Bài mớiBài mới  Display List of Forum MembersThành viên  LịchLịch  Tìm kiếm trong Diễn đànTìm kiếm  Hỏi/ĐápHỏi/Đáp
  Ghi danhGhi danh  Đăng nhậpĐăng nhập
Tâm Tình
 Diễn Đàn Hội Thân Hữu Gò Công :Đời Sống - Xã Hội :Tâm Tình  
Message Icon Chủ đề: NHÓM 12 YÊU THƯƠNG Gởi trả lời Gởi bài mới
<< phần trước Trang  of 135
Người gởi Nội dung
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 17993
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 22/Nov/2021 lúc 9:32am

NHỚ GIÓ


Có khi nào chợt thèm gió. Không phải vì trời nực mà khát gió. Thèm gió vì muốn cùng với gió để chơi vơi. Để phanh ngực rú ga cho gió toả đầy người. Để nghe tiếng gió giữa đêm không ngủ được trên mái nhà, giữa vườn cây lắm lá. Thèm một ngọn gió bát ngát giữa mênh mông của đất với trời và ta chỉ là hạt bụi bé xíu bay theo gió. Cũng có khi muốn níu gió lại, ôm vào lòng nghe gió thổi theo nhịp đập của tim.
Có những hôm trời đầy gió, lướt qua những hàng cây, rung trên những tàng lá và phủ hết người. Gió thành bạn cùng đi trên đường, gió thổi cát bụi quấn mỗi bước chân. Cũng có lúc thiếu gió, thấy mình như cô quạnh một mình, bóng của chính mình cũng không thấy lắt lay. Thèm gió như một nỗi nhớ bởi gợi tóc ai bay dưới gió, thổi chiếc khăn quàng làm rộn rã lòng ai. Tuổi trẻ khát vọng những ngọn gió đưa đi xa mở ra những chân trời. Tuổi thanh xuân như con diều khát gió để đưa cánh diều lên cao, lên cao mãi với trời xanh.
Nhớ ngọn gió mang vị mặn của biển, những dấu chân trên cát bị gió cuốn đi. Nhớ những cơn gió núi mang hơi lạnh của rừng, đốt ngọn lửa dưới gió để kiếm chút hơi ấm. Những gió và đất trời của một thời.
Thế rồi tuổi già ập đến, lại ngại gió. Khát khao cũng đã tàn lụi, mộng ước cũng đã tan tành. Tay yếu, chân run, lồng ngực cũng chỉ là thoi thóp thở, sợ những ngọn gió buổi chiều. Buồn não lòng nghe tiếng gió vào đêm. Tóc ai cũng đã thôi bay, chiếc khăn quàng cũng đã thành ký ức. Lại trốn gió. Trốn và tiếc nhớ những ngọn gió một thời đã mang đến bát ngát trong lòng. Trí nhớ lại gợi một buổi chiều trên cầu, gió lồng trong tóc ai và bàn tay nào giữ tóc. Gió nằm trong bàn tay, gió đầy trong khoang ngực.
Đêm nay trời nổi gió, nằm nghe gió chạy suốt mái hiên. Lại thèm được đi trong gió và nghe được tiếng cười của một thời. Son đã nhạt, bờ môi không còn thắm nữa nhưng trong gió hình như còn mùi hương của nụ hôn đầu trên căn gác gỗ chiều mưa. Nhớ gió.
13.11.2021
DODUYNGOC
Ảnh chụp ở Blao, chiều lắm gió.




Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 17993
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 23/Nov/2021 lúc 12:36pm

Cậu bé nghèo và cốc sữa bò

baomai.blogspot.com

Nơi khu phố nọ, có một cậu bé 12 tuổi nghèo khổ, mồ côi mẹ từ sớm, sống với người cha là một công nhân lao động. Để có tiền học phí, cậu bé đã ngày ngày đạp xe đi giao hàng cho một ông chủ ở chợ.

Một hôm, trời đã tối, cậu rất đói bụng nhưng trong túi chỉ còn một chút tiền lẻ không đủ để mua bất kỳ một món ăn nào giữa khu phố này. Bụng đói, hàng vẫn chưa giao hết, nhưng cậu vẫn phải cố gắng hoàn thành công việc.

Đến nhà khách hàng cuối cùng, cũng là đến giờ ăn cơm tối, cậu định bụng sẽ xin họ một chút cơm để ăn cho đỡ đói. Nhưng khi nhìn thấy một cô gái con của chủ nhà cũng trạc tuổi mình ra mở cổng thì cậu lại mất hết dũng khí để mở lời. Cậu không dám xin cái gì ăn chỉ nói với giọng vừa nhỏ vừa ngại ngùng: “Bạn có thể cho tôi xin một cốc nước được không?”

Cô bé nhìn bộ dạng đói khát của cậu liền chạy vào nhà và mang ra cho cậu một cốc sữa bò to.

baomai.blogspot.com
  
Cậu bé không ngại ngùng gì mà uống một lúc hết cốc sữa bò rồi mới hỏi: “Vậy tính ra là tôi nợ bạn bao nhiêu tiền?”

Cô bé ngạc nhiên rồi nhẹ nhàng nói: “Bạn không nợ tôi đồng nào cả, mẹ tôi dạy rằng đừng vì làm việc thiện mà đòi hỏi báo đáp!”

Cậu bé trong lòng rất biết ơn và nói với cô bé một cách chân thành trước khi rời đi: “Như vậy, tôi chỉ có thể cảm ơn bạn từ tận đáy lòng mình!”

Trên đường đạp xe về nhà, cậu không chỉ cảm thấy khí lực của mình tăng lên rất nhiều mà niềm tin, niềm hy vọng đối với cuộc sống cũng dâng trào. Bởi vì, cuộc sống quá khó khăn trong những năm tháng qua thực sự đã khiến cậu muốn buông xuôi hết thảy. Cử chỉ đơn giản ấy đã giúp cậu bé khốn khó tin tưởng hơn vào sự tốt bụng của con người. Điều đó tiếp thêm cho cậu nghị lực và ý chí kiên cường, quyết không đầu hàng số phận, không từ bỏ ước mơ và vững tin trên đường đời.

Nhiều năm sau, cô gái tốt bụng mắc phải một chứng bệnh lạ nguy hiểm. Bác sĩ trong vùng đã cố gắng hết sức nhưng bệnh tình vẫn không thuyên giảm. Không còn cách nào khác, họ đành chuyển cô lên bệnh viện trung tâm thành phố.

baomai.blogspot.com
  
Trong số các bác sĩ tham gia buổi hội chuẩn hôm ấy lại có mặt của cậu bé năm xưa, nay đã trở thành một bác sĩ tài giỏi, bác sĩ Howard Kelly. Khi nghe đến tên và địa chỉ của bệnh nhân, ánh mắt vị bác sĩ trẻ bừng sáng lên. Anh đi thẳng đến phòng bệnh và không mấy khó khăn để anh nhận ra cô bé tốt bụng ngày nào nay đã trưởng thành.

Kể từ hôm đó, anh quyết tâm nghiên cứu tài liệu, hỏi kinh nghiệm từ những người thầy và những người đồng nghiệp để tìm cách cứu sống người phụ nữ kia. Sau 6 tháng tận tình cứu chữa, bệnh tình của cô đã hết nguy kịch và phục hồi.

