Bài mớiBài mới  Display List of Forum MembersThành viên  LịchLịch  Tìm kiếm trong Diễn đànTìm kiếm  Hỏi/ĐápHỏi/Đáp
  Ghi danhGhi danh  Đăng nhậpĐăng nhập
Tâm Tình
 Diễn Đàn Hội Thân Hữu Gò Công :Đời Sống - Xã Hội :Tâm Tình  
Message Icon Chủ đề: NHÓM 12 YÊU THƯƠNG Gởi trả lời Gởi bài mới
<< phần trước Trang  of 144 phần sau >>
Người gởi Nội dung
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 7120
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 26/Oct/2009 lúc 8:13pm
Tình bạn

Đôi bạn Valéry và Gide

Trước hết, ta hãy đọc bài thơ Le Bois Amical sau đây của Valéry.

Nous avons pensé des choses pures
Côte à côte, le long des chemins,
Nous nous sommes tenus par les mains
Sans dire, parmi les fleurs obscures.
Nous marchons comme des fiancés
Seuls, dans la nuit verte des prairies;
Nous partagions ce fruit de féeries
La lune amicale aux insensés.
Et puis, nous sommes morts sur la mousse,
Très loin, tout seul parmi l'ombre douce
De ce bois intime et murmurant.
Et là-haut, dans la lumière immense,
Nous nous sommes trouvés en pleurant
O mon cher compagnon de silence!

(Paul Valéry)

Bài thơ này Paul Valéry (1871-1945) sáng tác để tâm tình với người bạn thân là André Gide (1869-1951). Valéry được coi là nhà thơ lớn nhất trong thế kỷ hai mươi của Pháp. Gide là nhà văn nổi tiếng cùng thời, được trao giải Nobel văn chương năm 1947.

Valéry và Gide cùng có tư tưởng tự do phóng khoáng và chí hướng văn học, cùng thuộc trường phái biểu tượng, là hai người bạn đường tương đắc, tâm đầu ý hiệp. Hai người thường hay dạo chơi với nhau, chỉ cần đi bên nhau, tay nắm tay, không cần phải nói năng gì nhưng vẫn có thể thông cảm, như thể ý tưởng của hai người đã truyền đạt qua tay nhau rồi. Ngày xưa, và ngay cả ngày nay ở những nơi chưa bị ảnh hương của văn hóa và lối sống của tây phương tiêm nhiễm, hai người bạn trai thân nhau vẫn nắm tay nhau lúc đi dạo. Thuở còn ở bậc tiểu học, tôi nắm tay hoặc choàng vai bạn tôi (không phải bạn gái) đi chơi long nhong ngoài phố là chuyện thường. Đối với Valéry và Gide, là hai người có tư tưởng tự do, thì việc nắm tay nhau đi dạo buổi tối, dám tự ví mình là "fiancés", hai người càng coi là chuyện tự nhiên thôi.

Cánh Rừng Thân Thương

Ta cùng nghĩ những điều tinh khiết,
Đi bên nhau dài những con đường.
Tay truyền tình bạn mến thương,
Lặng im giữa đám hoa hường tối tăm.
Ta sóng bước như người sắp cưới,
Vắng trên đồng giữa lưới thiên nhiên.
Chia nhau ăn trái đào tiên.
Trăng hiền cũng chịu bọn điên chúng mình.
Rồi ta lịm trên nền rêu phủ,
Chỉ đôi ta, giữa tối êm êm,
Của cánh rừng thân thiết nỉ non thêm,
(Giữa trời đất nhiệm mầu ta yên ngủ).
Bạn đường cưng lặng của tôi ơi!
(Nhờ duyên hạnh ngộ ở trên đời).
Vùng cao đầy sáng mênh mông đó,
Ta tìm thấy nhau, nước mắt rơi.

(Phan Hạnh phỏng dịch

Còn tiếp..


Chỉnh sửa lại bởi Nhom12yeuthuong - 26/Oct/2009 lúc 8:14pm
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 7120
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 27/Oct/2009 lúc 8:24pm
TÌNH BẠN....
 

Bây giờ ta hãy đọc bài thơ Nhắn Bạn của Tú Xương gửi cho Phan Sào Nam:

Ta nhớ người xa cách núi sông
Người xa, xa lắm, nhớ ta không?
Sao đương vui vẻ ra buồn bã,
Vừa mới quen nhau đã lạnh lùng.
Khi nhớ, nhớ cùng trong mộng tưởng,
Nỗi riêng, riêng đến cả tình chung.
Tương tư lọ phải là trai gái,
Một ngọn đèn xanh, trống điểm thùng.

