và đi như một giấc mơ, một giấc mơ đẹp.
   Tôi tự thưởng cho tôi một ly rượu để hồi tưởng lại những giây phút vừa qua, ngồi vào chiếc ghế chàng đã ngồi, để bàn tay lên bàn nơi chàng đã chạm vào và tưởng như tôi và chàng đang đối ẩm đêm trăng khi trăng càng về khuya càng sáng.
   Tối nay khác hẳn tối mùa hè trước, chàng đã nói chuyện với tôi khá nhiều, có lúc tôi và chàng đứng riêng hình như chàng nhìn tôi sâu lắng hơn? Hình như chàng nói với tôi âm điệu trìu mến hơn? Và chắc chàng sẽ không quên những gì tôi đã đáp lời chàng, ẩn chứa nhiều tình cảm thân mến…
   Nếu chàng cũng yêu tôi như tôi đã yêu chàng thì sớm muộn gì chàng sẽ tìm đến tôi . Tôi mỉm cười sung sướng và đợi chờ một tình yêu ở phiá trước..
   Ánh trăng hắt trên bờ tường và hoa hồng trữ tình dưới chân tôi khi tôi đi dạo một vòng trong vườn nơi mà chàng đã đi qua. Trăng rằm đẹp mà ngắm một mình uổng phí quá, tôi ước gì chàng quay trở lại, chỉ riêng tôi và chàng sẽ cùng ngắm trăng suốt đêm nay.
   Tiếng điện thoại ở đâu đó bỗng reo lên, tôi luống cuống đi tìm chiếc cell phone để xa, nơi chiếc ghế xích đu. Hay là chàng thần giao cách cảm  biết tôi đang đợi mong chàng sẽ đến với tôi? dù chàng chưa xin số cell phone của tôi nhưng nếu muốn biết thì đâu có khó khăn gì, chàng đã hỏi xin từ vợ chồng anh Lân.chăng?
   Anh ơi, khu vườn này sẽ đẹp một đêm trăng và chỉ đẹp khi có anh và em.
Tôi vội vàng không kịp nhìn số phone người gọi, mở phone ra vì chỉ sợ tiếng phone sẽ dứt vì đợi quá lâu.
-   Hello, Hello…
Tiếng của Tuyết Dung ân cần:
-   Bạn đi ngủ chưa? Hôm nay bạn tiếp khách bận rộn và mệt lắm đó.
Tôi hơi thất vọng khi nhận ra tiếng cuả Tuyết Dung chứ không phải là chàng, mà trách chi chàng, đêm nay chàng đã cho tôi quá nhiều những giây phút hạnh phúc rồi....
-   Chưa ngủ đâu Tuyết Dung ơi, tôi còn ngồi ngoài vườn…tiếp tục ngắm trăng khuya.
Tuyết Dung lí lắc:
-   Phải rồi, ai cũng khen đêm nay khu vườn cuả nhà bạn đẹp lắm, nhất là anh chàng độc thân 40 tuổi mà còn…ế ẩm ấy...
Tôi hồi hộp và tò mò:
-   Anh ấy nói với Tuyết Dung thế à? Hai người nói chuyện gì lâu thế và là hai người ra về sau cùng ?
-   Ừ, không ngờ anh chàng lãng mạn lắm cơ, anh chàng có vẻ thích tôi, lúc nãy vừa ra khỏi nhà bạn, anh đã mời tôi đi ra biển để ngắm trăng, tôi đang lái xe hướng ra biển đây.
Tôi chết lặng cả người, chiếc cell phone nhẹ tênh mà dường như tôi cầm không nổi . Tuyết Dung nói tiếp:
-   Anh ấy nói rằng muốn đi cùng tôi ngắm trăng cho đến khi trăng tàn trên biển, Thể nào chốc nữa anh cũng ngẫu hứng làm ra những câu thơ đẹp như hôm nọ, tôi sẽ ghi nhớ và đọc cho bạn nghe nhé….
Tôi chới với như cánh diều vừa đứt giây, đầu óc tôi choáng váng vì men rượu hay vì những lời nói vô tình cuả bạn tôi? Chàng vừa cho tôi hạnh phúc và hi vọng sao lại cho tôi nỗi thất vọng khổ đau thế này?
 