Ngày cuối cùng trước khi người phụ nữ xuất viện, nhân viên bệnh viện đã mang hồ sơ bệnh và hóa đơn đến cho bác sĩ ký. Bác sĩ nhìn tờ hóa đơn, viết lên trên đó một dòng chữ rồi chuyển xuống phòng cho người phụ nữ kia.

Người phụ nữ không dám mở hóa đơn ra xem, bởi cô nghĩ rằng số tiền viện phí chắc chắn sẽ là một số tiền lớn mà có thể cả đời cô không thể trả được. Nhưng khi cô mở ra thì một dòng chữ ghi trên tờ hóa đơn như đập vào mắt cô: “Một ly sữa bò năm xưa đã đủ để thanh toán toàn bộ tiền thuốc men! Bác sĩ Howard Kelly.“


  
Trong đôi mắt cô, hai hàng nước mắt trào ra và trong lòng vô cùng cảm động rồi cô cầu nguyện: “Thượng đế ơi! Con xin tạ ơn Ngài! Cảm ơn những trái tim rộng mở và đầy tình người!“

Đúng là giúp người cũng chính là giúp mình! Hãy biết cho đi và giúp đỡ người khác, có thể điều bạn cho đi chỉ là một điều rất nhỏ bé nhưng đối với người khác nó có thể lại là điều giúp họ cải biến cả cuộc đời. Người xưa dạy con người sống phải tích đức hành thiện quả là rất sâu sắc!

baomai.blogspot.com
  
Đây là một câu chuyện có thật của tiến sĩ Howard Kelly (1858 – 1943), một trong 4 sáng lập viên thành lập Học viện nghiên cứu Y khoa Ung Thư và Đại Học Johns Hopkins lừng danh của nước Mỹ.


Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 17993
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 27/Nov/2021 lúc 10:32am

GIẤC MƠ MÙA ĐÔNG


4288%201%20GiacMoMuaDonHHDiep 

     Tôi vừa lái xe ra khỏi đường Bolsa, quẹo phải vào khu chợ, dừng lại trước tiệm bán hoa của cô bạn thân. Nhung nhìn thấy tôi cười:

  • Ê, Giáng Ngọc! Đi đâu lạc vào vườn hoa vậy bồ!

     Tôi khóa xe bước vội vào tiệm nhìn Nhung:

  • Đi mua hoa tặng người yêu, bồ có bán không?

     Nhung ngạc nhiên nhìn tôi có vẻ không tin:

  • Từ trước đến giờ mình nghe người ta tặng hoa cho bồ, có bao giờ bồ tặng hoa cho ai đâu! Mình có nghe lầm không Giáng Ngọc?

     Tôi cười nhìn bạn:

  • Không lầm chút nào đâu! Cô bạn thân của tôi! Thế giới trong tôi đổi ngôi rồi! Bây giờ bồ có hoa nào đẹp và đặc biệt không? Giới thiệu cho mình nha!

     Tôi nhìn qua một vòng những bông hoa trong tiệm, chợt mắt tôi dừng lại bên bó hoa trắng tím xinh xinh, dễ thương, ẩn trong góc phòng:

  • Hoa này là hoa gì? Đẹp quá Nhung!

     Nhung không trả lời mà hỏi lại tôi:

  • Bạn trai bồ thích hoa gì, bồ chọn hoa đó!

     Tôi ngở ngàng nghe bạn hỏi, thật tôi cũng chưa biết anh thích hoa gì, mới quen anh hơn một tháng, chưa hiểu về anh nhiều, tôi nhìn Nhung như mong nàng thông cảm:

  • Mình nghĩ mình thích hoa gì, anh ấy thích hoa đó!

     Nhung nhìn tôi có vẽ tò mò:

  • Bồ quen ông này bao lâu rồi? Trong dịp nào vậy Giáng Ngọc?

     Tôi biết khó dấu cô bạn thân này nên tâm sự hết với cô ta:

  • Mình quen anh hơn một tháng, qua văn thơ trên online, mến nhau vì chữ, thương nhau vì hiền. Hôm nay anh từ Canada bay qua Cali thăm mình. Nên mình ghé bồ mua hoa để ra phi trường đón anh. Bây giờ bồ đừng hỏi mình nữa, mà chọn hoa cho mình kịp đi đón anh, để trể giờ, anh chờ. Chuyện tình nhiều tập này, mình sẽ tâm sự với bồ sau nha Nhung!

     Nhung vừa nghe xong trợn mắt nhìn tôi:

  • Bồ có tỉnh không Giáng Ngọc? Chuyện tình của bồ sao phiêu lưu quá vậy! Mình không thể tin được!

     Nhung biết không thể nói gì thêm với tôi lúc này. Nàng cầm bó hoa tôi chọn, bắt đầu giới thiệu:

  • Hoa này có tên là Colorado Columbine, hoa có năm cánh màu trắng vòng trong và năm cánh màu tím cà vòng ngoài. Hoa này chỉ tìm thấy ở vùng núi cao lộng gió Rocky ở Mỹ. Loài hoa nhỏ mang sắc tím, đôi khi là sắc vàng cam rực lữa này chính là “Vòng Nguyệt Quế” dành ngôi vị quán quân trong cuộc chinh phục đỉnh núi Rocky cao hơn 4,000m ở Mỹ. 

     Sau khi nghe bạn giới thiệu, tôi nghĩ hoa này có đặc tính hay hay! Tôi không biết ai chinh phục ai đây! Tôi mĩm cười nhìn Nhung:

  • Bồ gói giấy cho đẹp bó hoa này dùm mình nha!

Long%20Stem%20Red%20Roses%20-%20PicMix

     Tôi cầm bó hoa ra khỏi tiệm, nhìn đồng hồ, thấy gần đến giờ anh xuống phi trường rồi! Tôi chạy đến đường Brookhurst, quẹo phải ra Freeway, nghe tiếng còi xe cảnh sát hú sau lưng tôi. Tôi tấp xe vào lề dừng lại, đúng lúc cảnh sát cũng đến bên xe tôi, đòi xem giấy tờ và cuối cùng tôi nhận giấy phạt về tội vượt tốc độ quy định. Tôi yên lặng nhận giấy phạt rồi đi tiếp. Đến phi trường đúng lúc máy bay anh vừa đáp xuống. Tôi bở ngở cầm bó hoa trên tay với bảng tên Tú Uyên. Đây là lần đầu tiên trong đời tôi đi đón một người đàn ông, tôi chưa hiểu gì về anh nhiều. Tình yêu có thể đơm hoa kết nụ trong hoàn cảnh này sao? Tôi tự hỏi lòng mình nhưng tôi biết “Mình đã yêu anh”. Tiếng kêu gọi của hành khách chung quanh sân bay, đem tôi về với thực tại. Tôi nhìn dòng người đi ra từ cổng máy bay và giơ cao bảng tên lên, mong anh nhìn thấy. Tôi chợt bắt gặp đôi mắt của người đàn ông nhìn tôi từ xa. Tôi có linh cảm là anh, tôi giơ cao bảng tên tiến dần về phía anh hơn. Dường như anh cũng nhìn thấy tôi. Chúng tôi đã giao hẹn trước sắc phục mình mặc nên cũng dễ nhận ra. Dáng anh cao ráo, ăn mặc gọn gàng, giản dị, không kém phần sang trọng, trang nghiêm và có một chút phong trần. Tóc anh tuy bạc nhưng dáng anh đi còn mạnh mẻ, anh vẫn giử được nét trẻ trung hào hoa của thời trai trẻ. Anh kéo một sách tay và mang ba lô trên vai. Chúng tôi đi ngược chiều, mỗi lúc gần nhau hơn, rỏ nhau hơn vì đã có xem hình của nhau nên không khó nhận diện lắm. Chúng tôi chỉ còn cách nhau một khoảng cách nhỏ, anh nhìn tôi:

Có phải em là Giáng Ngọc không?