Ở đây ta bắt gặp một sự trùng hợp tương tự thật là dễ thương. Hai thi sĩ, sinh cùng thời, một đông một tây lại cùng có ý tưởng hết sức giống nhau khi nói đến tình bạn. Trần Tế Xương sinh năm 1870, Paul Valéry sinh năm 1871. Chắc chắn một điều là hai người không hề biết đến nhau, không hề đọc thơ của nhau nên không thể có trường hợp người nầy mượn ý của người kia. Tú Xương nói, hai người bạn thân nhau, quí mến nhau và tương tư nhau chẳng khác gì một đôi tình nhân (tương tư lọ phải là trai gái). Bên trời tây, Valéry phơi bày một ý tương y hệt như vậy (Nous marchons comme des fiancés). Tú Xương nói, hai người bạn tuy xa nhau nhưng cùng nghĩ những điều giống nhau (Khi nhớ, nhớ cùng trong mộng tưởng); Valéry cũng nói y như vậy khi đôi bạn im lặng đi bên nhau: Nous avons pensé des choses pures. Tú Xương và Valéry đều chết trước bạn, như thể đó là một định luật oan nghiệt dành cho những người làm thơ bằng tất cả tâm hồn.

Một bài thơ Nhớ Bạn nữa của Tú Xương là:

Ai về còn nhớ ai không,
Trời mưa một mảnh áo bông che đầu.
Nào ai có tiếc ai đâu,
Áo bông ai ướt, khăn đầu ai khô.
Người đi Tam Đảo, Ngũ Hồ,
Kẻ về khóc trúc, than ngô một mình.
Non non, nước nước, tình tình,
Vì ai ngơ ngẩn, cho mình ngẩn ngơ.

Xem đó, tình bạn cũng có thể rất tha thiết như là tình yêu của lứa đôi, cũng có thể làm cho ta ngơ ngẩn nhớ nhung. George Gordon Byron (1788-1824) gọi tình bạn là tình yêu không có đôi cánh (L'Amitié est l'Amour sans Ailes). Non và nước được thi sĩ Tản Đà đem ví với tình vợ chồng qua bài Thề Non Nước. Thì ở đây, nhà thơ Trần Tế Xương xem non và nước là đôi bạn tri kỷ. Nhiều người nói vợ chồng là cần thiết nhưng cũng không thể sống thiếu bạn bè. Ca sĩ Khánh Ly đi một bước xa hơn khi cô cho rằng cô có thể cãi vã với chồng nhưng không thể làm mất lòng bạn.

Tình bạn giữa Đinh Hùng và Vũ Hoàng Chương và tình bạn giữa hai nhà thơ người Anh Wordsworth và Coleridge cũng có vài điểm tương tự. Thi hào William Wordsworth (1770-1850) với thi sĩ Samuel Taylor Coleridge (1772-1834) một thời là anh em bạn cột chèo (có vợ là hai chị em ruột). Wordsworth mồ côi mẹ lúc tám tuổi, mồ côi cha lúc 13 tuổi. Wordsworth và Coleridge cùng thuộc trường phái thi ca lãng mạn, đồng tác giả của tập thơ nổi tiếng Lyrical Ballads xuất bản năm 1798.

Tình bạn được Coleridge định nghĩa: Hoa đáng yêu, tình yêu như hoa/Tình bạn bóng cây che phủ ta/Ôi niềm vui như thể mưa rào/ Ôi tình bạn, tình yêu, và tự do:

Flowers are lovely; love is flower-like;
Friendship is a sheltering tree;
Oh the joy that came down shower-like;
Oh friendship, love, and liberty

Còn tiếp...


Chỉnh sửa lại bởi Nhom12yeuthuong - 27/Oct/2009 lúc 8:25pm
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 7120
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 28/Oct/2009 lúc 7:39pm
 
 TÌNH BẠN....

"Vũ Hoàng Chương (1915-1976) là anh rể của Đinh Hùng (1920-1967), kết hôn với người chị kế của Đinh Hùng là Đinh Thục Oanh năm 1944. Sau khi Đinh Hùng mất, Vũ Hoàng Chương viết:

"Ở cương vị một người bạn, tôi đã từng kể lại trước máy vi âm một vài kỷ niệm thuở ban đầu tôi cùng họ Đinh gặp gỡ, và kể tóm tắt trong mục Nghệ Thuật Truyền Thanh của đài Phát Thanh Saigon. Và ngay tối hôm ấy, tức là 28/8/1967 Dương lịch, theo thói quen mỗi tuần nằm nghe mục Tao Đàn, chợt nghe mấy tiếng Hùng vang dội, mặc dầu biết trước đó chỉ là do một cuốn băng nhựa được quay lại trước máy thu thanh của đài, tôi cũng vô cùng xúc động, tưởng như cõi chết gần gũi đâu đây, và Đinh Hùng, bạn tôi, với tư cách trưởng ban Tao Đàn, lại tiếp tục lên tiếng gửi mười phương thính giả."

