Bài mớiBài mới  Display List of Forum MembersThành viên  LịchLịch  Tìm kiếm trong Diễn đànTìm kiếm  Hỏi/ĐápHỏi/Đáp
  Ghi danhGhi danh  Đăng nhậpĐăng nhập
Tâm Tình
 Diễn Đàn Hội Thân Hữu Gò Công :Đời Sống - Xã Hội :Tâm Tình  
Message Icon Chủ đề: NHÓM 12 YÊU THƯƠNG Gởi trả lời Gởi bài mới
<< phần trước Trang  of 95
Người gởi Nội dung
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 10105
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 08/Sep/2017 lúc 9:09am

HAI NỬA HY SINH   <<<<<


Romantic%20couple%20rain%20hd%20wallpapers



Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 08/Sep/2017 lúc 9:12am
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 10105
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 09/Sep/2017 lúc 9:24am
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 10105
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 12/Sep/2017 lúc 12:00pm

TÌNH CHA TRONG CHỮ     <<<<<





Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - Ngày hôm qua lúc 1:54pm
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 10105
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 15/Sep/2017 lúc 4:29pm

BỘ TAM SÊN


Image%20result%20for%20BỘ%20TAM%20SÊN

Đang cuốc đất be bờ lại cho mảnh ruộng nhà mình bổng Tư Nên nghe tiếng của Sáu Càng gọi:
   -Cha chả hôm nay anh Tư mầm sớm dữ hung a, sao không kêu sấp nhỏ ở nhà ra phụ, già cả rồi đừng ráng quá anh Tư ơi, anh mần quá có ngày cụp xương sống là mệt cầm canh nghe anh.
   Chống tay lên cán cuốc Tư Nên cười khì một cái khi nghe ông láng giềng quan tâm đến mình hơi quá, Tư Nên nói:
   -Chú Sáu nói sao chứ tụi mình chưa đầy “Lục từng” mà già cái khỉ khô gì, bữa nọ mở đài vô tuyến truyền hình tui nghe mấy ông hội nông dân tọa đàm về sức khỏe và đời sống của nông dân mình, có ông lên ngâm hai câu thơ làm tui khoái chí lắm, vầy nè :
      -Bảy mươi chưa phải là già
      -Bảy mươi là tuổi mới qua dậy thì .
      -Vậy đó, tui với chú thì so ra mình còn “trẻ con  nhi đồng” lắm đó chú .
   Nghe Tư Nên nói vậy Sáu Càng khoái chí cười khanh khách, sau tràng cười thiệt đã kia Sáu Càng lên tiếng:
    -Anh Tư nói nghe có lý à nha, để tui dìa nói lại cho bà dợ tui cho bả sáng con mắt ra mới được, chứ ngày nào bà cũng “hát” hoài một bài:
    – Ông Sáu nè, lúc này già cả rồi, mần cái gì cũng phải nghĩ đến gia đình con cái, ông bỏ cái tật léng phéng đi, hồi trẻ thì không nói gì, giờ già khú rồi lạng quạng thiên hạ cười cho thúi đầu luôn nghe ông .
    Nghe Sáu Càng kể vậy, chẳng những Tư Nên không bênh ông láng giềng nọ mà ông còn “Đế” cho Sáu Càng thêm vố nữa :
    – Thím Sáu ở bển nói dậy là trúng phóc rồi, tui cũng mến chú lắm nhưng nói thiệt (dụ) này tui (binh) chú không đặng rồi nhe, ai đời chú hết quen bà này tới bà khác, chú bay bướm còn hơn mấy tay giàu có ở Sài gòn nữa, họ tiền bạc rủng rỉnh nên họ mới đèo bồng, còn chú thì “Trên răng dưới… Dép” mà bày đặt học đòi, thím Sáu ở nhà coi (dậy) mà tốt ghê, gặp người khác chú có môn ra chuồng heo mà nằm .
   Nghe “Đồng Minh” trở quẻ với mình, sượng sùng trong lòng Sáu Càng phân bua :
    – Ai có muốn dậy đâu anh Tư, tại mấy bà thầy bói coi chỉ tay cho tui, bà nào cũng phán tui có số đào hoa, nên chuyện hai ba bà theo đuổi tui là chuyện bình thường, nhưng từ lúc tui quen bà bốn bên Giồng Trôm thì nó trở thành bất thường luôn, bà xã nhất quyết đòi “Xé hôn thú” làm tui năn nỉ gần chết thì bả mới cho tui vác cái xác về nhà.  Sáu Càng thở dài một tiếng rồi kể tiếp :
    – Anh Tư biết sao không, quê cơ nhất là cái hôm tui trở về nhà, bả chơi ác mở cuốn băng hài của Hoài Linh và Chí Tài diễn cái tiểu phẩm Ru lại câu hò, hình ảnh  Chí Tài ăn mặc lôi thôi trở về sao giống y như hoàn cảnh tui lúc đó, tui chạy lại tắt phim này liền, thấy vậy  bả chọt vô một câu ê ẩm cả người :
   ” sao rồi,  nhột lắm phải hông ông, cho ông chừa cái thói trăng hoa nghe chưa”.
    Đang trần tình với Tư Nên, bổng dưng Sáu Càng đổi đề tài :
   -Anh Tư nè, bộ “Tam sên” của anh lúc rày bộ rã đám rồi sao không thấy khắng khít như lúc trước nữa.
   Tự dưng nghe Sáu Càng “quẹo cua cao bồi” nhắm đến bộ ba của mình, từ khi có phong trào “Kiều hối” của những người sinh sống ở nước ngoài gửi về cho thân nhân ở quê nhà và phong trào “Hợp tác lao động” , nên  những dòng tiền của hai nguồn này đỗ về quê cho các gia đình có con em nằm trong trường hợp trên, vô tình nó lại là nguyên nhân gây ra sự hiềm khích, ganh tị lẫn nhau giữa  Ba Gà với Sáu Bảnh
    Sở dĩ nhóm ba người của Tư Nên cùng Ba Gà và Sáu Bảnh được mang cái biệt danh là “Bộ tam sên” mà Sáu Càng mới nhắc cho Tư Nên là được xảy  ra rất ngộ nghĩnh.
    Bữa nọ trong ấp Tân Phú nơi nhóm bạn bè chí cốt của Tư Nên cư ngụ, nhà Sáu Bảnh cất thêm căn nhà gỗ cho hai vợ chồng thằng con lớn ra riêng, xui cho Sáu Bảnh vì đang mùa thu hoạch lúa nên các công lao động đỗ xô ra đồng lo cho vụ mùa, chỉ còn lại  một số người già và trẻ em ở nhà nên thiếu nhân công phụ cất nhà, Sáu Bảnh buồn bã bèn thả ra tiệm cà phê đầu xóm ngồi chờ thời, một là có thể gặp ai đó chịu phụ mình trong vụ cất nhà thì thuê mướn, hai là Sáu Bảnh thuộc loại bị “sâu cà Phê” hành dữ lắm, bữa nào không uống thì người dật dờ rất khó chịu vì thế không nữa nào Sáu Bảnh vắng mặt nơi tiệm cà phê này, dường như trời già cũng sắp đặt nhân duyên nên khiến sao hôm ấy Tư Nên và Ba Gà có mặt, sau một hồi tâm sự chuyện làng xóm nhà cửa ruộng vườn của nhau, Tư Nên và Ba Gà nghe Sáu  Bảnh cầu cứu việc cất nhà nên hai người nhận lời ngay, coi như phụ giúp nhau trong lúc khốn khó về khía cạnh nào đó là điều tốt đẹp..
   Khi mấy cây nhang đã tàn trong buổi lễ cúng khởi  công xong, Sáu Bảnh bưng cái dĩa đựng ” Bộ tam sên” gồm mấy con tôm càng, vài cái trứng vịt, miếng thịt heo ba rọi thật ngon đem ra cái bàn tròn đặt giữa mảnh đất dự định cất nhà, Sau Bảnh kêu con gái đem ra chai đế Gò Đen trong veo như mắt mèo mùi thơm phức, đây là loại ba xi đế chánh gốc Gò Đen do sui gia của Sáu Bảnh tự nấu nên rất ngon và không có hóa chất độc hại ẩn trong đó,  bộ ba nhậu một trận tưng bừng cho đến khi ngà ngà say, bộ ba này mới bày ra cái màn ” Kết nghĩa đào viên” và đặt cho nhóm có cái tên “Bộ Tam Sên”, với ý nghĩa  ba người gắn bó tình anh em cùng nhau lâu bền, ví như Bộ Tam sên mà thiếu một món trong ba món kể trên thì coi như không còn ý nghĩa gì hết. Chuyện đời cứ nghĩ mọi việc sẽ trơn tru tốt đẹp, và bộ Tam sên kia tưởng đâu là bạn tốt suốt đời, nhưng…
   Nhà cửa cất xong con gái Sáu Bảnh được ấp chọn cho đi Hợp tác Lao động bên Nhật Bản, chưa bao giờ được đi xa, vậy mà con Hiền con Sáu Bảnh sắp có dịp kiếm tiền còn được du lịch  thì còn ao ước nào hơn…