     Tôi nhìn anh tha thiết:

  • Dạ, em là Giáng Ngọc! Anh là…
  • Uyên đây!

4288%203%20GiacMoMuaDongHHD

     Hai chúng tôi ôm chặt nhau, mắt tôi cay cay. Qua giây phút xúc động, anh buông tôi ra. Tôi trao anh bó hoa:

  • Welcome anh đến Cali! Cali đi dễ khó về nha anh Tú Uyên!

     Anh nhìn tôi cười vui, chúng tôi song đôi bên nhau ra xe. Trên đường tôi đưa anh về khách sạn, không xa nhà tôi lắm! chúng tôi tâm tình đủ thứ chuyện như đã quen nhau từ bao giờ. Tôi dừng xe trước cổng khách sạn, mở cửa xe lấy hành lý xuống cho anh:

  • Anh Tú Uyên nhận phòng, nghĩ ngơi nha! Em sẽ quay lại đón anh đi ăn tối.

     Anh Tú Uyên ôm tôi:

  • Em đi đường cẩn thận nha! Anh chờ em quay lại.

     Tôi gật đầu, xiết chặt tay anh, rồi lên xe về nhà.

XXX

      Lễ Tạ Ơn sắp đến, đêm nay Phố Bolsa đầy nghẹt người qua lại, dòng xe nối đuôi nhau chờ đợi. Nên tôi gửi xe và cùng anh Tú Uyên đi bộ, chúng tôi tay trong tay, dạo quanh phố Bolsa về đêm, cảm giác ấm áp len vào tim tôi dù bên ngoài giá lạnh. Đây là lần đầu tiên tôi đi bên cạnh người đàn ông về đêm. Chúng tôi bước vào tiệm ăn nỗi tiếng món Việt Nam:

  • Anh Tú Uyên thích ăn món gì? Em gọi!

     Anh Tú Uyên nhìn tôi:

  • Em kêu món gì anh ăn món đó!

     Tôi nhìn anh cười:

  • Anh đừng để em làm Baby-Sit nha anh Tú Uyên!

     Anh cũng cười theo tôi, đúng lúc người phục vụ đem thực đơn đến. Anh Tú Uyên chọn Bún Bò Huế Chả Tôm, tôi chọn Bún Riêu Thập Cẩm và uống Trà Nóng. Trong lúc chờ đợi thức ăn, tôi đề nghị:

  • Anh Tú Uyên à! Anh đi đường có mệt không? Nếu không? Ngày mai chúng ta đi tham quan núi Big Bear nha anh! Thời tiết đã vào đông, chúng ta lên núi ngắm tuyết rơi. Đẹp lắm!

     Anh Tú Uyên nhìn tôi:    

  • Anh không mệt! Nếu em muốn, mai chúng ta đi! Big Bear là nơi như thế nào?

     Tôi cười giải thích:

  • Cali quanh năm không có tuyết, chỉ có Big Bear Mountain là có tuyết vào mùa đông, nó cũng là một thị trấn thuộc Cali đó anh! Chổ này cũng đẹp lắm! Người ta thường lên đó trượt tuyết. Em với anh trượt tuyết nha!

     Anh nhìn tôi đùa:

  • Anh từng tuổi này, chân run rẩy mà trượt tuyết gì em! Trượt té gẩy hết răng ăn cơm!

     Tôi cười theo anh:

  • Anh không ăn được cơm, thì em nấu cháo anh ăn!

     Anh cười nói:

  • Anh ôm em lăn trên tuyết thì được!

     Thế là chúng tôi vừa ăn vừa lên kế hoạch đi Big Bear Mountain.    Sau khi ăn tối xong, tôi đưa anh Tú Uyên đến chổ cho thuê xe. Chúng tôi chọn xe cao để có thể leo núi được. Anh Tú Uyên sẽ lái xe này, tôi duyên dáng nhìn anh:

  • Anh Tú Uyên ơi, mình phải mua bốn sợi dây xích để xích bốn bánh xe lại, nếu không, xe sẽ bị tuộc dốc bởi băng đá đó anh!

     Anh Tú Uyên cười:

  • Tôi còn khổ với cô bé này dài dài! Tự nhiên đòi leo núi làm chi đây!

     Tôi cười theo anh:

  • Tuy vất vả nhưng thú vị anh à!

     Chúng tôi mỗi người một xe, anh Tú Uyên lái xe thuê về khách sạn. Tôi từ giả anh:

  • Mai em đến anh sớm nha! Chúng ta cùng đi!

   Anh ôm hôn trán tôi! Một cảm giác êm ái đi nhẹ vào tim.

XXX

     Anh Tú Uyên đánh thức tôi vào lúc 6h sáng. Tôi chuẩn bị chỉnh tề với quần áo ấm đầy đủ và mang giầy ủng cao. Trước khi đến khách sạn, tôi ghé mua một vài thức ăn nhanh đem theo dọc đường. Tôi vừa tới khách sạn, anh Tú Uyên đã chờ tôi ở cổng. Nhìn anh cũng ấm áp trong bộ đồ anh mặc. Tôi chạy thẳng vào bải đậu xe, bỏ xe tôi ở đó, cùng đi chung xe với anh Tú Uyên. Tôi treo máy định vị vào xe và đưa anh bản đồ Big Bear, để anh Tú Uyên xem qua trước khi chúng tôi lên đường. Sáng sớm, chưa có quán ăn nào mở cửa nên chúng tôi dùng điễm tâm bằng thức ăn nhanh. Mỗi người một ổ bánh mì kẹp thịt và một ly cà phê sữa nóng. Trên đường đi, tôi yên lặng để anh Tú Uyên tập trung lái xe vì đường lạ, anh mới đi lần đầu nên chạy rất chậm. Bắt đầu đến chổ đường đóng băng, anh Tú Uyên dừng xe lại, dùng dây xích, xích bốn bánh xe rồi tiếp tục cuộc hành trình. Đường đi Big Bear nhỏ, một bên là núi, một bên là hố giống như đường đi Đà Lạt. Tuy đường tráng nhựa tốt nhưng bị đóng băng cũng rất nguy hiễm. Nếu lạc tay lái, xe có thể đâm vào núi hoặc lọt xuống hố. Thỉnh thoảng tôi liếc nhìn xem anh có buồn ngủ không? Đôi lúc, tôi đút anh ăn vài mẩu bánh để anh tỉnh táo lái xe.