Người thơ nằm xuống đó hiên ngang
Như một câu thơ trắng thẳng hàng
Đẩy mãi bàn chân tìm đất đứng
Ngoài ba chiều cũ đã tan hoang

(Thi Hào Đã Khuất của Vũ Hoàng Chương)
 
Với ta chỉ một nàng Vân
Kể chi xác mượn, phong trần bấy nay
Hé môi giọng chập chờn mây
Đinh Hùng, tên họ ai đây thế Hoàng?
Cơn trường mộng, kiếp đi hoang
Ném xa kỷ niệm ngoài khoang phiêu bồng
Quên nhau hoa có vân mồng
Còn tên, còn họ là không còn gì
Ngẩng trông khói lợt hàng mi
Phút giây mình đã quên đi chính mình
Nhưng quên người, hỏi sao đành
Mấy luân hồi nữa cho lành vết thương
Ngâm câu "Yếm tác nhân gian ngữ"
Giục ngọn đèn thu nở thịt xương
Đôi ta lại một chiếu giường
Cười rung bóng quỉ vô thường ngoài kia.

(Tiếng Đó Người Đâu? của Vũ Hoàng Chương)

Huy Cận và Xuân Diệu là đôi bạn thi sĩ thiết thân. Huy Cận sinh năm 1919, gốc gia đình địa chủ giàu có ở Hà Tĩnh, học Trường Quốc Học Huế, Trường Cao Đẳng Nông Lâm Hà Nội, xuất bản tập thơ Lửa Thiêng năm 1940, Thứ Trưởng Thanh Niên của chính phủ Việt Minh năm 1945, Thứ Trương Văn Hóa của miền Bắc năm 1955. Xuân Diệu tên thật Ngô Xuân Diệu, sinh năm 1917 tại thị xã Qui Nhơn, học ở Hà Nội cho đến khi đỗ Tú Tài, thích làm thơ hơn thích học. Dáng vẻ thư sinh, đeo kính cận, tóc quăn bồng bềnh tự nhiên, mắt nhìn mơ mộng ngơ ngác. Thi và trúng tuyển vào làm ngành quan thuế, phục vụ ở Mỹ Tho vài năm thì bị đuổi việc và trở về Hà Nội. Tác giả tập thơ Gửi Hương Cho Gió. Huy Cận có địa vị và quyền thế hơn Xuân Diệu nên nâng đỡ Xuân Diệu rất nhiều. Hai người tuy công tác xa nhau nhưng thư từ liên lạc thường xuyên, hễ có dịp là gặp nhau. Theo như tác giả Kim Nhật viết trong quyển Nhà Văn Tiền Chiến Hà Nội Hôm Nay thì Huy Cận xấu trai, khắc khổ, khô khan, ít bạn, "nếu cái mặt to hơn tí nữa thì đúng là em của Phạm Văn Đồng!".

Mai Sau ( Huy Cận gửi Xuân Diệu)
..
Chiều nay đây nửa thế kỷ hai mươi
Viết dăm câu tôi gửi lại vài người
Những thế hệ mai sau, làm bè bạn
Hỡi ai đó có nhớ lòng Huy Cận
Gọi gió trăng mà thỏ thẻ lời trên
Rất thương yêu, xin gọi giùm tên
Rất an ủi của bạn chàng: Xuân Diệu!
..
Với Bàn Tay Ấy (Xuân Diệu gửi Huy Cận
)
Với bàn tay ấy ở trong tay,
Tôi đã nguôi quên hận tháng ngày,
Một tối trăng cao gieo mộng tưởng,
Vào lòng gió nhẹ thẩn thơ bay.
Một tối bầu trời đắm sắc mây,
Cây tìm nghiêng xuống nhánh hoa gầy,
Hoang nghiêng xuống cỏ, trong khi cỏ
Nghiêng xuống làn rêu, một tối đầy.
Những lời huyền bí tỏa lên trăng,
Những ý bao la rủ xuống trần,
Những tiếng ân tình, hoa bảo gió,
Gió đào thỏ thẻ bảo hoa xuân.
Bóng chiều đi vụt, bỗng đêm nay,
Tôi lại đa mang hận tháng ngày.
Dưới ánh trăng cười tôi kiếm mãi,
Dấu bàn tay ấy ở trên tay.