    Con Gái của Ba Gà đi nước ngoài đã lâu, trước đây thỉnh thoảng gửi về một lá thư, con Thu kể lể nhớ cha mẹ, nhớ con mương bên hông nhà nhớ cây cau trước sân, dĩ nhiên có tía má mình !à vợ chồng Ba Gà. Không biết sau này tự dưng Thu gửi tiền dồn dập về cho vợ chồng Ba gà sửa sang nhà cửa thật tươm tất, cuộc sống nhà Ba Gà “dễ thở” một cách rõ ràng.
   Con Hiền con Sáu Bảnh cũng đâu kém cạnh, một thời gian làm lụng khổ cực Hiền bắt đầu gửi tiền về cho cha mẹ, tuy vậy cuộc sống của nhà Sáu Bảnh không thể nào sánh bằng cuộc sống nhà Ba Gà….
   Xích mích bắt đầu có nguồn cơn để hình thành, một bữa đang ngồi “Cu ki” bên ly cà phê, Sáu Bảnh buồn vô hạn, vì hôm kia thôi Sáu Bảnh ngồi đò qua sông nghe mấy bà đi chợ trò chuyện với nhau:
   -Cha nội Ba Gà lúc này ngon cơm lắm nhe mấy bà, Hôm rồi cúng miễu trong xóm mình, ổng đứng ra thầu hết chi phí, mọi lần bà con còn góp vốn vô cũng kiếng,  giờ thì xóm đó sướng ghê, à tui nghe nhà của ông Sáu Bảnh gì đó , có con gái mần ăn ở nước ngoài nhưng coi bộ tiền bạc không bằng nhà Ba Gà, mấy ” Ổng ” nghe nói chí cốt nhau lắm nghe, nhưng coi chừng ganh nhau thế nào cũng rã đám cho coi.
    Sáu Bảnh mừng thầm trong bụng vì mấy “Bà tám” trên ghe không ai biết mặt mình nên họ đâu có biết Sáu Bảnh cũng đang thầm ghen tức vì điều các bà tám vừa rồi  thổ lộ cho nhau.
   Người ta thường nói ” Oan gia ngõ hẹp” nên đang bực bội vụ Ba Gà, Sáu Bảnh ực cho xong ly cà phê vừa đứng dậy đi về, bổng Ba Gà cũng mò đến quán cà phê, gặp sáu Bảnh bà Gà vồn vã hỏi:
   – Sao rồi anh Sáu, lóng rày con Hiền nghe nói gửi tiên về cho anh Khẵm lắm phải hông, hôn nay quởn nè, tụi mình qua rủ anh Tư Nên làm vài xị giải sầu chơi, lâu quá không ráp lại cũng buồn.
  Nghe Ba Gà hỏi thăm vụ con Hiền, vì đang bực dọc trong bụng nên Sáu Bảnh cứ nghĩ Ba Gà chơi xỏ lá, móc lò cho mình quê chơi, Sáu Bảnh tự nhiên thấy máu nóng dồn lên đầu nên trả đùa cho bỏ  ghét:
  – Không dám đâu anh Ba ơi!, con Hiền nhà tui tiền bạc làm ra sao bằng con Thu con anh, nghe nói nó ăn tiền trợ cấp thất nghiệp  mà lại có công việc làm hẳn hoi nên nó gửi về cho anh nhiều hơn con Hiền nhà tui là cái chắc, nhưng anh dặn con Thu cẩn thận nhe, ăn gian có ngày ” phú lít” nó “Vịn” là tiêu nghe anh.
   Nghe lời nói chói tai của Sáu Bảnh vừa thốt ra, Ba Gà bực dọc :
  – Ai nói anh con Hiền nhà tui dậy chứ, nó có ăn tiền của chính phủ trợ cấp cái giống gì đâu, anh nghe mấy bà tám ngoài chợ đồn đãi bậy bạ không hà.
  Thấy thái độ tức giận của Ba Gà, Sáu Bảnh hả hê trong bụng vì trả đũa được Ba Gà một cách đích đáng nên Sáu Bảnh cũng mát dạ, đến đây hai ông không nói với nhau lời nào nữa, chiến tranh lạnh giữa cái hột vịt và con Tôm càng của bộ Tam Sên bắt đầu, chỉ có miếng thịt heo (Tư Nên ) chưa biết điều xích mích trên.
   Tuy vậy lần hồi Tư Nên cũng biết được nội tình của hai người bạn thân thiết của mình giận nhau vì chuyện không đâu, biết hai người bạn mình ai cũng là người cố chấp, muốn họ làm hòa với nhau Tư nên cảm thấy khó còn hơn tìm đường “Lên trời”, qua nhiều đem tâm sự với vợ mình, bữa nọ nhân có giỗ ở nhà Tư Nên mời lối xóm có mặt đầy đủ nhưng chủ yếu là lôi cho được hai người bạn đến để có cơ hội cho họ làm lành lại với nhau.
  Bàn tiệc Tư Nên ngồi kế bên là Ba Gà và Sáu Bảnh, ai nấy nói cười vui vẻ, duy chỉ có hai ông nọ là không thèm nói chuyện với ai, cư lầm lì tới tua là bưng cái ly mắt trâu rượu đế nốc ực cho xong bổn phận, khi rượu bắt đầu ngấm, chờ có vậy vì Tư Nên thấm nhuần câu tục ngữ “Rượu vào lời ra”, sau vài câu chuyện vô thưởng vô phạt, Tư Nên bắt đầu ra chiêu :
  – Mèn ơi ! bà Tám Hợi hôm rồi cúng động Thổ cất nhà bả không xài bộ Tam sên để cúng nữa, tui thấy vậy cũng được đa.
  Ông Tư Cồ thuộc hàng bô lão trong ấp đâu có biết mánh lới của Tư Nên, vì vậy ông lên tiếng phản bác :
  – Thăng Tư bây nói dậy là bậy dữ đa nghe,  nào tới giờ vụ cúng đất đai nhơn trạch, ông bà mình khi cúng dứt khoát phải có bộ tam sên mới thành lễ nghe bây, ai chế bớt vụ này thì sai bét rồi đó, con mẹ Tư Hợi bậy bạ hết sức luôn bây, ý nghĩa cúng bộ tam sên là để tế cáo Trời đất sông nước thành hoàng thổ địa đó bây, tục xưa vậy mà làm, đừng có chế bậy bạ tội lỗi với trời đất nghe bây.
  Tư Nên cố tình chế dầu vô lửa :
  – Ông Tư ơi , con đồng ý cúng bộ Tam sên, nhưng lỡ kẹt cúng hai sên được hông ông Tư.
  Biết Tư Nên đang ” Thấu cáy” mình chuyện gì, ông Tư Cồ làm bộ hỏi:
  – Cái thằng quỷ này, hai sên là cái giống gì tao chẳng hiểu đâu ra đâu hết, ý chú em mầy là sao, cứ nói huỵch toẹt ra đi cứ úp mở  hoài.
  -Con thấy nếu thiếu miếng Thịt heo thì cúng cái hột vịt với con tôm được không ông Tư, hai sên là vậy đó.
  Nghe Tư Nên nói xong ông Tư Cồ cười với cái giọng sằng sặc đến độ nước mắt rị ra nơi khóe, ông Tư dụi mắt rồi nói:
  – Thằng Tư mầy hôm nay nói xàm hết biết luôn nhe, cúng tế cáo mà bây giả ngộ hoài, ai đời cúng kiểu đó bao giờ, bây có cái ý gì trong này phải không?
  Đến nước này Tư Nên mới kéo Ba Gà và Sáu Bảnh đứng lên thi lễ với ông Tư Cồ. Khi vái tạ người lớn tuổi với thái độ tôn kính, Tư Nên bèn nói:
  – Dạ thưa ông Tư, ba đứa con là anh em kết nghĩa, tụi con ví như bộ Tam sên, con là miếng thịt heo, Ba Gà là con Tôm Càng , còn Sáu Bảnh đây là cái hột vịt, hổm rày hai cha nội này giận nhau vì cái chuyện không đâu khiến ai cũng buồn, hôm nay nhờ ông Tư cho biết ý nghĩa bộ Tam sên, và nếu thiếu một thứ trong đó coi như vô dụng.
  Quay sang hai ông bạn già của mình, Tư Nên nói :
 – Hai tía mần ơn hòa thuận lại giùm tui đi, mình có ba đứa mà bày đặt giận hờn chi cho tổn hao sức khỏe, cuộc đời ngắn ngủi lắm hai ông ơi!
  Gương mặt Ba Gà và Sáu Bảnh thật sự xúc động, Ba Gà xoay qua ôm chầm Sáu Bảnh, Sáu Bảnh cũng  ghì chặt lấy ông bạn của mình, thấy vậy ông Tư Cồ khoái trá khen :
 -Chèn ơi , thằng quỷ Tư Nên này ghê thiệt bây, dám giỡn mặt với Lão Tư Cồ này hen, tao phải phạt bây mới được, cho tao ba cái ly xây chừng đi bây, phạt thằng Tư Nên ba ly một chỗ mới được
  Rượu rót ra sóng sanh đầy tràn  ba cái ly “xây chừng” để trước mặt Tư Nên, vừa định bưng lên uống thì có bàn tay ai giữ lại, thì ra Ba Gà ngăn lại, thấy vậy ông Tư Cồ làm bộ làm dữ :
 -Ủa sao ngộ dậy cứ để thằng quỷ đó uống đi chứ.
  Ba Gà nói với ông Tư Cồ :
  – Thưa ông Tư, lỗi này do tụi con gây ra, bây giờ xin phép ông Tư có phạt thì Phạt nguyên bộ Tam sên đi, chứ phạt miếng thịt heo không thì tội nghiệp lắm.
  Ông Tư Cồ cười giòn , ông nói :
 – Chú em này thuộc bài  ghê chưa, phải vậy mới đúng bộ tam sên chứ.
 Ông Tư Cồ cầm cái ly mắt trâu lên hô lớn :
  – Bà con ơi! Nâng ly chức mừng bộ tam sên tái hợp nhe.
  Tiếng dạ rân lên, ai nấy vui mừng khi thấy tình nghĩa xóm làng của bộ Tam Sên thật sự gắn bó nhau đến cuối đời.



Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 15/Sep/2017 lúc 4:39pm
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 10105
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: 19/Sep/2017 lúc 8:38am

Chẳng Nợ Nần Nhau

 

Cứ mỗi hai tuần tôi lại vào “Nursing home” để thăm bà Julie, người bảo trợ gia đình tôi từ trại tỵ nạn sang Mỹ. Lần này gặp tôi, bà hớn hở báo tin:
-Tao mới biết ở trong đây có một người Việt Nam.
Không chờ tôi hỏi, bà nói tiếp:
-Tội nghiệp, anh này chỉ chừng ba mươi mấy tuổi, nghe nói bị “stroke” nên liệt nửa thân người.
Bà Julie có thói quen hay kể chuyện những người xung quanh bà cho tôi nghe, dù tôi chẳng biết họ là ai. Nào là chuyện ông Brown, chuyện bà Jackie, rồi chuyện cô y tá Sandy lén lén nhéo tay mấy người già hay la hét, dãy dụa... Tôi thường im lặng chăm chú nghe. Những lúc đó bà vui lắm, vì có dịp để nói. Nghe thì nghe chứ có mấy khi tôi nhớ hết. Hôm nay, nghe đến hai chữ Việt Nam tôi cũng tò mò nên hỏi thêm:
-Ông ấy vào đây lâu chưa?
-Chắc chừng vài tháng, nhưng tao mới nghe kể cách đây hai tuần.
Rồi bà thở dài:
-Ôi! Căn bệnh quái ác, nó tàn phá tương lai, cuộc đời của người tuổi trẻ đang dồi dào sức sống...
Bà tiếp tục than thở dùm nạn nhân. Một lúc sau bà kéo tay tôi chỉ về phía cửa:
-Kìa, con Sandy đang đẩy xe anh ấy tới kìa.
Tôi quay lại, nhìn ra cửa. Sững sờ vài giây, tôi bàng hoàng kêu lên:
-Thiều!
Người đàn ông ngồi trên xe lăn nhìn tôi, khuôn mặt tái xanh, đôi môi mấp máy không ra lời.
Bà Julie đập vai tôi:
-Mày biết anh ta hả?
Tôi gật đầu trong nỗi bàng hoàng chưa dứt:
-Bạn tôi, một người bạn rất thân.
Nước mắt tôi chợt ứa ra. Bà vỗ nhẹ lưng tôi rồi khập khễnh bước đi. Tôi và Thiều nhìn nhau. Ngỡ ngàng. Chua Xót.
Mười hai năm rồi. Mười hai năm, Thiều rời xa tôi và thành phố quen thuộc này không một lời từ giã, không một lá thư để lại. Mười hai năm, tôi về làm dâu nhà người mà lòng vẫn trĩu nặng mối tình xưa.
Tôi và Thiều quen nhau từ thời trung học. Lúc đó, gia đình Thiều từ Việt Nam mới qua, chưa có xe nên Thiều phải lội bộ từ nhà đến trường -vì đoạn đường từ nhà Thiều đến trường chưa đầy hai “miles” nên không xin được xe bus- Có những ngày mùa đông lạnh lẽo, chạy xe từ xa tôi đã thấy cái dáng lêu khêu của Thiều co ro trong từng bước chậm chạp. Tôi kể cho ba nghe và xin ba cho phép Thiều quá giang. Ba tôi đồng ý. Thế là mỗi ngày ba tôi ghé qua “apartment” Thiều đang ở để đón anh. Ba tôi rất thích Thiều, vì anh giữ đúng khuôn phép lễ nghĩa Việt Nam. Thiều nói năng từ tốn, dạ thưa đàng hoàng. Mỗi khi chào ba má tôi, anh thường vòng tay một cách kính cẩn. Ba hay nói với chị em tôi "cố mà học lấy tính tình của anh Thiều". Nhờ cảm tình đặc biệt đó mà khi tôi và Thiều thật sự yêu nhau, ba má tôi rất vui.
Gia đình Thiều còn theo nề nếp cổ kính nên có vẻ không thích tôi, một đứa con gái không được dịu dàng, đằm thắm, e lệ, thẹn thùng như các thiếu nữ Việt Nam ngày trước. Tính tôi tự nhiên, nên có lần đến nhà Thiều, mẹ Thiều vừa lên tiếng mời ở lại ăn cơm là tôi ngồi ngay vào bàn. Thêm một điều, vì gia đình tôi là người Nam, nên tôi cũng không có thói quen mời mọi người trước khi cầm đũa. Vậy là tôi cứ thản nhiên gắp thức ăn cho vào chén, trong khi mọi người chưa kịp mời nhau. Lần đó, coi như tôi mất điểm đối với gia đình Thiều. Tuy vậy, ba mẹ Thiều không lên tiếng phản đối. Vì dù sao, trong bước đầu khó khăn ở đất nước xa lạ này, tôi cũng là người đã giúp đỡ gia đình Thiều rất nhiều.
Sáu năm sau, khi đã hoàn tất chương trình đại học, có việc làm ổn định, tôi và Thiều dự định tiến tới hôn nhân thì sóng gió bắt đầu nổi lên. Gia đình tôi đạo Công giáo, gia đình Thiều đạo Phật, cả hai bên đều giữ đạo của mình một cách quyết liệt. Thiều nói với tôi, anh không câu nệ chuyện tôn giáo, vì đạo nào cũng dạy con người ăn ngay ở lành, nhưng vì anh là con trai trưởng, là cháu đích tôn trong dòng họ, sau này sẽ phải lo việc thờ cúng tổ tiên, nên không thể bỏ đạo mình để theo đạo vợ. Ba má tôi thì không đồng ý cho tôi lấy chồng ngoại đạo. Gia đình Thiều bắn tiếng "Nếu không chịu đạo ai nấy giữ thì không cưới". Ba tôi nói "Hai vợ chồng không cùng tôn giáo thì có ngày con cũng sẽ bỏ đạo". Tôi và Thiều tơi tả trong trận chiến ngôn ngữ. Với tính thẳng thắn và dứt khoát, tôi buộc Triều phải quyết định. "Quyết định có nghĩa là phải lựa chọn. Chọn em hay chọn gia đình, điều nào cũng làm anh khó xử". Thiệu ôm đầu khổ sở. Tôi nước mắt ngắn dài.
Chưa hết! Mấy cô em của Thiều còn rêu rao tôi lợi dụng chuyện ơn nghĩa để buộc Thiều chống lại gia đình. Đã thế, họ còn chê bai tôi đủ điều, rằng tôi xấu xí, không có ma nào đếm xỉa tới nên đeo riết lấy Thiều. Tự ái bùng lên, tôi buộc Thiều phải quyết định gấp, nếu không tôi và Thiều phải chia tay. Cuối cùng, Thiều đã mạnh dạn cho bố mẹ của anh biết anh không thể thiếu tôi trong cuộc sống. Tôi vui mừng đến ứa lệ khi đo lường được tình yêu Thiều dành cho tôi. Niềm vui chưa trọn thì tôi được tin mẹ Thiều tự tử để phản đối hành động bất hiếu của Thiều. Tôi ngỡ ngàng tự hỏi, đây là sự thật hay chỉ là dàn cảnh để buộc Thiều phải thay đổi quyết định. Dù sao tôi vẫn cảm thấy lòng mình ray rứt, lo âu. Tôi gọi điện thoại cho Thiều, ngỏ ý muốn đến thăm mẹ Thiều trong bệnh viện, nhưng anh can ngăn tôi.
"Cám ơn em. Nhưng tốt nhất em đừng đến vào lúc này".
Tôi nghẹn ngào:
"Anh giận em phải không?".
Giọng Thiều ngọt ngào, tha thiết hơn bao giờ hết:
"Anh yêu em. Cho dù thế nào, em cũng là người anh yêu thương nhất".
Đó là câu cuối cùng Thiều nói với tôi. Suốt một tuần tôi gọi điện thoại, Thiều không bắt máy. Hai tuần sau thì số điện thoại bị cắt. Rồi tôi được tin Thiều đã rời bỏ thành phố này. Tôi căm giận Thiều. Mới ngày nào anh còn nói tôi là người anh yêu thương nhất mà bây giờ anh lại lìa xa tôi một cách thật dễ dàng. Gia đình Thiều thắng lớn, em gái Thiều nghênh ngang nói với mọi người "Bà Trâm bị anh Thiều cho 'de' thật mất mặt. Để xem bả có lấy chồng nổi không". Tim tôi đau buốt, nhưng bề ngoài cố làm ra vẻ thản nhiên. Thản nhiên đến độ, chỉ bốn tháng sau tôi quyết định kết hôn với Vinh -người đã theo đuổi tôi từ lâu. Má tôi khóc khi nghe quyết định của tôi. Bà nói:
"Con đừng vội vã quá sau này sẽ khổ. Vinh biết rõ chuyện của con với Thiều thì sau này khó mà có hạnh phúc".
Tôi mím chặt môi để đánh ván bài định mệnh:
"Mỗi người đều có số mạng, nếu Chúa định cuộc đời con hạnh phúc thì lấy ai con cũng có hạnh phúc, má đừng lo".
Ngày tôi và Vinh trao nhẫn cưới, tôi thầm nhủ, phải quên hết chuyện cũ để tròn phận vợ, bắt đầu một cuộc sống mới như lời nhạc xót xa "người con gái cũng cần dĩ vãng mà em tôi chỉ còn tương lai".
Gần mười hai năm trôi qua, tôi được sống êm ấm trong tình yêu thương đầy bao dung của Vinh. Anh không bao giờ hỏi han, nhắc nhở quá khứ của tôi dù anh biết rất rõ. Tôi chôn sâu dĩ vãng vào tận đáy lòng, cố gắng để tâm tư mình đừng trôi ngược dòng kỷ niệm. Vậy mà ngày hôm nay. Ngay phút giây này tôi lại đối diện với Thiều. Tôi muốn bước đi thật nhanh nhưng lòng không nỡ. Nếu anh đang vững vàng, khỏe mạnh có lẽ tôi sẽ dễ dàng quay bước, bởi tôi không muốn làm vẩn đục niềm hạnh phúc tôi đang có trong tay. Nhưng khi nhìn thấy Thiều ngồi đây, phân nửa thân người nghiêng xuống nặng nề trên chiếc xe lăn buồn bã, đơn độc, chân tôi như có ai níu giữ lại. Tôi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, im lặng nhìn Thiều. Tôi muốn hỏi anh chuyện gì đã xảy ra, sao ngày xưa anh lặng lẽ bỏ đi mà không cho tôi được một lần tiễn anh buồn sa nước mắt. Và ngày nay, sao anh lại cô độc ở chỗ này. Nhưng nhìn đôi môi anh mấp máy, khó khăn lắm mới thoát ra được hai chữ "xin lỗi", tôi không đành. Thôi thì... dù là lý do nào đi chăng nữa thì tôi và Thiều cũng đã hai con đường ngăn cách, tôi cũng đã là vợ Vinh, dù tôi không yêu Vinh cuồng nhiệt như đã từng yêu Thiều.
Mười mấy năm nay, tôi cố quên chuyện buồn đau ngày cũ, cố quên Thiều như tôi từng muốn quên. Nhưng bây giờ. Ngồi đây. Đối diện với Thiều trong hoàn cảnh nghiệt ngã này, tôi bỗng muốn được gần gũi, chăm sóc, an ủi Thiều như ngày xưa chúng tôi đã từng có nhau. Tôi không ngăn được ước muốn đó, nên khi người y tá ra hiệu phải đẩy Thiều về phòng, tôi nắm tay Thiều hứa hẹn:
-Em sẽ đến thăm anh mỗi tuần, em sẽ lo lắng cho anh...
Chiếc xe lăn chuyển bánh, mang Thiều đi xa dần. Không biết Thiều có nghe lời tôi nói, có hiểu nỗi niềm sâu kín trong lòng tôi? Tôi cúi đầu đếm từng bước thẩn thờ ra cửa. Thật bất ngờ, tôi chạm mặt mẹ và em gái Thiều ngay đó. Mối hận xưa tràn về, tôi đanh mặt lại, nhìn thẳng vào mặt họ bằng đôi mắt tóe lửa. Không một câu chào hỏi cho đúng phép lịch sự, tôi quay đi như chưa hề quen biết. Dẫu sao, tôi cũng chỉ là một con người tầm thường, nên tôi không thể học đòi cách xử sự cao thượng để làm người quân tử.
Đến tuần lễ hẹn với Thiều tôi thấp thỏm chờ đợi. Chỉ còn một ngày nữa thì được tin mẹ Vinh bệnh nặng, chúng tôi phải tức tốc bay về New York. Khi trở lại nhà, tôi hối hả tìm cớ nói dối Vinh:
-Em phải vào thăm bà Julie, không biết có chuyện gì mà bà ấy nhắn em.
Vinh đưa tôi ra cửa, thấy trời mưa như trút nước anh nói:
-Anh phải đưa em đi, trời mưa lái xe nguy hiểm lắm.
Tôi thoái thoát:
-Không sao, em sẽ chạy cẩn thận. Anh trông con dùm em. Mưa thế này mà mang con ra xe tội nó.
Trên đường đến ”Nursing home” lòng tôi bồn chồn không yên. Tôi cảm thấy có lỗi với Vinh. Nhưng rồi tôi lại tự biện hộ, tôi không làm điều gì sai quấy, chỉ là an ủi một người tật nguyền đang cần được an ủi.
Bước đến phòng Thiều, tôi ngỡ ngàng nhìn chiếc giường trống trơn. Hỏi người y tá thì được biết người nhà đã mang Thiều về. Tôi đi ra bãi đậu xe dưới cơn mưa tầm tả. Những bước chân về chầm chậm, không vội vã như những bước chân đi làm lòng tôi lắng xuống. Ngước mặt lên trời, hứng lấy những giọt mưa lạnh buốt, tôi như chợt tỉnh. Tôi đã thoát một cơ hội để phạm tội ngoại tình, dù chỉ là ngoại tình trong tư tưởng. Bởi vì chính tôi cũng không dám bảo đảm với tôi rằng, sẽ không bao giờ xảy ra chuyện "tình cũ không rủ cũng đến". Lòng thương hại đôi khi cũng là một hiểm nguy chẳng thể lường trước được.