     Theo thời gian dự tính, chúng tôi sẽ tới nơi khoảng hai tiếng lái xe nhưng anh Tú Uyên lái chậm quá, chúng tôi đến nơi đã xế trưa. Người ta đã chiếm đầy sân trượt tuyết và những cáp treo. Chúng tôi tìm chổ ngồi, bày thức ăn ra, cùng nhau ăn trưa và ngắm cảnh tuyết rơi. Ngọn núi Big Bear cao ngạo nghể với những mảng tuyết trắng bám vào đỉnh và sườn núi, trông oai nghi. Thật hùng dũng! Một dòng sông, nước trong xanh phẳng lặng, chảy dọc vào triền núi, tạo nên một bức tranh tuyệt tác của Đấng Tạo Hóa. Tôi ví giờ này anh Tú Uyên như núi, bên cạnh tôi là sông, rồi mĩm cười một mình! Sương tuyết bắt đầu thấm dần vào người, tôi cảm thấy lạnh, nép mình sát vào anh Tú Uyên. Anh biết tôi lạnh nên ôm chặt tôi, hơi ấm từ anh truyền qua thân thể tôi. Như một luồn điện êm ái, nhẹ nhàng, làm ấm lại trái tim tôi. Anh nhìn tôi trìu mến! Ánh mắt này sẽ theo tôi hết quảng đời còn lại. Tôi nhìn anh:

  • Mình đi thay đồ ra sân trượt tuyết nha anh!

      Anh nhìn tôi cười đùa:

  • Cô bé ui, tuổi của chúng ta mà trượt tuyết, chắc xương bánh chè, xương đòn, xương sườn rơi lủng củng xuống sân tuyết hết! Eo ôi, sợ muốn chít. Cô bé trượt một mình đi thui!

     Tôi cười ngất bởi câu nói dí dõm của anh:

  • Vậy chúng ta đi cáp treo ngắm tuyết nha!  

     Chúng tôi vào phòng dành cho khách tham quan, trang bị đầy đủ quần áo trượt tuyết xong, liền ra sân tuyết đón cáp treo để đi lên. Tôi thấy người ta từ trên cao nhảy xuống trượt tuyết rất nhẹ nhàng, tôi chỉ anh Tú Uyên:

  • Anh nhảy trượt thử nha anh Tú Uyên!

     Anh trợn mắt nhìn tôi:

  • Anh nhảy gẩy chân, ai chở em về!

     Anh vội quăng gậy ôm chặt lấy tôi quay vài vòng, làm tôi mất thăng bằng té xuống sân. Anh không tha tôi, tiếp tục ôm chặt tôi lăn nhiều vòng trên tuyết như cuốn chiếu vậy. Tôi cười thầm, anh này không còn trẻ nữa mà sao anh khỏe vậy ta! Tôi hốt một bụm tuyết liệng vào người anh. Anh hốt tuyết liệng vào tôi nhiều hơn. Tôi biết mình không đủ sức chơi trò này với anh. Tôi lấy một bụm tuyết khác nhét vào mồm anh, anh phung tuyểt ra, đè tôi xuống hôn mạnh vào miệng tôi, tôi ngộp thở đẩy anh ra, anh càng khóa chặt miệng tôi. Một luồng điện từ anh chuyền qua tôi, sức chống cự không còn nữa, tôi hòa mình vào nụ hôn của anh mỗi lúc một dài ra… Những giọt mưa phùn lấm tấm rơi, tôi giật mình ngồi dậy:

Lãng%20Phong:%20CÓ%20NHỮNG%20CƠN%20MƯA-Thơ%20Ngô%20Văn%20Giai

  • Trời mưa rồi! Anh Tú Uyên ơi! Làm sao chúng ta về!

     Anh vô tư trả lời:

  • Không về được! Chúng ta ngủ lại đây!

     Trời kéo mây đen dần, tôi biết không thể về đêm nay:

  • Vậy chúng ta phải đi thuê phòng anh à! Nếu không sẽ không có chổ cho chúng ta đêm nay!

Chúng tôi đi nhanh đến văn phòng khách sạn, vừa kịp chỉ còn một phòng duy nhất mà chỉ có một giường ngủ, không còn sự lựa chọn nào. Chúng tôi đành chấp nhận thuê. Mưa bắt đầu rơi nặng hột hơn, sân trượt tuyết thưa dần, chúng tôi cũng về phòng. Qua hai ngày vất vả với tuyết sương, chúng tôi bắt đầu thấm mệt, buổi ăn chiều qua loa. Chúng tôi tắm gội sạch sẽ, cảm thấy ấm áp trong chăn bên cạnh lò sưởi, trong khi bên ngoài mưa vẫn rơi và lạnh.

4288%205%20giac%20MoMuaDgHHD 

     Tôi xếp chăn chia hai chổ nằm:

  • Anh Tú Uyên ngủ đêm nay, không lăn qua đường ranh giới này nha anh!

     Anh nhìn tôi cười đùa:

  • Em xây thành có chắc không đó! Tối nay nó đổ xuống anh đè lên che chở em nha!

    Tôi vuốt nhẹ mũi anh:

  • Anh đừng có thừa cơ hội nha anh Tú Uyên! Anh mà đè lên em, em sẽ đạp anh lọt giường, anh đừng than với em là anh đau nha!

     Anh bẹo má tôi:

  • Cô bé đạp anh hay ôm chặt lấy anh vậy! Em m***age cho anh một chút đi! Anh ngồi lái xe chở em từ sáng đến giờ, anh thấm mõi rồi!

     Tôi đánh khẽ vào tay anh:

  • Anh trả công em bằng cái gì?

     Anh trả trước cho em mấy nụ hôn ở bải trượt tuyết đó!

     Tôi nhéo anh một cái. Anh kêu lên:

  • Đau mà em!

     Anh nằm xấp xuống, tôi bắt đầu m***age đôi chân cho anh trước, xoa bóp từng ngón chân và cù nhẹ vào gan bàn chân. Anh co chân lại cười:

  • Nhột mà em!

     Đôi tay tôi di chuyển dần lên lưng anh, những ngón tay nhẹ nhàng mơn man dọc sống lưng trần của anh. Tôi cúi nhẹ hôn vào vai anh rồi dần vào gáy anh vòng qua cổ xuống cằm anh. Anh như mảnh hổ, ngồi bật dậy ôm chặt lấy tôi, từng mảnh vãi trên chúng tôi dần dần rơi xuống. Bàn tay anh tự do di chuyển nhẹ nhàng trên người tôi. Những nụ hôn chúng tôi lướt khắp mọi nơi! Tôi mềm nhũng trong đôi tay rắn chắc của anh, không có một lực nào chống cự lại. Tôi ghì chặt lấy anh. Cơ thể lẫn tinh thần chúng tôi được thư giãn trong sự ngây ngất, đê mê kéo dài…đưa dần chúng tôi vào giấc ngủ trong âm hưởng bản nhạc “Trên Đỉnh Mùa Đông” vọng lại từ tâm tôi “Một lần yêu anh! Cho anh một lần! Anh được gì không? Em còn gì không?”

XXX

     Nghe tiếng reo của phone di động, tôi giật mình thức giấc, vội check mail, anh viết cho tôi từ Canada. “Bây giờ là 5:40am tức 3:40am nơi em, anh đã thức dậy, nghĩ tới em đang ngủ, chẳng biết trời trăng sông nước gì và đang ngáy khò khò”.

     Tôi mĩm cười, biết mình vừa trải qua một Giấc Mơ Mùa Đông.