Xuân Diệu đọc nhiều thơ của các tác giả Pháp nên chịu ảnh hương của thơ Pháp rất nặng. Có thể nói ông phóng tác thơ ông từ các bài thơ của Pháp, nhất là thơ của Paul Valéry. Chỉ có Xuân Diệu mới viết những câu thơ nghe như "Tây" nói: Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm và Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành. Riêng bài thơ Với Bàn Tay Ấy trên đây mang nhiều nét nhang nhác với bài Le Bois Amical của Valéry. Rất có thể Xuân Diệu đã đọc bài Le Bois Amical có câu Nous nous sommes tenus par les mains của Valéry rồi cảm tác ra bài Với Bàn Tay Ấy cho nên cũng có rừng cây, trăng trên cao, đồng cỏ, bờ rêu, một tối đầy, và đôi bạn tay trong tay lặng im không nói.

Một lứa chung tình từ tứ chiếng
Hội nhau vầy một tiệc quần anh .
Thằng thí cho nhàm sức võ sinh
Thằng bó văn chương đôi gối hận
Thằng thư trói buộc, thằng giã quê
Thằng phấn son nhơ chưa một về.
Ới ơi bạn tác ngoài trôi giạt
Chẳng đọc thơ ta tất cũng về.

Còn tiếp..


Chỉnh sửa lại bởi Nhom12yeuthuong - 28/Oct/2009 lúc 7:40pm
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: OffLine
Số bài: 19897
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 30/Oct/2009 lúc 4:49am
TÌNH BẠN....

Thanh Nam Trần Đại Việt là một nhà thơ hào sảng luôn nặng tình với bạn bè văn nghệ. Ông thích thù tạc, lại là một tay uống rượu có hạng như Mai Thảo, nên bạn rất nhiều. Một trong những người bạn thân của ông là Hoàng Hải Thủy, sau khi đọc xong bài thơ Khúc Ngâm Trên Đất Tạm Dung của Thanh Nam, đã viết:

"Thấm quá Thanh Nam ơi. Vì mày đã chết nên khi viết những dòng này, tao định gọi mày là "bạn", xưng "tôi", nhưng tao nghĩ: lúc mình sống, mình thân mật mày tao, tại sao khi mình chết, mình lại gọi nhau là "bạn"? Bây giờ tao gọi mày là "bạn" cũng được thôi, nhưng tại sao mình lại phải đổi cách xưng hô sang bạn bạn tôi tôi chỉ vì một thằng đã chết, một thằng còn sống? Ngày gặp lại nhau mình sẽ mày tao mà! Mày làm những lời thơ này năm 1979. Năm 1979 tao đang nằm trong nhà giam số 4 Phan Đăng Lưu. Hai mươi năm trôi qua rồi đấy, Thanh Nam. Chiều nay mày đã về trong đất mười bốn năm, tao đọc thơ mày mà cảm khái, tưởng nhớ mày, thấy hiển hiện hình ảnh mày, tay cầm ly rượu, đứng cũng rung đùi; nhớ những lần chúng mình cùng Trịnh Viết Thành lên Quang Minh Đỉnh, những đêm mưa mình ngồi uống bia 33 ở cái quán bên Chợ Đũi Saigon ngày xưa. Thanh Nam ơi, thơ mày thật hay, thật thơ, làm tao cảm động. Ôi những buồn cơm áo, nhục tha hương. Mày đi trước 30 Tháng Tư 1975, mày còn may mắn, ít nhất cũng may mắn hơn tao. Đi thoát hay kẹt lại, chúng mình cùng chung cái nhục bại trận, nhục bỏ chạy, nhục đầu hàng. Tao kẹt lại, tao chịu cái nhục cúi mặt trước kẻ thù, và sau mày đến hai mười mùa lá rụng, tao theo mày chịu cái nhục tha hương. Ở xứ người bốn năm, mày thấm trò dâu biển, hôm nay tao cũng ở xứ người bốn năm ."

Khúc Ngâm Trên Đất Tạm Dung

Uống say mai sớm bạn lên đường
Thân lại nương nhờ chốn viễn phương
Trăm hận nghìn đau nào sánh nổi
Tấm lòng lưu lạc nhớ quê hương.
.
Ôi bạn, ôi ta, chiều đã xế
Phù sinh thương mình ly rượu suông.
Uống đi, uống cạn cơn cuồng nộ
Rót hết cho nhau những bẽ bàng.
.
Thân ái nghìn trùng ôi bạn hữu
Uống cùng ta nhé rượu bi thương
.
Hãy uống cho say, trời sắp sáng
Mai này hai đứa đã hai phương
Rồi đây hiu hắt thân bèo giạt
Trôi nổi quê người ai nhớ thương.

(Thanh Nam)

Lưu Biệt

Tiệc này đêm cuối mai chia ly
Anh cố lưu tôi có nghĩa gì
Đời người điên tỉnh bao nhiêu dịp
Xin cạn chén rượu để tôi đi

Đau tình không xót bằng đau nghĩa
Tay gầy càng ném chén vô tri
Mắt xanh càng gửi ngoài mây gió
Lòng không càng trống với cầm thi.