Ngân Bình



Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 19/Sep/2017 lúc 9:34am
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 10105
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: Ngày hôm qua lúc 1:14pm

Mùa Xuân Chưa Bao Giờ Tới

Chị ngồi thật lặng im giữa bóng tối mịt mùng vây quanh trong căn phòng nhỏ vốn không chút ánh trăng của đêm ba mươi. Lòng chị đau đớn rã rượi, dòng nước mắt tím tái đã khô chỉ còn vương lại vị mặn ngăn ngắt của những hạt muối vô hình cứng bám lên đôi môi cay đắng.Trong cái yên ắng của đêm chập chùng, từng khúc phim dĩ vãng dội về thật rõ nét …

Chị gặp anh khi cả hai đều là thuyền nhân trong trại tỵ nạn Singapore. Duyên kỳ ngộ xảy đến rất tình cờ khi một số thuyền nhân lẻn trại ra ngoài tìm công việc độ nhật hầu kiếm chút đỉnh tiền gởi về cho gia đình đang cảnh khốn khó cùng cực bên quê nhà vào những năm cuối thập niên 80.
Lúc ấy chị theo nhóm đàn bà nhận làm lậu cho nhà thầu sửa đường với công việc đập đá, một công việc mà thuở cha sanh mẹ đẻ chị chưa từng nhúng tay vào. Chỉ vì chị không đọ sức mình khi cố vượt khả năng giới hạn cho phép để gắng vươn lấy cho bằng được mức lương cao, dáng liễu yếu đào tơ ấy chẳng sao kham nổi công việc đòi hỏi sức khỏe tốt, cơ bắp mạnh và chịu đựng giỏi, kết quả hiển hiện rất nhanh, chị bị kiệt sức và bị vật ngã ngay dưới ánh nắng thiêu đốt chói chang, khô cằn của mùa hè nhiệt đới nơi đất lạ. Lúc đó anh thuộc nhóm đàn ông xuất hiện như một vị cứu tinh, anh với vai trò thông dịch viên, đã khéo léo giúp chị nhận được công việc khác nhẹ nhàng thích hợp hơn với khả năng. Thầm mang nặng ơn anh nên dưới mắt chị, anh giống hệt một hoàng tử trong truyên cổ tích thần kỳ. Rồi từ ấy, anh cứ lần này, lần nọ giúp đỡ chị hết lòng trong mọi khó khăn và cung cách cư xử thẳng tuột như của một người anh đối với một em gái mà chẳng một ý đồ ẩn dấu nào giữa quan hệ người ban ơn và thọ ơn giữa cuộc sống đầy cạm bẫy xô bồ. Thế nhưng, ai xui khiến câu “anh hùng cứu mỹ nhân”, thường tình như mấy phim truyện, lại đặt để đúng cho chị vào tình huống này. Chị phải lòng anh ngay và tình yêu tự nhiên cứ thế âm thầm trải nhẹ nhàng khó ẩn dấu với những cố ý săn sóc đặc biệt dành riêng cho anh qua những bữa ăn trưa chung giữa hai nhóm ở công trường, tỉ mỉ âu yếm chăm sóc từng chiếc khuy đứt hoặc gói ghém thương yêu lên những đường chỉ vá may của chiếc áo anh vô tình bị móc rách. Chị yêu anh với tình yêu dịu dàng thanh khiết đầu đời của người con gái.
Ban đầu có lẽ anh chỉ đơn giản nghĩ rằng giúp một người cô thế, khó khăn trong rào cản ngôn ngữ, lại cùng cảnh ngộ bơ vơ giữa quê người xứ lạ, nhưng rồi dần dà sinh hoạt nương tựa lẫn nhau ngày một ngày hai ra vào khó tránh chung đụng vả lại anh không sao cưỡng lại lòng mình trước một ân cần tha thiết, ngọt ngào, để có một ngày trái tim rung động đón nhận một cảm giác lạ lùng xao xuyến đến ấm áp kỳ lạ mỗi lúc chạm vào ánh mắt nửa say đắm thiết tha, nửa hồn nhiên ngây thơ khi họ gặp nhau sáng tối. Thế là hai mảnh đời cô đơn, lạc lõng ấy bỗng chốc hội ngộ tương đồng, có cơ hội dễ dàng nối kết tình thân.
Vào con đường tình yêu, anh chị bấy giờ như đôi chim liền cánh, luôn quấn quýt chăm sóc nhau từng miếng ăn, hỏi han từng giấc ngủ và chia sẻ mọi chắp vụn suy tư, những vui buồn, trắc trở của cuộc sống. Như những cặp tình nhân khác, khởi đầu từ gian nan, yêu trong hoạn nạn, nên mỗi giây phút cạnh nhau là hiếm quý vô cùng. Thế nên trong giai đoạn chờ đợi số phận đoạt định, kết qủa cuộc phỏng vấn của phái đoàn cho việc định cư ở nước thứ ba, anh chị lo lắng đến mất ăn mất ngủ nếu cả hai phải bị phân chia mỗi người một ngã. Nhưng thật may mắn, có lẽ Trời đã chiều người, trải qua bao ngàn sóng gió, nhiêu khê trong vấn đề định cư, anh và chị đều đến được cùng một đất thiên đàng mà biết bao người nằm mơ cũng không được. Sau thời gian cưu mang của nhà thờ bảo trợ ,anh chị cũng như bao thuyền nhân khác được may mắn định cư trước, ngoài việc đi học để có thể dễ hòa đồng với cuộc sống mới, anh chị tích cực kiếm hai ba job, vừa có thể sớm tách ra tự lập và tự nguyện đóng góp lại tài vật theo khả năng cho quỹ bảo trợ để nhà thờ có thêm tài chánh có thể tiếp tục công việc nhân đạo bảo trợ cho những thuyền nhân khác đang ngày tháng khắc khoải chờ đợi ở trại như một sự tạ ơn.
Một ngày trọng đại của anh chị ở miền đất hứa là bữa cơm cúng gia tiên tuy đơn giản nhưng vô cùng trang nghiêm để mời ông bà về chứng giám cho mối hôn nhân thật tốt đẹp như truyện cổ tích của họ. Gia đình hai bên của anh chị nơi quê nhà cũng vui vẻ chúc phúc cho những thành viên mới của mình. Từ đó anh chị bận bịu ngày đêm, đầu tắt mặt tối trong cuộc sống với chập chùng khó khăn buổi đầu. Thành quả tháng ngày chắt chiu, dành dụm tằn tiện của anh chị là chút tài khoản kha khá trong nhà băng. Lúc này anh khuyên chị nên đi học lại để gầy dựng tương lai tốt đẹp hơn, vả lại anh không muốn chị cứ phải mệt mỏi, nhọc nhằn sáng tối bằng những công việc lao động chân tay. Hiểu rằng chỉ có bằng cấp học vấn là cánh cửa duy nhất mở ra một tiền đồ xán lạn, anh đã bằng lòng hy sinh tiếp tục hai ba job để bảo đảm tài chánh cho gia đình. Khi ấy chị phân vân mãi, vì ngoài tài chánh gia đình chị ra, vấn đề gởi tiền cho hai bên gia đình quê nhà chị cũng phải có phần đóng góp, nếu chị đi học thì sợ một mình anh lo không xuể. Anh trấn an chị bằng đủ mọi lý lẽ thuyết phục để chị yên tâm miệt mài vào công việc học tập.
Năm tháng trôi nhanh, ngày chị hãnh diện áo mũ ra trường thì cũng là ngày anh, sau một thời gian cũng vất vả tranh thủ những khoá học hàm thụ tối để có thêm mảnh bằng chuyên môn cần cho công việc hiện tại, được thăng cấp quản lý cho một nhà hàng mà anh đã chăm chỉ dốc lòng từ buổi đầu. Nỗi vui mừng, hạnh phúc theo thời gian càng lúc cứ thế càng nhân đôi lên khi anh chị tậu riêng cho mình một cơ ngơi khang trang, tiền bạc lúc nào cũng rủng rỉnh. Ra đường có ai biết chị từ một cô gái buổi đầu một chữ tiếng anh bẻ đôi cũng không biết nay có một chức vị trong một công ty lớn khó ai ngờ.
Chị xinh đẹp lại giỏi giang thế khiến bạn bè cùng lứa cứ khéo rắng chị sung sướng nhất trần đời ,số phận lúc nào cũng mỉm cười với chị, bên này đàn ông như anh phải tu mấy kiếp mới có được chị. Nhưng mỗi lúc đêm về trong suy tư lo âu chị cứ tự hỏi hạnh phúc có trọn vẹn mãi đến với chị không khi vào lúc này cả anh và chị đều chờ đợi mỏi mòn tiếng cười trẻ thơ cho vui cửa vui nhà. Ban đầu chị nghĩ từng vì áp lực quá lớn trong lúc xây dựng sự nghiệp khiến anh chị muộn màng con cái, nhưng thời gian thư thả qua rồi thì mọi sự cố gắng thử nghiệm đều dường như không đạt kết quả. Chị lúc càng cuống lên khi tuổi xuân mỗi lúc càng mau trôi mà gia đình bên anh càng muốn sớm thấy mặt cháu nội. Anh vỗ về chị bằng những lời yêu thương nhất, thông cảm nhất:
- Không có con cũng không sao em ạ, bên xứ này thử nhìn xem nhiều gia đình hiếm muộn con cái, họ vẫn tìm được hạnh phúc vào nhiều mặt khác đó sao, chuyện ba má bên nhà để anh ráng phân tỏ, giảì thích cho họ hiểu!