Hương Hoài Điệp

Cali, Mùa Lễ Tạ Ơn

Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 17993
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 29/Nov/2021 lúc 12:25pm

Một thuở học trò


Chủ đề của bài viết này là những hồi ức học trò ngày xưa của một người bước vào tuổi 70. Thuở học trò này rất xa và rất khác với thời đại @ ngày nay, khi mà các tiện nghi vật chất phong phú hơn, phương tiện giải trí đa dạng hơn và quan niệm về giáo dục cũng khác hơn.

Những nét khác nhau là hậu quả của hoàn cảnh xã hội và chính trị, cụ thể hơn là chính sách giáo dục và chế độ chính trị qua nhiều thời kỳ, từ thờiPháp thuộc đến giai đoạn 30 năm chiến tranh tương tàn.


Thuở học trò của chúng tôi chỉ có một mục đích duy nhất là… học, nhưng đôi khi cũng pha lẫn những chuyện tình cảm theo kiểu mà người Mỹ gọi là “tình chó con” (puppy love). Ngày nay, ngoài việc học còn có những tác động, xấu cũng như tốt, từ Internet, phim ảnh, báo chí cho đến những ảnh hưởng của người lớn như các bậc phụ huynh trong gia đình và sự tác động của xã hội bên ngoài.



 

Học trò ngày xưa là mảng đề tài được khai thác rất “kỹ” qua văn chương, âm nhạc, hội họa. Vào thập niên 70, bản nhạc “Ngày Xưa Hoàng Thị” [1] của Phạm Duy, phổ thơ Phạm Thiên Thư [2] trở thành nổi tiếng với một mối “tình học trò”. Bài hát dẫn người thưởng ngoạn đến chuyện một cô nữ sinh tên Hoàng Thị Ngọ lúc tan trường, ôm nghiêng cặp, đi trong một cơn mưa phùn và phía sau cô… lẽo đẽo một “cây si” di động: 

“Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở, tóc dài, tà áo vờn bay
Em đi dịu dàng, bờ vai em nhỏ
Chim non lề đường, nằm im dấu mỏ
Anh theo Ngọ về gót giầy lặng lẽ đường quê...”

Bức tranh học trò

Đó chưa phải là tình yêu theo đúng nghĩa. Chỉ là… “thích trộm, nhớ thầm” của một “cây si”. Và chỉ cần lẽo đẽo theo một tà áo dài trắng cũng đủ thỏa lòng, dù bước chân có “nặng nề”, dù trong lòng “nức nở” để hôm sau vào lớp sẽ còn “ngẩn ngơ”:

“Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Chân anh nặng nề
Lòng anh nức nở
Mai vào lớp học
Anh còn ngẩn ngơ, ngẩn ngơ…”  

“Ngày Xưa Hoàng Thị” là một kết hợp tuyệt vời giữa thơ Phạm Thiên Thư và nhạc Phạm Duy nhưng lại có một đoạn kết buồn cho… “mối tình câm”. Ở đoạn kết đưa ra hai hình ảnh của “ngày xưa” và “ngày nay” với câu kết “Ai mang bụi đỏ đi rồi…” khiến tôi nghĩ ngay đến Ban Mê Thuột, thị trấn đã từng gắn bó từ tuổi học trò. Chả là BMT vẫn nổi tiếng là vùng đất đỏ bazan, nắng thì BMT (Bụi Mù Trời) còn mưa thì… bùn đỏ ngập bước chân:



“Xưa theo Ngọ về
Mái tóc Ngọ dài
Hôm nay đường này
Cây cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài
Ai mang bụi đỏ đi rồi…”


 
Học trò Đồng Khánh trên cầu Trường Tiền

Trong một cuộc phỏng vấn của Đỗ Văn với Phạm Duy, nhạc sĩ cho biết trong số những bài hát cho tuổi trẻ, ông thích nhất là bài “Tuổi Ngọc”…” bài hát này ông viết cho con gái mới lớn Thái Hiền khi bước chân vào trung học. “Tuổi Ngọc” viết theo nhịp điệu nhí nhảnh với những câu được lập đi lập lại “Xin cho em…”. Những thứ cô xin là một chiếc áo dài, một mớ tóc dài và một chiếc xe đạp [3].

Đó là tất cả hành trang của một cô gái khi bước vào trung học. Chiếc áo dài “thơm dáng tuổi thơ”, mớ tóc nồng “êm như nhung” và, cuối cùng:

“Xin cho em còn một xe đạp
Xe xinh xinh, để em đi học
Từng vòng, từng vòng xe
Là vòng đời nhỏ bé
Đạp bằng bàn chân gót đỏ hoe”

Chắc nhà gần trường nên những học trò như cô Ngọ của Phạm Thiên Thư mới cuốc bộ để “cây si” có dịp lẽo đẽo theo sau. Nếu nhà ở xa thì chắc phải đến trường bằng xe đạp. Hình ảnh nữ sinh trên chiếc xe đạp sẽ khó có thể nào quên trong kỷ niệm, nhất là đối với những người nay đã xa xứ, không còn cơ hội nhìn thấy cảnh này.

Hồi xưa nữ sinh còn đội nón lá đến trường, ít có những kiểu mũ “mô đen” như ngày nay. Mỗi lúc tan học là cả một đàn bướm trắng bay ra rồi tỏa đi khắp các con đường. Nhà gần thì ôm cặp đi bộ để các anh như Phạm Thiên Thư đưa vào thơ. Nhà xa thì đạp xe theo từng nhóm như trong bức hình dưới đây trước Tòa Đô Chánh.






Gia đình khá giả thì có thể tậu một chiếc Velo Solex chạy bằng xăng, có cần khởi động máy ở phía trước và khi hết xăng có thể đạp như một chiếc xe đạp. Nhà thơ Nguyên Sa trong bài thơ "Tám phố Sài Gòn " [4] có một đoạn viết về chiếc Solex và cô học trò như sau:

“Sài Gòn phóng solex rất nhanh
Đôi tay hoàng yến ngủ trong gants
Có nghe hơi thở cài vương miện
Lên tóc đen mềm nhung rất nhung”

Ngày xưa, đã có nhiều nhà văn, nhà thơ không tiếc lời ca tụng hình ảnh nữ sinh trên chiếc Solex hoặc xe đạp. Ngày nay, họa hoằn lắm mới gặp những lời có cánh về những chiếc xe “tay ga” phóng vù vù trên đường… Ôi, thời thơ mộng của tuổi học trò nay còn đâu

Thuở học trò của tôi cũng có một chuyện tình thuộc loại “puppy love” như trong bài thơ của Phạm Thiên Thư. Tôi không có ý “thấy người sang bắt quàng làm họ” nhưng quả thật cả hai đều có nhiều điểm rất giống nhau [5].

Thứ nhất, tên “người trong mộng” của nhà thơ Phạm Thiên Thư là Hoàng Thị Ngọ, một cái tên không được đẹp cho lắm, còn người tôi “mê” lại có một cái tên “không thể xấu hơn”: Phan Thị Lụng. Cả hai cô Ngọ và cô Lụng tuy có xấu tên nhưng ngược lại, hai cô lại là những nữ sinh rất xinh.