(Thất Vọng)
 Tuyết Dung vẫn ríu rít, rõ ràng là nàng đang vui lắm:
-   Thôi bạn nghỉ đi, tôi gần đến biển rồi, mải nói chuyện lỡ đi lạc anh ấy đợi,  mai mốt tôi sẽ kể bạn nghe có một đêm trăng sáng ngoài biển khơi, có hai người…
-   Tạm biệt ..…
Tai tôi như ù đi, mắt tôi hoa lên, tôi không muốn nói, muốn nghe gì thêm nưã. Tôi cúp phone và ném nó trở lại nơi ghế xích đu rồi buông mình ngồi xuống. Thì ra  chàng và Tuyết Dung đã cảm mến nhau, đêm nay tôi đã vô tình tạo cơ hội cho họ gần gũi và chia sẻ tâm tình, có thể đêm nay đã bắt đầu tình yêu cuả họ?
   Ánh trăng rằm xinh đẹp đêm nay là cuả chàng với Tuyết Dung, không phải cuả chàng với tôi.
Có lẽ giờ này chàng và Tuyết Dung đang sánh đôi đi dạo trên bờ biển, sóng đêm dữ dội lắm, sóng sẽ ào ạt lên bờ nhưng họ bên nhau chàng sẽ che chở cho Tuyết Dung,  họ sẽ nắm tay nhau, họ sẽ nhìn nhau đắm đuối . Một bên là biển sóng một bên là biển tình...
   Tôi nghĩ thế và mặc cho dòng nước mắt hờn tủi nhạt nhoà.
Trăng vẫn sáng, soi thấp thoáng bóng cây trong vườn, nhưng tôi biết trăng trong vườn nhà tôi không đẹp bằng trăng trên biển .
Vầng trăng Thu vườn nhà tôi bỗng chỉ là một vầng trăng bội bạc, vầng trăng lạnh lẽo tứ bề và lạnh buốt trái tim đau....
 
Nguyễn Thị Thanh Dương
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 5842
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: Ngày hôm qua lúc 11:34am

    Trở Cờ

                                    

   Hôm nay, người hắn rất lạ hơn mọi khi, trong rất sạch sẽ, ăn mặc chĩnh tề, đầu chải tém, miệng nhe cái hàm răng nửa giả, nửa thật, hát vu vơ cười lia lịa như mới vừa trúng số. Thường thường sáng sớm bước chân vào hãng hắn ít chào hỏi ai, ngược lại hôm nay gặp ai hắn cũng bắt tay vui vẻ, làm mọi người rất ngạc nhiên và sững sốt. Rồi tự hỏi? Cái thằng nầy hôm nay chắc ăn trúng một quả gì đấy.

      Hắn là người có gia đình, có vợ, có con đàng hoàng, nhưng bấy lâu nay vì vui tính, đa tình hắn lẹo tẹo với cô hàng xóm của hắn. Hồi đầu hắn chỉ nghĩ vui qua loa rồi đường ai nấy đi, chuyện ai nấy làm, nhà ai nấy ở. Nhưng vì ham vui nên chuyện tình cảm càng ngày càng lúng sâu mà không thể nào thoát ra được.

      Nàng cũng thế là người phụ nữ không chồng mà lại có con, nàng quen hắn qua tình hàng xóm, gặp nhau như ăn cơm bữa. Trong những lúc giao du, vui, cộng nét hài hước, quả tim hắn đã vô tình để lọt vào mắt nàng và từ đó hai người đã có những chuyến qua, lại vượt đèn đỏ bất thường. Với những lần ấy nàng cũng nghĩ cạn cợt như hắn.
Ai dè .......................!