Chị bao lần nép mặt ướt đẫm nước mắt thổn thức vào ngực anh, chị hiểu rằng anh yêu chị nhiều mới nói thế, chứ anh là con trai trưởng, thì việc có cháu đích tôn là việc thiên kinh địa nghĩa làm sao gia đình anh không nóng ruột thôi thúc cho được. Để làm nguôi ngoai nỗi buồn sâu lắng của chị, anh dùng nhiều thời gian nghỉ hè đưa chị đi đây đi đó vừa du lịch, vừa xả stress, chị cũng biết ý định thầm kín của anh, anh tuy nói thế ngoài mặt chứ trong tâm anh vẫn nôn nóng và một hy vọng tràn trề, biết đâu chừng cuộc đi chơi dài ngày hâm nóng tình yêu có thể có những kết quả đặc lệ. Chuyến du lịch dài nhất của anh chị là về Việt Nam thăm họ hàng hai bên sau dài năm xa cách kể từ ngày họ cất bước vượt biển ra đi.
Trái với sự lo lắng sẽ bị bên gia đình anh khiển trách xa gần tội “ gái độc không con”, chị lại được gia đình anh tiếp đãi vô cùng niềm nở thân tình, chị hiểu và thầm cám ơn về sự sâu sắc tế nhị mà anh đã chuẩn bị dàn xếp âm thầm để tránh cho chị không bị sợ hãi ngỡ ngàng. Tháng ngày ở quê nhà quả thật là những ngày vui vẻ đầm ấm nhất mà chị từng có vì không một ai đả động gì về vết thương lòng âm ỉ của anh chị, chị như trút được gánh nặng ngàn cân của mặc cảm tội lỗi và hết sức sẵn sàng mở lòng đền bù để anh tự do vui chơi với gia đình bè bạn, chị tin anh, chị yêu anh, và chị biết ơn anh đến muốn rơi nước mắt vì những gì anh đã làm cho chị hôm nay.
Từ giã quê hương, về lại bên này, công việc bận rộn quay cuồng theo nhịp sống, nỗi băn khoăn ưu tư niềm riêng dần dần vơi đi, hơn nữa tình yêu của anh đối với chị không vơi đi mà càng lúc càng đậm đà thắm thiết. Đôi lúc tự hào soi mình trong gương chị thầm nghĩ có phải y như người ta nói mảnh bằng, chức vị và sắc đẹp hiện có của chị cũng đủ sức mạnh bền vững hoàn toàn trói chặt trái tim và con người đa tình của anh?
Chuyến du lịch hằng năm của anh chị từ đó luôn là chuyến về thăm nhà thường xuyên. Những món quà biếu xén cho cả hai gia đình càng có giá trị hơn, ngoài sự thoải mái tiêu xài ,chị còn rũ bỏ nỗi lấn cấn gợn sóng đã từng trong tim. Chị ngợp trong hạnh phúc, yêu thương trong vòng tay của cả hai bên nội ngoại, và nhất là chị luôn thấy tìm được sự tự tin vui vẻ chân ái của anh qua ánh mắt nồng thắm trao chị như thuở ban đầu anh chị còn hẹn hò. Mỗi khi có ai nhắc nhở chị cẩn trọng về anh:
- Lam ơi! Coi chừng anh chồng !!!
- Lam ơi! đàn ông khó tin lắm, một người đẹp trai, lịch thiệp lại đi đến nơi nhiều cám dỗ muôn mặt.
Nghi ngờ gì anh chứ? chị lúc nào cũng giữ chặt niềm tin và phản kháng tất cả lời đe dọa:
- Đừng bao giờ chủ quan quá, nhất là người đàn ông Á đông thường vẫn xem trọng tính bảo thủ gia đình v…v
Không chút hoài tâm và gạt hẳn ngoài tai đến nhận xét cảnh báo của bạn bè, chị hiểu và tin chắc rằng những gì anh chị có hôm nay chẳng phải dễ dàng mà là cả một công trình đằng đẵng vất vả công sức của cả hai, hơn nữa anh chị đã từng thử thách tình yêu lâu dài đâu dễ gì phá cho tiêu tan.
Chị không xét nét để ý hay chúi mũi vào những gì riêng tư của anh. Chi tôn trọng những email, tin nhắn hay những cuộc gọi riêng của gia đình anh bên Việt Nam, mà hỏi làm gi cơ chứ vì mọi việc, mọi cuộc điện đàm nhắn gởi anh đều đầy đủ báo cáo cho chị yên tâm. Chị chỉ biết tin anh, và tin rất nhiều vào tình yêu của anh dành cho chị như từ bấy lâu đã từng..Thỉnh thoảng sau này, chị vì quá bận với công việc, phải thường có những chuyến công tác dài ngày không hẹn trước, nên chuyến đem tiền về Việt nam giúp gia đình anh mua đất, xây nhà, chị tạm thời không tham gia, hơn nữa mặc dầu không chủ ý theo dõi, thăm dò anh nhung chị vẫn biết những diễn tiến việc làm của anh qua cô em họ thân tín bên nhà tường trình rõ ràng…
Chị quen lắm thời khoá biểu bận rộn đến điên người trong công sở của cả hai trong ngày thường nên đã ước hẹn nếu ai về sớm thì tự động nấu cơm, ăn trước và chừa phần cho người về sau không phải chờ đợi lôi thôi.
Một ngày thật khuya anh về, chị đang lim dim mỏi mệt trên giường bỗng choàng dậy vì tiếng điện thoại di động của anh bỏ quên vô tình trên bàn ngủ hai vợ chồng. Chị không định bò dậy bắt nghe , nhưng lúc ấy anh đang tắm, tiếng xối nước làm át tiếng chị gọi anh, chị đành mở phôn, điếu mà chị chẳng bao giờ làm thế với chiếc điện thoại riêng của chồng, chị ngạc nhiên khi thấy số máy hiện ra số điện thoại đường dài bên nhà, đáp lại sự lo lắng cho cuộc gọi đêm bất ngờ là tiếng em gái anh vui vẻ nhắn lại là mọi việc xây nhà đã trên giai đoạn hoàn tất và mong anh về gấp để giải quyết một số vấn đề còn tồn đọng.
Kể từ lúc ấy, một thời gian sau ,chị thấy anh thường có những cú điện thoại đêm từ bên nhà làm cho tỉnh giấc bất chợt, những lúc chị băn khoăn lo lắng ngầm đưa mắt thắc mắt dọ hỏi, mặc dầu thấy anh có thoáng qua rất nhanh nét suy tư anh vẫn ôm chị vào lòng âu yếm trấn an: - Chẳng có gì đâu, lại chuyện các em anh cần tiền gấp làm ăn, nên gọi sang xin mượn tiền…
Chị thương anh quá, đại gia đình bên nhà lúc nào cũng là mối bận tâm làm sao cho thật chu toàn bổn phận làm con, làm anh trai lớn trong gia đình, may là anh và chị công việc, tài chính vững vàng chứ như gia đình khác làm sao xuể được với những yêu cầu đòi hỏi của gia đình hai bên lúc nào cũng không bao giờ đủ với số tiền gởi về danh nghĩa là cho mượn chứ chẳng biết bao giờ mới hoàn lại.
Hôm nay, trong lúc giờ rảnh rỗi ăn trưa ở công ty, chị mở check email riêng thường lệ trong hộp thư của máy xách tay điện toán, một email khẩn của người em họ. Chị nóng lòng mở ra, đập vào mắt chị chữ thật to lời nhắn với một file đính kèm.
Chị lạ lẫm khi hình ảnh của một gia đình lạ tươi cười với lố nhố những thành viên bên cạnh.
Hàng chữ làm chị sửng sốt đến khó hiểu cùng cực:
- Xin lỗi chị, em không biết sự thật như thế này, em đắn đo suy nghĩ mãi để gởi chị tấm hình. Chị hãy giữ bình tĩnh để quyết đoán.
    Ký tên
      Hồng Hoa
Giác quan thứ sáu cho chị một cảm giác bất an, chị đành bất ngờ xin phép ông sếp về nhà ngay có chuyện cần. Lúc ấy chị bối rối, hoang mang và lo sợ, hạnh phúc êm ấm của chị đang bị đe dọa bởi một cơn địa chấn ngầm nào đó đang ùa tới bất chợt.
Sự thật phũ phàng phơi bầy xé nát tim chị, nếu được chết lúc này chị nghĩ có lẽ là dễ chịu hơn. Chiếc điện thoại ướt nhẹp mồ hôi và run lên từng hồi sau cú gọi khẩn của chị về bên nhà. Thì ra anh đã giấu giếm, che đậy kỹ càng quá thể để có một gia đình khác bên kia đại dương đến nỗi em họ của chị khó khăn lắm mới truy ra nhưng cũng chỉ do bởi một sự tình cờ nên mọi việc đã rồi như vậy. Chị chua chát thầm nghĩ tại sao bấy lâu có thể tin một cách mù quáng vào tất cả vào tình yêu, lời che đậy mật ngọt thật tài tình của anh.
Bức hình Hồng Hoa gởi thêm một nút thòng lọng thắt vào cổ chị để chị hiểu rõ những dối trá, vờ vẫn suốt một thời gian dài đăng đẳng. Đúng rồi, làm sao chị khám phá cho được khi anh được cả gia đình hậu thuẫn đóng tròn một vở kịch đời tuyệt vời, xuất sắc. Gia đình anh biết chị hiếm muộn đường con, đã lén lút sắp đặt cho anh một hôn phối không chính thức. Những lần về VN du lịch, hay đem tiền về chỉ là cái cớ thực hiện được mộng ước cho bản thân anh, vốn đã có lòng thay đổi, và cho cả sự hài lòng gia đình. Ý nghĩa của cú phôn bất ngờ vào những buổi đêm đã rõ như ban ngày, đó là những mật hiệu lời nhắn nào đó được ngụy trang qua câu chuyện của đứa em gái. Bây giờ trong tay chị bức hình chụp đầy đủ một gia đình người tình hạnh phúc của anh có cha mẹ chị em. Điều đau đớn cho chị hơn nữa là không thể chối từ hiện hữu đứa bé trai hơn tuổi tròn–máu mủ của anh- Chị làm được gì bây giờ, giận hờn cãi nhau với anh một trận thật to, khóc lóc bỏ ăn, bỏ ngủ đến gầy gạc thân thể như là sự hành xác bắt đền ? chị không làm vậy được, chị vẫn có tự ái, tôn nghiêm riêng cho chị. Tâm niệm “yêu chết thì tình cũng hết”, chẳng còn cách gì níu lại được, ôi! cả tin vào sự trung thành chỉ nhận được một giá quá đắt của sự phản bội hôm nay!

Đêm giao thừa, đáng lẽ anh chị sẽ hưởng được một đêm thật ấm cúng và muôn vàn hạnh phúc. Dự định đi chùa hái lộc và về nhà xông đất lấy nhiều may mắn tốt lành cho ngày đầu xuân năm mới chỉ còn là một giấc mơ không tưởng mà cả hai chỉ vừa bàn hôm qua. Tất cả chỉ còn là mây khói. Chị tan nát cả cõi lòng khi đơn phương viết ngay một tờ đơn ly dị, và quyết định sẽ ra đi ngay sau đó Chị thề không đối diện với anh một phút giây nào nữa, dẫu ngay cả xin lắng nghe một lời trần tình, một câu ăn năn chót lưỡi hay một câu xin lỗi muộn màng đầu môi cố hữu trước một sự thật phũ phàng .
Ngày mai đây, tổ ấm vốn có của anh chị sẽ bị xoá sạch không để lại vết tích của một thời yêu nhau say đắm. Ngày mai, con đường hai lối rẽ ,bên anh là mùa xuân thăng hoa mới mẻ, đẹp đẽ biết bao, nhưng sao riêng chị, con đưòng truớc mặt vẫn nhiều mịt mùng tăm tối, bất trắc và khó đi.
Cầm chiếc xách tay, chị thờ thẫn bước khỏi thềm nhà, tiếng cửa khô khan vô hồn đóng sập sau lưng bỏ lại tất cả quá khứ bẽ bàng .
Cả đời chị, có lẽ như bóng đêm dày đặc hôm nay, thực sự chẳng có mùa xuân nào từng đến….