Rượu xuân càng chịu cay mùi cũ
Cố nhân càng biết cười phân kỳ
Gió lên, gió lên, cành yêu tất
Con chim còn đỗ lại làm chi.

Đất trời rộng quá, tôi không chịu
Cắm chặt sông đầy một cánh bè
Rót rượu ra anh! Tôi muốn uống
Cực kỳ trong sạch, cực say mê.

Sáng mai qua bến Ninh Cơ lạnh
Khỏi thấy se lòng trận gió tê
Giong đèn lưu luyến làm chi nữa
Tôi quyết đi rồi, tôi phải đi.

(Thâm Tâm)

Cũng theo Hoàng Hải Thủy, Mai Thảo là một người văn chương khác mến bạn. Thời gian sống ơ Quận Cam, Cali., Mai Thảo ngụ nơi một căn phòng nhỏ sau tiệm ăn Song Long. Cảnh trí này được tìm thấy trong bài thơ tứ tuyệt Đợi Bạn sau đây:

Nửa khuya đợi bạn từ xa tới
Cửa mơ, cầu thang để sáng đèn.
Bạn tới lúc nào không biết nữa,
Mưa thả đều trên giấc ngủ đen.

Hơn một ngàn năm trước, Triệu Sơ Tú đời Đường cũng có cùng tâm cảnh đó, nửa đêm thức bên đèn đợi bạn qua bài thơ Ước Khách:

Hoàng mai thời tiết gia gia vũ
Thanh thảo trì đường xứ xứ oa
Hữu ước bất lai qua dạ bán
Nhàn sao kỳ tứ lạc đăng hoa

Nguyễn Bính dịch là:

Khách Hẹn
Ao hồ tiếng ếch gần xa
Mai vàng tiết lạnh nhà nhà hoa rơi
Nửa đêm cái hẹn qua rồi
Quân cờ gõ nhảm làm rơi hoa đèn

Còn tiếp...


Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 30/Oct/2009 lúc 4:50am
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 7120
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 31/Oct/2009 lúc 5:24am
 TÌNH BẠN....

Trong hai bài thơ Gửi Bác Châu Cầu và Lụt Hỏi Thăm Bạn, nhà thơ Yên Đỗ nhắc đến người bạn tâm giao cùng học và cùng thi đỗ một khoa cử nhân là Bùi Văn Quế, người làng Châu Cầu, huyện Thanh Liêm, tỉnh Hà Nam. Bạn thân thiết hợp tính nhau xưa gọi là bạn kim lan, do hai câu chữ nho Nhị nhân đồng tâm, kỳ lợi đoạn kim; Đồng tâm chi ngôn, kỳ xú như lan, có nghĩa là hai người mà đồng lòng thì chặt sắt cũng đứt, lời nói của bạn đồng tâm thì thơm như hoa lan.

Gưi Bác Châu Cầu

Kim lan từ thuở nhỏ chơi bời,
Đôi lứa như ta được mấy người.
Trời hẹn ngày cho ba vạn sáu,
Ta chung tuổi mới một trăm hai.
Kẻ già, nét bút chăm cùng trẻ,
Người khỏe, tay dao độ lấy đời.
Từ trước, bảng vàng nhà sẵn có,
Chẳng qua trong bác với ngoài tôi.

Sau khi từ quan về ở hưu, Nguyễn Khuyến dạy học (Kẻ già nét bút chăm cùng trẻ), còn Bùi Văn Quế làm thầy thuốc bắc (Người khỏe, tay dao độ lấy đời).

Lụt Hỏi Thăm Bạn

Ai lên nhắn hỏi bác Châu Cầu,
Lụt lội năm nay bác ở đâu?
Mấy ổ lợn con, rày lớn bé?
Vài gian nếp cái, ngập nông sâu?
Phần thua, suy tính càng thêm thiệt,
Tuổi cả, chơi bời hóa sống lâu.
Em cũng chẳng no mà chẳng đói,
Thung thăng chiếc lá, rượu lưng bầu.