Thứ nhì, Phạm Thiên Thư tả cô Ngọ “vai nhỏ tóc dài” còn cô Lụng “của tôi” thì tóc cũng dài nhưng lại cột theo kiểu “đuôi gà” mà người Pháp gọi là “queu de cheval”, tức… “đuôi ngựa”. Ở đây có thêm một sự trùng hợp, “ngựa” còn được gọi bằng cái tên “ngọ”!

 
Kiểu tóc đuôi gà đã hớp hồn tôi thuở học trò

Trong thơ Phạm Thiên Thư có cảnh nên thơ giữa hai học trò “trao vội chùm hoa, ép vào cuốn vở” còn tôi thì chơi trội hơn, viết luôn một cánh thiệp hồng báo hỷ bằng tiếng Pháp. Tôi không giỏi Pháp văn đến độ viết được thiệp hồng mà chỉ copy từ cuốn “Cours de Langue et de Civilisation Française” của Mauger đang học.

“Thiệp báo hỉ” mang tên Nguyễn Ngọc Chính và Phan Thị Lụng được để trên yên xe đạp của Lụng trong giờ ra chơi vì không đủ can đảm đưa tận tay nàng. Cho dù có đủ can đảm nhưng chắc cũng không dám đưa vì cái lối “tỏ tình” quá đường đột này.

Chắc chắn nàng đã đọc, không những thế, ngoài hai đứa còn có người thứ ba cũng đã đọc, đó là thầy tổng giám thị. Ông “tế nhị” gặp riêng tôi và cảnh cáo cần phải chấm dứt trò chơi “nguy hiểm” này, nếu tái phạm tôi sẽ bị “cấm túc” và thông báo về gia đình.

 
Nữ sinh miền thùy dương cát trắng Nha Trang

Thế là bao mộng đẹp bỗng tan thành mây khói, mái tóc “đuôi ngựa” mà trước đây tôi chết mê chết mệt bỗng nhiên biến mất khỏi tâm hồn tôi, còn tụi bạn trong lớp đã sửa một câu ca dao quen thuộc thành:

“Muốn người ta mà người ta không muốn,
Xách… ‘thiệp hồng’ chạy xuống chạy lên!”        

 

Thuở học trò ngày xưa của tôi là thế đấy. Học cũng nhiều và “nghịch tinh nghịch ngầm” cũng không ít. Chẳng thế mà người ta thường nói: “Nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”. Đã mấy chục năm nay tôi chưa một lần gặp lại Phan Thị Lụng kể từ hồi học Đệ Ngũ.

Giờ này chắc nàng đã trở thành bà nội, bà ngoại… còn tôi thì đã là một ông già móm mén bên con đàn cháu đống. Ước gì cô học trò năm xưa đọc được những dòng chữ này để cùng cười cái thuở học trò "rắn mắt" ngày nào tại xứ Buồn Muôn Thuở…

 

Đặc điểm của nền giáo dục VNCH là có sự tách biệt giữa trường nam và trường nữ tại các thành phố lớn, một phần có lẽ là để tránh những “phiền phức” xảy ra trong tuổi học trò mới lớn. Những địa phương nhỏ như BMT thì học trò học chung, và đó cũng là lý do có những chuyện “mới nứt mắt” mà đã biết… tán tỉnh bạn gái cùng lớp như trường hợp của tôi!

Ngôi trường trung học đầu tiên tại miền Nam là Collège Ch***eloup-Laubat, thành lập năm 1874 sau này đổi thành trường Lê Quý Đôn, tiếp đến là Collège de My Tho (1879), sau đổi tên là Nguyễn Đình Chiểu. Ở Huế có trường  Quốc Học dành cho nam sinh được thành lập từ năm 1896 và trường Đồng Khánh được dành cho nữ, thành lập từ năm 1917.

Thoạt đầu trường Đồng Khánh chỉ có cấp  tiểu học với với đồng phục màu tím nên còn được gọi là “Trường Áo Tím”. Dưới thời Pháp thuộc đồng phục đổi sang màu xanh nước biển và bắt đầu từ Đệ nhất Cộng hòa có đồng phục màu trắng.

 


Nổi bật nhất tại Sài Gòn là hai trường Gia Long và Trưng Vương, những địa chỉ được các “cây si” thường xuyên lui tới. Gia Long còn được gọi là trường “Nữ sinh Áo Tím” ngày nay là trường Nguyễn Thị Minh Khai, được thành lập từ năm 1915 và thuộc loại “lão làng” trong hệ thống giáo dục củaHòn ngọc Viễn đông.

Xét về tuổi tác thì trường Trưng Vương là em vì phải từ Hà Nội “di cư” vào Nam năm 1954 sau Hiệp định Genève. Năm học đầu tiên Trưng Vương còn phải học nhờ Gia Long vào buổi chiều. Mãi đến năm 1957, trường Trưng Vương mới chính thức xây dựng xong trường ốc gần Sở thú cùng với Võ Trường Toản.

Gia Long và Trưng Vương tượng trưng hai chị em xuất xứ từ hai miền Nam – Bắc trong suốt thời kỳ VNCH. Sau năm 1975, hai trường mở cửa tiếp nhận cả nam lẫn nữ sinh. Và có lẽ những chuyện như cô Ngọ, cô Lụng lại tiếp diễn nhưng chắc ở mức độ “hiện đại” hơn thuở chúng tôi còn đi học.   

 
NGUYỄN NGỌC CHÍNH
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 17993
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: Hôm nay lúc 12:10pm

Chiếc Khăn Mu Soa 


Hôm đó, tôi nhận được một CD gởi từ Bruxelles (nước Bỉ) trên CD thấy đề: “À Monsieur Tiêu Tu”. Chữ viết bằng bút feutre rõ nét, nói lên người viết có trình độ. Tuy viết “Tiểu Tử” không có dấu, người gởi viết tên của mình lại có dấu đầy đủ: “Exp: Nguyễn Thị Sương”! Vừa ngạc nhiên vừa thích thú, tôi vội vã đặt dĩa vào máy, nghe. Đó là giọng một người con gái miền Nam, trong trẻo, phát âm rõ ràng. Những gì cô ta nói đã làm tôi xúc động, có lúc tôi ứa nước mắt! Tôi đã nghe nhiều lần và cố gắng ghi chép lại đây. Dĩ nhiên là tôi đã viết để đọc cho suông sẻ chớ cô gái nói còn nhiều chỗ nghe sượng hay dùng từ chưa chính xác …
…Thưa ông,

Con tên Nguyễn Thị Sương, con của Nguyễn Văn Cương, một trong những nhân vật trong truyện ngắn “Con Rạch Nhỏ Quê Mình” của ông.

Thưa ông. Con sanh ra và lớn lên ở Pháp, biết nói tiếng Việt nhưng không biết đọc và viết tiếng Việt. Vì vậy, con phải dùng cách nầy để liên lạc với ông. Xin ông thông cảm!

Hôm chúa nhựt rồi, chị Loan bà con bạn dì của con ghé nhà nói: “Sương ơi! Người ta nói về ba của Sương ở trong truyện ngắn đăng trên internet cả tuần nay nè! Chị in ra đem qua đây đọc cho em nghe.” Rồi chỉ đọc. Đó là truyện “Con Rạch Nhỏ Quê Mình”.