Lời người viết:
Nhiều năm sau này, tin tức của chị, tốn công lắm mới biết được qua trung gian một người từng là bạn rất thân với người quen của gia đình chị bên nhà tiết lộ một cách e dè, hiện giờ, đang sống yên phận khép kín ở một tỉnh nhỏ không nói rõ, rất xa nơi đã xảy ra cú xốc tình cảm quá lớn trong cuộc đời. Chị nay chuyển hẳn làm phụ giáo cho một nhà trẻ, thời gian rảnh rỗi chị đi du lịch khắp nơi như một sinh thú.
Cũng nghe nói đến chồng cũ của chị, đúng hai năm sau ngày chị bỏ đi không từ giã, anh đã tử nạn trong một tai nạn giao thông trong một đêm giao thừa lạnh lẽo, để lại người vợ trẻ mới bảo lãnh ngơ ngác, hoang mang với vành tang trắng, và đứa con trai tội nghiệp mồ côi cha vừa mới lên ba…

Hồng Thúy

còn tiếp...

Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 10105
Quote Lan Huynh Replybullet Gởi ngày: Hôm nay lúc 10:01am

Gõ Cửa

Lời người viết:
- Hẳn quý bạn còn nhớ nhân vật Chị Lam của “Mùa xuân chưa bao giờ tới”. Sau khi câu chuyện được đăng lên, toà soạn đã nhận rất nhiều ý kiến lẫn thăm hỏi của bạn đọc liên quan về cuộc sống của chị bây giờ…
May mắn thay! gần đây, người viết nhận được tin mới nhất về Chị qua trung gian một người bạn, người lúc nào cũng quan tâm theo dõi tin tức sinh hoạt của Chị. Xin một lần nữa cùng chia sẻ với bạn đọc…

Chị được điều gấp về thị trấn bé nhỏ này do nhà trường thiếu người chỉ chưa đầy tháng sau khi tốt nghiệp khóa ngắn hạn phụ giáo nhà trẻ. Chị thật hài lòng với quyết định đi càng xa càng tốt tránh hoàn toàn chốn phố thị náo động khói bụi đông người, nhất là phải thật xa một nơi, như đã từng có, ở một thời khắc dài trong không gian nào đó, ẩn hiện thấp thoáng cả một quá khứ nhọc nhằn bất hạnh, đúng ra là một dĩ vãng chan chứa nước mắt, đau thương kỷ niệm.

Đây căn bungalow hai phòng nhỏ nhắn xinh xắn, khiêm nhường nằm ẩn sâu phía trong cách đường cái cả hai block đường lớn, chị mướn được là do duyên may từ một cô bạn thân, người quen biết con gái chủ nhân căn nhà, nghe đâu thừa hưởng di sản của cha ông để lại, không nỡ bán, để đó như một nơi nghỉ mát mỗi mùa hè. Có lẽ do bận rộn công việc hay vì một lý do nào khác không rõ, căn nhà vắng bóng chủ nhiều năm, việc chăm sóc căn nhà được thuê bao hẳn cho người hàng xóm cốt tránh trộm đạo và giữ căn nhà sạch sẽ để sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể đón bước chân chủ nhân trở lại. Nhưng dần năm này tháng nọ, chủ nhân đâu chẳng thấy ngoài chiếc bảng dựng lên một ngày để cho thuê.

Với bàn tay khéo léo của chị, trong nội tuần lễ căn nhà đã hoàn toàn đổi bộ mặt buồn u ám hoang lạnh để trở thành khang trang, tươi tắn, nổi bật với rèm cửa xanh đọt chuối non, sắc mầu mà chị rất ưa thích. Tô điểm trước hiên nhà, lủng lẳng sát mái, hai chậu bông Lilac tím nhạt vừa mát mắt vừa thơm nồng nàn mỗi khi có cơn gió thoảng, hương bay tận vào phòng ngù nhỏ, được chị dùng làm nơi đọc sách, sát với phòng khách, làm không khí ngập tràn niềm phấn chấn và cho người ta cái cảm giác ngọt ngào và sảng khoái đến tận cùng. Chị vui vẻ với cuộc sống an nhiên hiện tại, nếu không thì sao mỗi lần người bạn thỉnh thoảng đến chơi cuối tuần với chị cứ không ngớt ngắm nghía khen ra mặt:
- Lam này! bồ lúc này trông tươi tắn và xinh đẹp hẳn ra, mắt môi cứ ngời sáng như mùa xuân, càng khiến người ta hâm mộ và ganh tỵ.
Mỗi lần như thế, chị chỉ biết đỏ mặt, quay đi như khoả lấp sự xấu hổ, nhưng không dấu vẻ tự hào:
- Ừ thì phải cám ơn bọn trẻ, tíu tít vui chơi với tụi nó suốt buổi thì làm sao buồn được .Về nhà tuy là ở một mình thật đó, nhưng bạn biết rồi, nấu ăn là một nghệ thuật, mình không biết đã mê nó từ lúc nào, nên quanh quẩn bận rộn hết ngày, quên đi mọi suy nghĩ vần vơ.
Chị cũng kể lại với bạn rằng chính vì mấy thức ăn quốc hồn quốc túy mà chị làm với tất cả tâm hồn đó đã đưa chị thân quen hơn với những hàng xóm dài cả con đường này, phải kể đến gia đình bà Mễ già với hai đứa cháu đang ở lớp mầm non chị phụ trách, có món ăn gì đặc biệt là chia sẻ ngay với cô giáo trẻ, rồi căn nhà có nhiều hoa Mẫu Đơn to tướng của gia đình vợ chồng già về hưu với con mèo mướp thật to, lúc nào cũng meo meo cọ bộ lông mềm như nhung vào chân chị tỏ ý vui mừng mỗi khi chị ghé ngang thăm, xích lên phía trên nữa là nhà hai tầng của đôi vợ chồng trẻ, rồi ngôi nhà với cây cổ thụ cao ngất có bóng lá che mát cả lối đi thuộc sở hữu của hai mẹ con bà Y tá, người luôn luôn tốt bụng hỏi han tỉ mỉ sức khoẻ mọi người… chỉ có căn chót cuối ngã tư là chị thật sự chưa biết rõ mặt chủ nhân, đi bộ ngang qua sáng chiều nhiều bận, lúc nào cũng chỉ thấy then cài cửa đóng.

Theo thời gian Đông qua, Xuân đến, tính cái hè này thì căn nhà chị ở đã tròn ba năm bốn tháng. Sắc hoa mùa hè quanh nhà chị vẫn đua khoe nổi bật và lộng lẫy hơn lúc nào dưới ánh nắng mượt mà lụa là trải rộng khắp đất trời. Chị yêu lắm mùa hè vì chị được mở toang cánh cửa sổ bếp hướng ra vườn, cho không khí rộn ràng tươi mát vào đầy căng hai buồng phổi và ngắm thật thỏa thích những khóm hoa chị cất công trồng năm rồi nay từng bừng mọc lại phô trọn đủ hương sắc tuyệt vời của trần gian, không những thế chị đưa một phần thiên nhiên hoa lá đó vào ngự hẳn trong hai chiếc bình sứ thật to trong góc phòng khách khiến cả căn nhà thêm sức sống tươi mát, rực rỡ hơn bao giờ hết. Quả thật cảnh vật chan hoà đầy sức sống ấy ảnh hưởng đến quyết định thưởng thức mùa hè tại gia thay vì đi du lịch như lịch trình mọi năm của chị.
Tiếng gõ cửa e dè vang lên lúc chị vừa vặn nhỏ nồi nước lèo của món phở đang muốn bùng sôi trên bếp. Chị ngạc nhiên với một khuôn mặt Á Đông lạ khi ghé mắt qua lỗ tròn khung cửa chính nhìn ra ngoài.
Chị mở cửa chưa kịp hỏi thì cô gái trẻ đã vui vẻ nhanh nhẩu làm quen chủ nhà bằng đôi mắt thân thiện, nụ cười dễ thương kèm theo lời khen tặng bằng thứ tiếng Việt với giọng miền Nam khả ái:
- Chào chị, hẳn chị chưa biết em, nhưng em đã hân hạnh biết chị qua những món thơm ngon mà hàng xóm kháo nhau đến tận tai em, hôm nay đến tận đây thật là không sai chút nào.
Chị ngẩn mặt bất ngờ đến không tưởng vì gặp được một đồng hương ngay giữa thị trấn nhỏ bé ít người này.
Cô gái trẻ liến thoắng tiếp liền:
- Không dám làm mất thời giờ của chị, em sang đây hỏi mượn tạm chai gia vị, em đang tính nêm nồi thịt kho thì mới phát giác chai nước mắm đã hết sạch. Em tiên đoán thể nào chị cũng luôn trữ sẵn vì mùi vị đặc trưng mà chị xử dụng nêm nếm trong nồi nước phở vào mọi cuối tuần bay lên sực nức ngào ngạt tận ngõ cổng kích thích vị giác em hết biết mỗi lúc rảo chân ngang qua.
Qua câu chuyện thú vị chị mới biết cô gái sống trong căn nhà đóng cửa im ỉm mà chị thắc mắc tự hỏi chủ nhân là ai mỗi bận đi về.
Cô gái tâm sự như đã thân quen từ lâu khi ngồi vào phòng phách ấm cúng để cùng chị thưởng thức ly trà hiếu khách và sau đó là món phở mà chị hoan hỉ thiết đãi như một món quà gặp mặt đầu tiên.
- Em vẫn về thường cuối tuần một mình, thỉnh thoảng lắm với người nhà, vào mùa hè để nghỉ ngơi, rồi đầu tuần lái xe trở lại thành phố làm việc. Nếu mai mốt tới đây em đi xa không về thường xuyên nữa thì tạm thời căn nhà sẽ cho thuê chị ạ!
Chị thân mật đề nghị:
- Đã là hàng xóm của nhau, lại là đồng hương, lúc nào còn về đây, rảnh cuối tuần, cô cũng có thể ghé tôi chơi, tôi chỉ có một mình, loanh quanh là sách vở, cỏ hoa, thú vui là nấu nướng, bạn bè thì thỉnh thoảng mới xuống thăm nên không sợ phiền hà.