      Câu chuyện xảy ra khá lâm ly trong nhiều năm, cũng may là vợ hắn chưa một lần hay biết. Một hôm ngồi uống bia một mình bên Bankon, gương mặt hắn trầm xuống, suy nghĩ và thầm bảo: Đàn ông như hắn là hạng người không tốt, đáng được khinh bỉ, hổ thẹn với vợ, con. Hắn quyết định phải xa lánh người đàn bà ấy và trở về với cuộc sống bình thường được. Nhưng phải làm sao?

      Thường thì vài ba ngày họ gặp nhau một lần hay điện thoại. Nhưng cả mấy tháng nay hắn cố tình lẫn tránh nàng và nàng cũng chẳng ngó ngàng gì với hắn. Hắn ngỡ dần dần mọi chuyện có thể đi qua, nhưng cũng cần thời gian. Cơn vui chưa dứt thì tai nạn tình ái đã đến.

      Bỗng dưng đang làm việc, hắn nhận một cú phon thật choáng váng:

- Hôm qua anh đi phố với vợ anh phải không ?
- Đâu có, anh ở nhà mà.
- Đừng chối, em thấy tất cả, mua cái gì và làm cái gì, tình quá chứ.
- Em nói oan cho anh rồi, chắc em thấy ai rồi hoán gà lên.
- 100% đừng chối nữa, anh hãy mau sắp xếp mà dẫn em đi phố ngay đi, em đang cần một ít hàng.
- Thú thật, anh không quen đi phố, hơn nữa anh không có thời giờ, mong em hiểu, khi khác đi nhé.
- Bao giờ ?
- Anh sẽ gọi cho em sau, còn bây giờ anh phải làm việc.
- Nói phải nhớ nhé.
- Chào em.

      Một tuần sau, hắn gọi cho nàng, rồi nói vòng vo tam quốc nội dung là tránh né việc đi phố. Nàng tức giận :

- Thôi, thì anh đừng bao giờ gặp mặt hay điện thoại cho tôi nữa, tôi sẽ không bao giờ tin anh. Hắn giả vờ:

- Có gì đâu mà nóng giận thế em.

Tiếng điện thoại bỗng dưng cúp ngang chỉ còn nghe Tít....tít... tít. Hắn nửa vui, và nửa sợ. Vui là gì mọi chuyện sẽ được giảm dần đi, sợ là không biết nàng sẽ quậy vào lúc nào mà còn tránh đỡ.

      Buổi chiều cuối tuần, đang vui trong bàn rượu với bạn bè, nàng gọi đến. Hắn xin phép và ra phía ngoài để nói chuyện với nàng.

- Em muốn ngày mai anh đi phố mua sắm cùng em có được không?

- Tuần rồi anh đã nói là anh sẽ sắp xếp để đi, em cúp điện thoại ngang hông và không cần anh nữa. Nếu không cần nữa thì gọi lại làm gì. Hay nhất là ta nên chia tay ngay, chuyện đi phố, đi phường bây giờ không còn trong đầu anh nữa, em đừng chờ đợi cho tốn công.

- Khốn nạn. Rồi cúp điện thoại.

      Khi gọi điện thoại xong, hắn trở vào bàn nhậu, nhậu tiếp và mừng thầm, thế là mình đã Trở cờ. Hy vọng những điều tốt đẹp sẽ đến bên tay.


Thủy Điền

Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
<< phần trước Trang  of 61
Gởi trả lời Gởi bài mới
Bản in ra Bản in ra

Chuyển nhanh đến
Bạn không được quyền gởi bài mới
Bạn không được quyền gởi bài trả lời
Bạn không được quyền xoá bài gởi
Bạn không được quyền sửa lại bài
Bạn không được quyền tạo điểm đề tài
Bạn không được quyền cho điểm đề tài

Bulletin Board Software by Web Wiz Forums version 8.05a
Copyright ©2001-2006 Web Wiz Guide

This page was generated in 0.218 seconds.