Cũng như tình yêu lứa đôi, tình bạn vượt lên trên mọi giai cấp. Cụ Phan Thanh Giản khi làm quan đến chức Kinh Lược Đại Thần mà vẫn giữ tấm lòng quí trọng một người bạn cũ đang sống trong cảnh nghèo. Mỗi khi tới chơi với bạn, sợ bạn bị mặc cảm đâm ra e dè mất tự nhiên, cụ Phan mặc thường phục và đi bộ một mình. Sự đối đãi với bạn chỉ bằng một tấm lòng thành không phân biệt đẳng cấp sang hèn của cụ Phan đã khiến cho người bạn nghèo cảm động. Tình bạn tâm giao thân thiết tự nhiên muốn bền vững lâu dài cần có một sự tương kính phẩm giá của nhau, tôn trọng sự tự do lựa chọn lối sống của nhau, và nên duy trì một khoảng cách giới hạn để khỏi suồng sả xen lấn xâm phạm đời tư của nhau. Tình bạn nầy là một thí dụ của câu thành ngữ Sai Đẳng Chi Giao, có nghĩa là tuy khác đẳng cấp nhưng vẫn là bạn thâm giao. Tình bạn giữa hai người giàu sang, nghèo hèn khác nhau mà vẫn kính trọng và thân thiết với nhau do sự tích thời Chiến Quốc, Quản Trọng, một tướng quốc của nước Tề, và Nịnh Thích, một kẻ chăn trâu, quen nhau và kết nghĩa anh em. Bá Nha và Tư Kỳ cũng thế, một người là đại quan tại chức của triều đình, một người chỉ là tiều phu đốn củi; vậy mà vẫn kết nghĩa anh em chỉ vì một tấm lòng tương kính thuần túy mà thôi (Xin xem bài Tản Mạn Một Vầng Trăng). Công danh là hư ảo. Tình bạn mới ngọt ngào. Oliver Wendell Holmes (1809-1894), một nhà thơ/nhà văn ái quốc của Mỹ, vừa là giáo sư đại học y khoa Harvard, từng nói:

Công danh là đóa hoa hướng dương
Mão vàng rực rỡ nhưng không hương
Tình bạn là đóa hoa hồng
Ngọt ngào từng cánh thơm nồng ngất ngây.

(Phan Hạnh phỏng dịch)

(Fame is the scentless sunflower,
with gaudy crown of gold;
But friendship is the breathing rose,
with sweets in every fold).

Bạn tốt chia cơm xẻ áo cho nhau là thường. Bạn đồng ngũ trong quân đội có khi còn hy sinh mạng sống cho nhau. Cuối đời Xuân Thu ở nước Sở có Tả Bá Đào và Dương Giốc Ai là đôi bạn thân cùng nhau khăn gói rời quê nhà xuống kinh đô dự thi. Không ngờ đường xa diệu vợi lại gặp lúc thời tiết xấu, mưa gió rét căm căm khiến cho cuộc hành trình của hai người trở nên thật là gian nan vất vả; lương thực mang theo cũng sắp cạn. Tả Bá Đào nhận thấy mình lớn tuổi hơn, sức khỏe yếu kém, tương lai có vẻ mờ mịt nên muốn hy sinh cho bạn. Nhân lúc Dương Giốc Ai đi kiếm củi khô về sưởi, Tả Bá Đào cởi áo để lại cùng với hết phần lương thực của mình và lẻn đi. Dương Giốc Ai chạy tìm gặp lại và muốn đôi bạn sống chết có nhau. Tả Bá Đào nói hai người chết hết chẳng ích lợi gì, chi bằng một người sống quyết đoạt công danh làm rạng rỡ cho xóm làng, như vậy người chết cũng hả dạ. Đào nhứt định không chịu mặc áo, không chịu ăn, sau cùng vì sức yếu nên ngã quị và chết bên đường. Giốc Ai đành vùi xác bạn, dẹp bi lụy và quyết chí lên đường đi kinh đô.

Còn tiếp...


Chỉnh sửa lại bởi Nhom12yeuthuong - 31/Oct/2009 lúc 5:25am
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 7120
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 01/Nov/2009 lúc 12:33am
 
 
 
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 7120
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 01/Nov/2009 lúc 12:35am
 
 
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 7120
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 01/Nov/2009 lúc 7:46pm
TÌNH BẠN....

Nhiều người cho rằng bạn hàn vi nhiều tình nghĩa hơn bạn sang giàu. Họ viện dẫn câu tục ngữ Giàu đổi bạn, sang đổi vợ. Trong hồi ký Viết Trên Gác Bút, nhà văn Nguyễn Thụy Long nói về bạn bè ông:

Tôi có nhiều bạn bè, những người bạn chơi với nhau từ thuở nhỏ còn để chỏm, bạn nghề nghiệp có. Tôi từng mất những người bạn về lý do gì đó, còn những người bạn nay chống gậy đi thăm nhau cùng nhau ngồi thưởng thức một chén trà ngon, dành cho nhau, đọc cho nhau nghe bài thơ mới làm hoặc một đoạn văn mới viết , kể cho nhau nghe dựng nên một cuốn tiểu thuyết, một cuốn phim có tầm cỡ như mộng ước. Tất cả đều thật tình với nhau, như thuở nào chia nhau hơi thuốc lào hiếm hoi trong tù. .