Từ lần gõ cửa ấy, nhà chị đã vui vẻ náo nức đón thêm một người khách mới mỗi cuối tuần, dù người khách ấy chỉ lưu lại trong một thời gian ngắn ngủi. Rõ ràng chỉ có thêm một đôi đũa trên bàn trong giờ ăn tối, mà sao như thay đổi hẳn không khí căn nhà, vốn yên lắng riêng biệt, giờ đây tiếng nói cười rộn ràng mang đầy vẻ ấm áp của một gia đình đón người thân trở về. Hai người phụ nữ, từ người xa lạ, bỗng chốc trở nên hai chị em tâm giao khiến cho hương vị cuộc sống của chị thêm phần hưng phấn.

***

Một buổi chiều, xuống xe bus, thả bộ về nhà như mọi ngày. Chị vừa mới xong tuần chót của niên học, sau khi phải ở lại trường trễ hơn lệ thường để hoàn tất những công việc cuối năm, nên chị có hơi chút mệt mỏi khi cố tiếc công ghé ngang tiệm tạp hoá đầu đường mua ít trái cây. Không biết vì không khí nghiệt ngã ẩm thấp quá của mùa hè hay sự cố sức của chị, chị bỗng dưng choáng váng, mắt hoa lên rồi cảm thấy trời đất như tối sầm ngay phía trước mặt khi chân vừa đặt thấp xuống con dốc nhỏ của ngã tư…
Chị mở mắt, còn đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra với mình thì đã nghe ngay tiếng reo bật lên từ miệng người đàn ông da trắng mang âm hưởng của giọng Anh:
- Chao ôi! cô tỉnh rồi. May quá, nhờ chiếc khăn ướp nưóc đá mát này, nếu không thì suýt chút nữa tôi phải gọi xe cứu thương đấy!
Chị cố chống tay gượng dậy từ chiếc ghế xích đu có lọng to che, nhíu mày hết ngạc nhiên nhìn người đàn ông đến lạ lẫm với khuôn viên xinh xắn đầy hoa lá xum xuê tươi ngăn ngắt xung quanh. Người đàn ông trung niên, mắt to xanh trên khuôn mặt đầy đặn, nhanh tay thay đổi vị trí chiếc gối to mà chị mới gối đầu, kéo nó lên kê sát sau lưng chị rồi nhẹ nhàng phân trần cốt cho chị yên tâm.
- Cô đừng lo, đây là khu vườn nhà tôi. Hồi nãy, định ra ngoài có việc, vừa mở cổng thì ngạc nhiên thấy mấy trái cây của ai đang rơi trôi lăn lóc, nghiêng đầu sang tôi đã phát hiện chủ nhân của chúng đã nằm sóng xoài trước nhà rồi, lúc đó gương mặt cô tái xanh đổ đầy mồ hôi, kinh nghiệm cho tôi biết cô đang bị trúng nắng, nên vội dùng cái ghế có bánh xe đẩy cô vào nằm tạm chỗ này, thôi thì cứ ngồi đây, uống một chút nước, nghỉ một lát cho khoẻ hẳn hãy về.
Rồi ông ta đưa tay chỉ về hưóng căn nhà chị.
- cô cư ngụ ở căn nhà có cửa màu xanh đàng kia, đúng không? vậy là chúng ta đều là hàng xóm láng giềng của nhau , không có gì là khách sáo đâu.

Kể từ cuộc gặp gỡ không định này, chị đã biết sơ về thân thế lý lịch của ông, người mà chị chắc mẩm là vị khách thuê nhà cô bạn trẻ đồng hương dễ thương của mình, là một người cha độc thân, thành đạt trong thương trường nhưng vì tình trạng sức khoẻ nào đó không cho phép ông ở tại thành phố, phải tạm về đây an dưỡng một thời gian không hạn định.
Ngày qua ngày, trong số dân cư ít ỏi của thị trấn, lại chẳng có mấy nhiều gia đình từ làng trên đến xóm dưới nơi con đường chị đang ở, cho nên họ nhẵn mặt nhau, biết từng tình trạng lối sống của nhau và từ đó giữa họ dễ nhanh chóng hình thành mối dây quan hệ hàng xóm thân thiết .
Chị cũng được vây bọc trong mối quan hệ đẹp đẽ đó. Không biết nhau thì thôi, huống gì chị lại ở trong trường hợp một lần thọ ơn ông cứu tỉnh, một cái nợ chẳng đáng để ý với ông nhưng với tính rạch ròi trong quan niệm sống muôn đời của chị rằng đã là nợ thì cần phải trả mọi cách.
Thế là người đàn ông, không định mà quen ấy, đã dần dần chiếm được cảm tình của người vốn tự thu mình sống khép kín, ngại giao tiếp với người khác phái như chị, bằng lối xử thế rất tế nhị, chuyện trò khéo léo, duyên dáng và nhất là thể hiện cả một tấm lòng đầy nhiệt tình nhiệt tâm

Thoạt đầu, vì nể nang, chị đã xuôi theo lời đề nghị của ông rằng sức khoẻ riêng của chị không mấy tốt từ dạo chị bị say nắng xỉu té đến giờ, nên tạm thời đừng chạm vào việc vườn tược nữa, hãy để công việc có chút nặng nhọc và ít nhiều cần có bàn tay nam nhân cho ông tình nguyện thọ lãnh. Rồi từ cái chuyện nhỏ không đáng là gì, lan dần sang công việc lớn hơn như Đông cần dọn tuyết, Thu gom lá, Xuân, Hạ cắt cỏ, len tận vào công việc vốn thú vui nhẹ nhàng như tỉa hoa chậu, bón lá cảnh, tưới bông bình của chị ông cũng tính chuyện… giành luôn với lý do là muốn chị có nhiều thời gian rảnh rỗi nghỉ ngơi hay làm những việc riêng khác, mà hằng ngày do bộn bề chị chưa có đủ thời gian thực hiện mơ ước. Thế nên cánh cửa nhà chị ngại đâu khép kín cuối tuần để khước từ tấm lòng đãi ngộ quá lớn mà chị không làm sao trả hết được. Tuy vậy chị vẫn nghiêm ngặt giữ khoảng cách, quyết để tình hàng xóm ấy không lấn xa hơn giới hạn cho phép, vẫn nhắc nhở khôn nguôi trong chị dĩ vãng mù tăm bài học khó quên, cái ơn năm xưa trên đất khách khi chị còn trẻ người non dạ, vẫn đâu đó còn ẩn hiện cử chỉ khéo léo lấy lòng, lịch thiệp, tiếng nói ân cần, hành động chăm sóc, từng làm chị dao động, để rồi nhận lãnh hậu quả là nhát dao xuyên ngọt vào tim, làm chị nhói buốt đau đớn không nguôi mỗi khi ai chạm đến vết sẹo lòng tưởng đã liền da khép thịt lâu rồi. Bài học đời ấy quyết không để một phút yếu lòng cho trùng lặp hôm nay dẫu con người, thời gian và không gian đã đổi khác đi rất nhiều.

Còn về phía ông, là người kinh nghiệm từng trải, chồng chất tuổi đời, làm sao mà ông không đoán được gì đó uẩn khúc còn ám ảnh trong lòng ngươì thiếu phụ xinh đẹp này. Tiếp xúc với chị, con người trầm mực, kỹ càng kín đáo, chẳng hé lộ một chút manh nha bản thân, thì nói gì đến tìm hiểu, không khác nào mò kim dưới đáy biển. Thôi thì muốn được cận kề, làm bạn già lâu năm với chị, thì ông càng phải biết học cách khéo léo nhẫn nhịn, hiểu rõ tình huống và hành xử cần uyển chuyển theo sắc mặt, tính khí của chị. Ông sợ lắm nhỡ ra một câu nói bất ngờ thốt không đúng chỗ hay những vô tình chạm động đến mối thương tâm, vốn cần quên, sẽ làm tan vỡ ngay tình cảm mong manh mà ông đang cố bồi đắp dựng xây.

Nhưng tình cảm vốn không biên giới, chẳng có khái niệm giới hạn của thời gian hay không gian , đã vào mê lộ giữa một thế giới vô hình đầy mầu sắc, phải chịu sự biến ảo không ngừng, nó thần tốc như cơn gió, sức mạnh có thể biến đốm tro tàn thành cả một cơn bão lửa khủng khiếp.
Tháng ngày ra vào gặp nhau mỗi cuối tuần, tình cảm ngỡ như bạn bè xóm giềng sớm hôm đổi chuyển nhanh quá để một ngày ông phát giác mình không biết từ khi nào đã để cả hồn phách cuốn hút vào thiên dáng nhỏ nhắn dịu dàng nhưng thật bướng bỉnh ấy mất rồi. Ở chị, ông càng khát khao muốn biết được cái gì đó bí ẩn tưỏng rất xa cách nhưng lại có nét thật thân cận gần gũi, ông lại càng cuồng nhiệt mê say. Ông tự hỏi trăm lần rằng có phải người thiếu phụ này tự bọc mình bằng chiếc áo giáp lạnh lùng cố hữu là hầu mong che đậy bản chất mềm yếu mong manh dễ tan dễ vỡ bên trong, đã biết đâu vô tình tạo một hấp lực vô song, thôi thúc ngọn lửa tình âm ỉ nhen nhúm trong con người trần tục thường tình của ông dâng tràn mạnh mẽ.

Có khi không kềm chế nổi mình, ông ngập ngừng xa gần bóng gió đề cập đến một mái ấm … nhưng muôn lần như một, ông đều nhận lấy sự thất vọng, bại trận ủ ê qua lối tránh né rất thông minh nhẹ nhàng đầy tài tình của chị. Thôi thì tiến không được thì tạm lùi, cố kiên trì từng bước mà cảm hoá thuyết phục. Thế nên ông cứ bào chữa và biện minh cho những hành động chen vào sinh hoạt đời sống vốn đã theo nề nếp thứ tự của chị, giải quyết suôn sẻ cả nỗi lo chị bị áy náy cái ơn nhờ cậy đậm đầy ân tình khó trả, chẳng gì hay hơn lý lẽ câu bà con xa không bằng láng giềng gần.

Rồi khi thấy chị cứ phân vân, ngại ngùng đắn đo vì nhờ hoài xe ông trong buổi chợ cuối tuần hay công việc cấp kỳ nào đó thay vì tự mình dùng phương tiện xe buýt. Ông đã phải hạ giọng khẩn khoản, với lý do sức khoẻ của chị:
- Cô đừng quên là mình bị thiếu máu, áp huyết lại thấp, ngộ nhỡ hôm nào xảy ra chuyện gì, tôi lại ân hận biết bao.
Phần chị, nói gì thì nói, chung đụng bấy lâu thời gian dài, chị rõ được tâm ý thực bụng của người đàn ông khác mầu da, khác ngôn ngữ này với mình, thế nhưng, một lần gẫy cánh chưa đủ ư, quá khứ còn quanh quất đâu đây, nỗi đau còn dai dẳng, trái đắng còn dư vị trên môi, ác mộng như mạng nhện phủ đầy hiện tại, dám nghĩ gì nữa tương lai... chị sợ hãi, chị run rẩy ngờ vực vì có mấy ai tiên đoán. Thế nhưng, nhìn vẻ mặt ảo não thật thà của ông cộng thêm lời năn nỉ vào ra thống thiết quá khiến chị không nỡ, lý trí bị phân vân khiến chùn lòng, trái tim không điều khiển phương hướng đành nhường chỗ cho sự nhượng bộ.
Có Trời mơí biết chính sự mềm lòng này sẽ mở ra những bước ngoặt kế tiếp sau và ảnh hưởng lớn đến cuộc đời chị ra sao, nhưng cứ nhìn bây giờ, chỉ vì lời hứa đáp ứng chút cỏn con tích cực ấy cũng đã khiến ông thở phào và vui vẻ suốt tuần thấy rõ.