Thưa ông. Con chưa biết Việt Nam, nhưng những gì ông tả trong truyện làm như con đã thấy qua rồi! Bởi vì hồi con mới lớn ba con thường hay kể chuyện về cái làng Nhơn Hòa và con rạch Cồn Cỏ của ba con, về những người bạn của ba con hồi thời tuổi nhỏ, kể tỉ mỉ đến nỗi con có cảm tưởng như ba con đang cầm tay con dẫn đi coi chỗ nầy chỗ nọ (Nói đến đây, giọng cô gái như nghẹn lại vì xúc động. Ngừng mấy giây rồi mới nói tiếp…) Mà ba cứ kể đi kể lại hoài làm như là những hình ảnh đó nó ám ảnh ba dữ lắm. Sau nầy thì con mới hiểu khi ba con nói: “Hồi đó, ba đi Pháp quá sớm, ở cái tuổi chưa biết gì nhiều. Rồi qua đây, chóa mắt ngất ngây với những văn minh tiến bộ của xứ người làm ba quên đi cái làng nhà quê của ba. Điều ân hận lớn nhứt của ba là đã không viết gởi về một chữ để hỏi thăm bạn bè hồi đó. Ba phải về thăm lại Nhơn Hòa Cồn Cỏ, con à! “. Nói đến đó, ba ứa nước mắt nắm bàn tay con dặc dặc: “Mà con cũng phải về với ba nữa! Về để cho ba lên tinh thần! Về để thấy ba biết xin lỗi mọi người! Về để thấy ba biết nhìn lại cái quê hương của ba cho dầu nó có quê mùa xấu xí bao nhiêu đi nữa! Về để thấy ba chưa đến nỗi là thằng mất gốc!”. (Đến đây, không còn nghe gì nữa!) Xin lỗi ông! Con đã ngừng thâu để con khóc (Rồi giọng cô lạc đi) Con thương ba con! (Ngừng một lúc)

Thưa ông. Ba má con đều là giáo sư toán, dạy ở lycée. Má con mất hồi con mười tuổi. Bây giờ con làm chủ một tiệm sách ở Bruxelles, ba con dạy ở cách nhà không xa lắm. Một hôm, ba nói: “Ba được một thằng bạn học hồi ở đại học, người Phi Châu, mời qua xứ nó giúp tổ chức lại hệ trung học. Ba đã OK.”. Rồi ba đưa cho con một phong bì loại A4, nói: “Con ráng tìm cách về Nhơn Hòa Cồn Cỏ, trao cái nầy cho cô Hai Huê nói ba không quên ai hết!”. Con nhìn thấy trên phong bì ba viết “Mến trả lại Huê, kỷ vật của thời tuổi nhỏ. Cương”. Vậy rồi ba qua Phi Châu làm việc rồi mất ở bển trong mấy trận nội chiến (Chắc ngừng thâu ở đây nên không nghe gì nữa).

Thưa ông. Nhờ nghe đọc “Con Rạch Nhỏ Quê Mình” mà con biết được mối tình một chiều của cô Hai Huê, biết được cái khăn mu-soa mà cô Hai đã thêu tặng ba con thuở thiếu thời. Cái khăn đó, bây giờ thì con biết nó đang nằm trong phong bì A4 mà con đang giữ để trả lại cô Hai. Và bây giờ thì con thấy thương cô Hai vô cùng và cũng thấy tội nghiệp ba con vô cùng (Chỗ nầy giọng cô gái lệch đi, ngừng một chút mới nói tiếp) Con nhờ ông giới thiệu con cho bác Sáu Lân, người đã kể chuyện để ông viết về Nhơn Hòa Cồn Cỏ. Con sẽ xin bác Sáu đưa con về đó để con làm theo lời dặn của ba con …
Địa chỉ và số phôn của con như sau:

Mlle Nguyên …


Con cám ơn ông.
Con: Sương
* * *
Nhớ lại, cách đây khá lâu, một thằng bạn ở Marseille (miền Nam nước Pháp) gọi điện thoại lên Paris cho tôi, nói:
“Dưới nầy trời tốt, mầy xuống chơi, đi câu với tao. Sẵn dịp, tao giới thiệu mầy cho một ông bạn mới từ Việt Nam qua định cư ở đây. Tao có khoe với ổng là mầy viết lách khá lắm. Ổng nói ổng muốn nhờ mầy viết một chuyện nhỏ ở dưới quê của ổng để ổng tìm một người bạn. Tao thấy coi bộ ngộ à! Xuống, đi!”.
Vậy rồi tôi đi Marseille. Sau đó, tôi viết “Con rạch nhỏ quê mình” với câu gởi gắm của ổng:
“Tôi nhờ ông viết lại giùm. Biết đâu chừng thằng Cương sẽ đọc. Để nhắc nó đừng quên con rạch Cồn Cỏ, đừng quên thằng Đực Nhỏ, thằng Lân, con Huê …”
Sau khi nghe CD và ghi chép lại, tôi gọi điện thoại xuống Marseille thì thằng bạn tôi cho hay là ông Lân đã dọn về ở ngoại ô Paris, cách đây mấy năm. Nó cho tôi địa chỉ và số điện thoại của ổng. Vậy rồi ổng và tôi gặp nhau. Tôi kể sơ câu chuyện và đưa cho ổng mượn cái CD. Tôi thấy ổng rơm rớm nước mắt khi nghe tôi nói làm tôi cũng xúc động: người đàn ông hiên ngang, xông xáo trong trận mạc, gan lỳ đánh Việt cộng đến nỗi mang hỗn danh “thằng Lân ăn pháo”… vậy mà bây giờ cũng biết ứa nước mắt khi nhận được tin thằng bạn không bao giờ gặp lại!

Khi chia tay, ổng nói:
“Cám ơn ông! Nhờ có bài viết của ông mà hôm nay tôi mới có tin của thằng Cương! Tôi sẽ thay nó, đưa con gái nó về thăm Cồn Cỏ! Và thắp cho nó ba cây nhang ở đầu vàm để vong hồn nó nương theo đó mà tìm lại con đường về…”
* * *
Hơn một tháng sau, ông Lân gọi điện thoại cho tôi nói ổng vừa ở Việt Nam về, muốn gặp tôi để trả cái CD và để ổng kể chuyến đi nầy của ổng. Vậy là chúng tôi đã gặp nhau và tôi đã ghi những lời ổng kể…

… Nhờ cái CD ông cho tôi mượn mà tôi liên lạc được con Sương. Tội nghiệp! Biết được là tôi gọi, nó khóc ồ ồ ở đầu dây bên kia! Sau đó, nó kêu tôi bằng “Bác Sáu”, ngọt như tôi là bác ruột của nó vậy! Thấy thương quá!

Vậy rồi hai bác cháu tôi bay về Việt Nam. Ở Sài Gòn chúng tôi mướn một chiếc xe hơi có tài xế để về Nhơn Hòa Cồn Cỏ. Trên xe, tôi nói với con Sương:
“Ở Cồn Cỏ, ba của con không còn bà con gì hết, họ đã dọn lên tỉnh ở mấy chục năm nay. Bây giờ, ba con chỉ còn có một người bạn thân …”
Con nhỏ nói: “Cô Hai Huê!”. Tôi gật đầu “Ờ”. Nó nói tiếp:
“Cô Hai là người ba nhắc thường nhứt và ba hay thở dài nói ba có lỗi với cô Hai nhiều lắm! Thấy ba con như vậy, con cũng nghe đau lòng, bác Sáu à!”
Thấy thương quá, tôi cầm bàn tay nó bóp nhẹ. Con Sương nhìn cảnh vật bên ngoài nhưng vẫn để bàn tay nó trong long bàn tay tôi. Ông biết không? Tôi không có con, bây giờ, trong cái cầm tay nầy, tôi bỗng cảm thấy như thằng Cương vừa đặt vào tay tôi một đứa con. Trời Đất! Sao tôi muốn nói: “Sương ơi! Từ nay, bác Sáu sẽ thay ba con mà lo lắng bảo vệ con như con là con của bác vậy!”. Nhưng thấy có vẻ cải lương quá nên tôi làm thinh!