Tôi từng nắm tay bạn trên giường bệnh, cảm thấy tay bạn lạnh giá mà nước mắt trào ra ướt khuôn mặt vàng võ. Bạn sắp từ giã cõi đời mà bạn còn điều gì đó chưa làm được hoặc chưa nói nên lời, tiếc nuối nghẹn ngào. Cái đau là ở chỗ đó, cái thê lương cũng ở đó. Cuộc đời quả thật ngắn ngủi, chỉ như một giấc chiêm bao. Tôi nhớ câu nói đó của người bạn, thi sĩ Thùy Dương Tư. .

Bạn bè tôi nhiều lắm, còn sống tại đây hay đã chết. Ở nước ngoài cũng có nhiều, mang nhiều thứ quốc tịch, nhưng gốc vẫn là Việt Nam. Chúng tôi gặp lại nhau, còn nhớ đến nhau, mừng mừng tủi tủi. Dĩ nhiên là hỏi han nhau, hỏi về đời sống những người bạn khác còn sống, và đã chết. Tôi tình thật kể lể, chẳng cần thêm bớt một điều gì.

Amicus certus in re incerta cernitur,(khi ta gặp khó khăn mới biết ai là bạn quí), người La Mã xưa có nhiều tấm gương sáng về tình bạn: Achilles và Patroclus, Pylates và Orestes, Nisus và Euryalus, Damon và Pythias.

Thế kỷ thứ tư trước công nguyên, Pythias bị nhà độc tài Dionysius của nước Syracuse kết tội chết, nhưng Pythias cần phải về quê để thu xếp việc gia đình. Bạn thiết thân của Pythias là Damon đứng ra bảo lãnh cho Pythias, hứa chịu chết thế nếu Pythias trốn luôn không trở lại. Pythias đúng hẹn trở lại. Dionysius cảm kích trước tình bạn thiêng liêng, nên tha mạng cho cả hai.

Nisus và Euryalus là bạn đồng đội đi đánh trận. Euryalus bị tử thương; Nisus đau lòng, quyết xông pha chiến đấu, giết Volscens (là tướng giặc đã giết bạn mình) trả thù cho bạn, nhưng cũng bị tử trận.

Pylates và Orestes là hai anh em họ, vừa là đôi bạn thiết thân trong huyền thoại cổ thư anh hùng ca của Homer. Cha Orestes là Agamennon bị mưu sát; Pylates giúp Orestes trả thù cho cha; sau đó Pylates kết hôn với em gái của Orestes là Electra.

Achilles và Patroclus cũng là những nhân vật anh hùng trong truyện Illiad của văn hào Hy lạp Homer. Achilles là con vua Peleus nước Thessaly dân Myrmidons. Achilles và Patroclus cầm binh đi đánh quân Trojans. Patroclus bị tướng của Trojans là Hector giết chết. Achilles phản công, giết được Hector và đẩy lui quân Trojans. Nhưng sau đó Achilles cũng tử trận.

Những người có số phận không may bị bạn xấu lừa đảo đã chua chát và cay đắng nhìn tình bạn một cách mai mỉa và tiêu cực.

Đó là ý của Oliver Goldsmith (1730-1774), một nhà thơ lâm cảnh nghèo khổ và túng quẩn người Ái nhĩ lan, có lẽ không được bạn giàu sang danh vọng giúp đỡ, nên cay đắng định nghĩa tình bạn qua bốn câu thơ như sau:

And what is friendship but a name,
A charm that lulls to sleep,
A shade that follows wealth or fame,
And leaves the wretch to weep?

Tình bạn là chi! Một cái tên!
Niềm mê ru ngủ giấc tìm quên,
Bóng râm phú quí cùng danh lợi,
Để kẻ khốn cùng phải khóc rên?

      (Phan Hạnh phỏng dịch)

Bạn không giúp đỡ thì đã lấy gì làm chua cay. Biết đâu người bạn có hảo ý, một mặt giả làm lơ, một mặt giúp đỡ ngầm để nâng bạn dậy, như sự tích Lưu Bình Dương Lễ.

Nhắc đến sự phản trắc trong tình bạn, ta nghĩ ngay đến sự tích Tôn Tẩn và Bàng Quyên. Nhiều người chua cay cho rằng Hoa Kỳ bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa trong cuộc chiến Việt Nam cũng là một hành động phản trắc trong tình bạn. Huy hiệu tượng trưng cho tình thân hữu giữa Hoa Kỳ và Việt Nam là hai bàn tay nắm bắt nhau. Một cánh tay áo có lá cờ Mỹ; cánh tay áo kia có lá cờ VNCH. Tình bạn đó gắn bó suốt hai mươi lăm năm; vậy mà đột ngột một người không giúp một người. Cánh tay cứu giúp buông thả; cánh tay kia chới với trong sững sốt.

Người Mỹ lúc bấy giờ dường như đã quên câu A friend in need is a friend indeed mà họ thường hay nói. Nhưng phải chăng Hoa Kỳ thấy sự chênh lệch và khác biệt giữa hai nước quá to tát; yếu tố hổ tương (mutuality) không hiện hữu; tình bạn một chiều, do đó, không bền vững.

Trong loạt bài Viết Ở Rừng Phong của tác giả Công Tử Hà Đông (Hoàng Hải Thủy) có một bài mang tựa đề Bạn Và Thù; trong đó tác giả kể ra trường hợp một đô đốc và một phó đô đốc hồi hưu của Hải Quân Hoa Kỳ, từng chiến đấu ở chiến trường miền Nam Việt Nam, tiếp đãi ân cần Trần Bạch Đằng, một ông "nhà nghiên cứu láo lếu" của Việt cộng đến Virginia, nơi tác giả đang cư ngụ. Việc làm đó của người Mỹ khiến cho tác giả không khỏi bùi ngùi về ý nghĩa của hai tiếng bạn, thù. Ông viết:

Những thằng bạn cũ của mình nó bỏ rơi mình, nó tay bắt mặt mừng những thằng kẻ thù của mình. Những thằng kẻ thù của mình trước đây cũng là kẻ thù của nó, nay nó nhận những thằng kẻ thù cũ đó là bạn mới của nó! Chúng nó vui vẻ với nhau, mình làm gì? Mình đứng đó mình giương mắt chẫu mình nhìn chứ mình còn làm gì được nữa! Mình có dám chửi nó không? Chửi nó hay xông đến đấm đá nó là police Mỹ nó quật mình ngã sấp, nó còng tay mình sau lưng, nó cho mình nằm sấp ngửi bụi đường nửa tiếng nó chưa cho thân già ngồi dậy. Hung hăng con bọ xít là nó tống vào tù, nó cho xuống hầm tàu nó trả về bản quán quê hương xã hội chủ nghĩa.

Không em ạ. Không còn can đảm nữa. Không thời gian, nhiệt huyết cũng khô rồi .Em hãy đốt giùm anh trong mắt lửa. Chút đắng cay còn sót ở đôi môi!

Bạn tâm giao, tri kỷ, chí thiết thường nảy nở và phát triển giữa những người bạn cùng quê quán, cùng học một trường hay một thầy, cùng sở thích, cùng lớn lên phục vụ chung một lý tương. Trần Hoài Thư viết về Tình Bạn Với Phạm Văn Nhàn như sau:

Cám ơn Thượng Đế đã cho tôi có một người bạn như anh. Anh chơi với bằng hữu thật tình. Anh đến với bằng hữu không câu hỏi, và thắc mắc. Anh cho nhiều hơn anh nhận. Căn nhà khu Sáu ở Qui Nhơn vào những năm 68, 70, 71 là một bằng chứng. Một người lính nghèo như anh lại dám bỏ ra thuê một nơi dùng để dung dưỡng bao bọc những bạn bè bằng hữu và cả những người lao công đào binh của đơn vị mà anh bảo lãnh ra ngoài. Nơi này, có Mường Mán, Thái Ngọc San, Lê Văn Ngăn, Lê Văn Trung, Phạm Cao Hoàng, Mai Khế v.v. Nơi này những bài thơ, bài văn của bạn bè tiếp tục xuất hiện trên các tạp chí văn học Sài Gòn cùng với những bữa đói bữa no, cùng mì gói, và thực phẩm quân tiếp vụ.

Còn tiếp...


Chỉnh sửa lại bởi Nhom12yeuthuong - 01/Nov/2009 lúc 7:47pm
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 7120
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 07/Nov/2009 lúc 11:07am
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 7120
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 07/Nov/2009 lúc 11:19am
Thân%20như%20ánh%20chớp

Thân như ánh chớp giữa trời giông
Hãy sống sao cho thật với lòng
Danh lợi mây trôi không giữ bóng
Cuộc đời thành bại hóa hư không.
thơ thư họa Đăng Học



Chỉnh sửa lại bởi Nhom12yeuthuong - 09/Nov/2009 lúc 10:03pm
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
<< phần trước Trang  of 144 phần sau >>
Gởi trả lời Gởi bài mới
Bản in ra Bản in ra

Chuyển nhanh đến
Bạn không được quyền gởi bài mới
Bạn không được quyền gởi bài trả lời
Bạn không được quyền xoá bài gởi
Bạn không được quyền sửa lại bài
Bạn không được quyền tạo điểm đề tài
Bạn không được quyền cho điểm đề tài

Bulletin Board Software by Web Wiz Forums version 8.05a
Copyright ©2001-2006 Web Wiz Guide

This page was generated in 0.688 seconds.