Xe ngừng ở chợ Cồn Cỏ. Bác cháu tôi vô chợ nhà lồng đến sạp vải của con Huê thì thấy một cô gái lạ. Cổ nói cổ là cháu kêu con Huê bằng dì và đến đây phụ bán vải từ mấy năm nay. Cổ nói:
“Dì Huê có ở nhà, ông bà vô chơi!”
Chúng tôi đi lần theo con đường nằm dọc bờ rạch. Đường nầy bây giờ được tráng xi-măng sạch sẽ. Tôi nói:
“Nhà cô Hai có cây mù u nằm trước nhà cạnh bờ rạch, dễ nhận ra lắm!”
Đến nơi, thấy còn nguyên như cách đây mấy chục năm: cũng hàng rào bông bụp thấp thấp, qua một cái sân nhỏ là ngôi nhà xưa ngói âm dương, kèo cột gỗ, ba gian hai chái với hàng ba rộng, một bên hàng ba có một bộ ván nhỏ… Tôi hơi xúc động vì bắt gặp lại những gì của thời cũ. Chỉ có bao nhiêu đó thôi – nhỏ xíu – vậy mà sao gợi lại được vô vàn kỷ niệm! Tôi gọi lớn: “Huê ơi Huê!”. Trong nhà chạy ra một người đàn bà tóc bạc nhìn tôi rồi la lên: “Trời Đất! Anh Lân!”. Tuy cô ta đang nhăn mặt vì xúc động, tôi vẫn nhận ra là Huê! Không kềm được nữa, Huê và tôi cùng bước tới nắm tay nhau vừa dặc dặc vừa nói “Trời Đất! Trời Đất!” mà không cầm được nước mắt!

Một phút sau, Huê buông tay tôi ra quay sang con Sương, hỏi:
“Còn ai đây?”
Tôi nói:
“Con Sương! Con thằng Cương!”
Nó hỏi:
“Còn anh Cương đâu?”
Con Sương thả rơi ba-lô xuống đất, bước lại phía con Huê, nói:
“Ba con chết rồi, cô Hai ơi!”
Con Huê chỉ nói được có một tiếng “Chết” rồi xiêu xiêu muốn quị xuống. Con Sương phóng tới đỡ con Huê, nói: “Cô Hai ơi!”. Rồi hai cô cháu ôm nhau khóc nức nở. Tôi đứng tần ngần một lúc mới bước lại đặt tay lên vai Huê bóp nhẹ:
“Tại cái số hết, Huê à! Thằng Cương đang dạy ở bên Bỉ, mắc gì mà qua Phi Châu làm việc để rồi chết mất xác trong chiến tranh ở bên đó. Tại cái số hết! Phải chịu vậy thôi!”
Con Sương dìu Huê lại ngồi ở bực thềm, vói tay mở ba-lô lấy phong bì A4, nói:
“Ba con gởi cái nầy cho cô”.
Huê cầm phong bì, nheo mắt đọc rồi lắc đầu nhè nhẹ: “Chắc là cái khăn mu-soa!”. Huê xé phong bì lấy khăn ra cầm hai góc khăn đưa lên nhìn: khăn còn thẳng nếp, chưa có dấu hiệu xử dụng! Huê nhăn mặt, đưa khăn lau nước mắt của mình rồi sang qua lau nước mắt của con Sương làm nó cảm động nấc lên khóc. Huê nói:
“Khăn nầy cô thêu tặng cho ba của con, nhưng không có duyên nên khăn lại trở về. Bây giờ, cô tặng cho con để kỷ niệm ngày cô cháu mình gặp nhau”.
Con Sương cầm lấy khăn rồi ngả đầu vào vai Huê, nói:
“Con cám ơn cô Hai”.
Huê vừa gật đầu vừa choàng tay ôm con Sương lắc nhè nhẹ như vỗ về đứa con! Tôi bước ra bờ rạch ngồi cạnh gốc cây mù u đốt thuốc hút. Tôi thấy trên thân cây có đóng một cây đinh dài đã gỉ sét đen thui, vắt lên cây đinh là một cuộn dây dừa cũ mèm như muốn mục. Tôi nghĩ chắc con Huê nó làm như vậy, nó vốn nhiều tình cảm và giàu tưởng tượng. Nó có ý nói con thuyền ngày xưa đã bỏ bờ đi mất, nếu một mai có trôi về được thì cũng có sẵn dây để cột con thuyền vào gốc cây mù u… Tôi đốt thêm một điếu thuốc rồi đặt lên cuộn dây dừa, vái lâm râm: “Cương ơi! Mầy có linh thiêng thì về đây hút với tao một điếu thuốc!”. Tự nhiên, tôi ứa nước mắt!

Khi tôi trở vô nhà thì cô cháu tụi nó ngồi cạnh nhau trên bộ ván, nói chuyện coi bộ tương đắc! Thấy tôi, Huê nói để vô làm cơm cùng ăn. Tôi từ chối vì phải về trả xe. Huê xin cho con Sương ở lại chơi với nó mươi hôm, còn con Sương thì hớn hở:
“Bác Sáu đừng lo! Con về một mình được!”.
Tôi bằng lòng nhưng đề nghị cùng ra đầu vàm thắp ba cây nhang cho thằng Cương. Con Huê vô nhà lấy nhang và một tấm ni-long để ra đó trải cho ba người ngồi. Khi đi ngang cây mù u, con Huê bước lại gốc cây lấy cuộn dây dừa liệng xuống rạch, rồi phủi tay, đi!

Sau khi cúng vái ở đầu vàm, cô cháu nó đưa tôi ra xe. Nhìn tụi nó cập tay nhau mà thấy thương quá, ông ơi!
* * *
… Bây giờ thì cô Sương đã đem cô Huê qua Bỉ ở với cổ. Nghe ông Lân nói hai cô cháu rất “tâm đồng ý hợp”. Còn chiếc khăn mu-soa thêu thì ông Lân nói cô Sương đã cho lộng vào một khuôn kiếng rất đẹp treo ở phòng khách, ở một vị trí mà ai bước vào cũng phải thấy!


Tiểu Tử
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
<< phần trước Trang  of 135
Gởi trả lời Gởi bài mới
Bản in ra Bản in ra

Chuyển nhanh đến
Bạn không được quyền gởi bài mới
Bạn không được quyền gởi bài trả lời
Bạn không được quyền xoá bài gởi
Bạn không được quyền sửa lại bài
Bạn không được quyền tạo điểm đề tài
Bạn không được quyền cho điểm đề tài

Bulletin Board Software by Web Wiz Forums version 8.05a
Copyright ©2001-2006 Web Wiz Guide

This page was generated in 1.313 seconds.