***

Ngày tháng trôi qua êm ả trong mọi hoạt động bình thường, nhưng bỗng một ngày mùa hè chị không thấy ông ghé nhà như mọi cuối tuần. Ban đầu, tưởng ông bận việc riêng cấp tốc đột ngột về thành phố không kịp nhắn lại, đôi ba ngày sẽ quay về thôi. Nhưng sự thể đã xảy ra hơn hai tuần qua, sự vắng mặt không biết rõ lý do của ông làm chị thắc mắc thầm trong dạ. Chị đoán già đoán non rằng ông về thăm đứa con làm ăn xa ít gặp, hay là công việc hoạt động của công ty bất ngờ triệu hồi ông gấp để giải quyết số việc gấp rút.

Một chút gì đó đang thay đổi bộ mặt trong căn nhà của chị. Vâng! quanh đây mùa hè vẫn còn đó, vẫn sắc mầu rực rỡ, nhộn nhịp của hoa lá reo vui. Thế nhưng, mỗi sáng thứ bảy mở cửa chị dần cảm nhận hình như thiêu thiếu bàn tay chịu thương chịu khó lăng xăng dọn dẹp, sửa sang ở cuối góc vườn. Ra vào chị nghe đơn điệu vang lên tiếng bước chân khẽ khàng của mình, đâu rồi bóng dáng thân quen với bước đi mạnh mẽ của ai đó. Trong căn bếp sửa soạn bữa tối im bặt tiếng nói cười dí dỏm, pha trò, không khí để lại buồn bã im ắng với tách trà dở cô đơn nhạt khói. Mở đèn trên chiếc bàn nhỏ phòng đọc sách, cầm cuốn sách trên bàn đang đọc dở, chập chờn như ẩn hiện khuôn mặt say sưa tranh luận của ông, đôi mắt reo vui khi tìm ra chân lý một câu nói của một nhà hiền triết.
Chị chạnh lòng nhớ phút thoáng bối rối của chính chị khi chạm vào tia nhìn âu yếm, nồng nàn lúc ông vụng về tặng cánh hoa tươi đầu mùa do kết quả công lao của ông chịu thương chịu khó vun trồng, kỹ lưỡng chăm bón bao lâu trước đó. Tay Chị bỗng sờ vào chiếc ghế, món quà đặc biệt gửi gấm cả một thân tình, do chính tự tay ông đóng nhân ngày sinh nhật chị năm ngoái với những đường nét chạm khắc tinh xảo chữ Happy Birthday Lam có một không hai, dành riêng cho chị ngồi đọc sách hay đan móc.
Chị nhìn ra bên ngoài, đêm đậm hơn, vắng vẻ và hình như trời trở gió, cái lạnh từ đâu khiến chị nghĩ ngay chiếc áo bằng lụa rất mềm và nhẹ như tơ đang khoác hờ trên vai, chị kéo cao cổ áo lại và nghe như ông đang kể về một nghệ nhân tận châu Á được ông nhờ thiết kế cắt đo kiểu áo đặc biệt này cho chị, mà mỗi đường kim mũi chỉ mang ngầm của một lời thương yêu và sự ước hẹn đợi chờ kiên nhẫn … Chị bần thần một thoáng rồi lặng lẽ lắc đầu thở dài một mình.Tự hỏi với thái độ kỳ lạ bây giờ, chị đang làm gì đây? Ôi! Trong tâm chị rối rắm trái ngược làm sao! Vấn lòng cố lạnh lùng phớt tỉnh, không muốn để ý, không thèm quan tâm đến mà lại nôn nóng đến những cỏn con, thấp thỏm từng giây đi, phút về của người ta, mới xa không lâu mà đã đong đầy trông mong, thấp thỏm ngập tim đến thế kia! Chị nhắm mắt trong nỗi bồi hồi, xao xuyến, và bâng khuâng mông lung khó tả!!!

Tình yêu luôn kỳ lạ hay trái tim có lý lẽ riêng của nó mà con người không tự giải thích được, lúc thế này thế nọ, khi thì cho người ta cảm giác bất an, sợ hãi rồi nhanh ngay sau đó dìu họ vào sắc hồng mê đắm thiết tha, thực là một ma lực có sức quyến rũ khó cưỡng tựa như bị sa vào chiếc lưới nhọn nhưng lại tẩm lót đầy những mật ngọt êm ái.
Trầm trong cơn sóng đam mê, một mặt khắc chế bởi hình ảnh quá khứ chập chờn hiện về tựa cơn ác mộng, mặt kia thì ve vuốt trìu mến khiến lòng chị lại bần thần chùng xuống bủn rủn giống hệt con diều đứt dây, lảo đảo như cánh chim bị nạn giữa phong ba bão tố. Chị trăn trở với ý nghĩ rằng tất cả đàn ông trên đời đáng bị hoài nghi … Rõ khổ! càng gạt bỏ nỗi mong trông bao nhiêu thì nhung nhớ càng đong đầy. Chị tức tưởi giận hờn khi so sánh ông với một người… sao họ giống nhau quá… làm gì cũng lẳng lặng, giả dối, giấu giếm? Trời ạ! có phải chị lạc bước nữa hay con đường chị đang tiến tới vẫn còn đầy phiêu lưu mạo hiểm, nhiều trắc trở, thử thách nghiệt ngã!

Sáng chủ nhật chị nấu phở với tâm tư rối rắm mịt mùng, chị buồn bã thẫn thờ nghe tiếng chim cúc cu vang lên ríu rít từ chiếc đồng hồ treo tường. Đã trưa rồi, giá như… phải chi!!!
Tư tưởng miên man của chị đứt quãng với tiếng gõ cửa dồn dập và rồi chị nghe như có tiếng ai gọi tên chị vang lên ấm áp quen thuộc sau cánh cửa, tưởng chừng không gian quạnh hắt bỗng chốc oà vỡ reo vui…
Cửa bật mở, người đứng đó, ánh mắt xanh biếc mệt mỏi nhưng tia nhìn lại đượm đầy chất ngất một nỗi nhung nhớ nồng nàn.
Chị có nghe ông giải thích lời gì đâu, chỉ biết rằng, vừa nhìn thấy vòng giấy nhựa lủng lẳng đeo trên cổ tay mang dấu hiệu của một bệnh viện, gương mặt còn hơi tái xanh của ông là chị hiểu tất cả. Quên hết ý nghĩ mông lung, sợ hãi vô cớ, phân vân chọn lựa, chỉ còn đây ắp tràn nỗi xúc cảm khiến chị rơi nước mắt, những giọt lệ bao lâu chị tưởng đè nén đáy lòng bây giờ tất cả được thổ lộ không che đậy, tránh né.
Ôm bờ vai gầy run rẩy thổn thức của chị dìu vào nhà, tiếng ông không ngừng trấn an, vỗ về, và xen lẫn chất giọng giễu cợt cố hữu:
- Không sao đâu Lam, nhìn bắp thịt tay tôi nè… có gì đâu, mai khỏe ngay thôi, để còn tiếp tục đảm nhận mọi công việc cho cô như đã hứa chứ. Rồi ông thì thầm không biết nói với chị hay là nói cho riêng chính mình:
- tin tôi đi, sẽ chẳng bao giờ để cô khóc nữa đâu, vâng!… xin hứa … suốt cả đời này nguyện dành riêng cho cô… Lam ạ!

***

Bây giờ trong thị trấn nhỏ bé ấy, người ta thấy đều đặn mỗi sáng, căn nhà rèm xanh không còn cô đơn một bóng người nữa.
Cánh cửa rộng mở cho thấy rõ ràng đôi vợ chồng hạnh phúc, vợ là một phụ nữ Á đông nhỏ nhắn xinh đẹp và ông chồng Tây Âu cao ráo mạnh mẽ. Cứ nhìn hành động, cư xử giữa họ với nhau là ta thấy đúng là một cặp uyên ương trời cho mặn nồng ân ái đến thiên trường địa cửu tưởng chừng trên thế gian này không còn có đôi nào đẹp hơn nữa.
Ngôi nhà của họ ấm cúng hơn với tiếng nhạc êm dịu dìu dặt và mùi thơm thức ăn toả bay sực nức từ khuôn cửa sổ, nhất là mỗi cuối tuần đón bao nhiêu chim muông bay về ríu rít gọi ăn rỉa cánh, hót ca làm vang động cả một góc vườn vốn yên tĩnh trước đây, có thể nói chẳng riêng gì những người hàng xóm bạn bè thân thiện, mà đến cả thiên nhiên cũng đang chúc phúc cho họ.

Sáng nay, có chuyện gì mà ông rối rít gọi chị từ phòng khách đến nỗi bỏ mặc bữa điểm tâm được sửa soạn kỹ càng thế? Thì ra ông đang muốn cùng chị đọc một email từ người con gái của ông, người mà chị chỉ nghe ông hay nhắc đến chứ chưa một lần diện kiến. Ôi chao! Chị thật sự đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, muốn trách hờn, giận dỗi ông cũng không được vì bí mật của ông đến nay mới được vén lên, nhưng cái bí mật ấy lại đặc biệt riêng dành cho chị, thật cảm động bao nhiêu chị lại càng thêm trân quý và ngưỡng phục người đàn ông của mình biết bao…

Ngày… tháng…
Ba thân yêu, nhận được email này thì con đã ổn dịnh ở trời Âu rồi, có lẽ lần này con sẽ ở đây lâu hơn do sự đòi hỏi công việc… Con rất mừng khi biết tin ba và chị Lam, Um! phải là Dì Lam chứ vừa qua tuần ngọt ngào trăng mật. Con kính xin gởi lời chúc mừng hạnh phúc của ba và Dì Lam. Cho con gởi lời xin lỗi Dì là đã ra đi đột ngột và đã giấu giếm đến phút chót quan hệ của cha con mình. Ba ơi! Cuối cùng thì ba của con, người cha nuôi từ tâm vĩ đại nhất của những đứa bé mồ côi bất hạnh như con, người đàn ông vì mải mê vào công việc từ thiện, không dành cơ hội riêng cho hạnh phúc chung thân nhỏ nhoi của mình, cuối cùng được thực sự hưởng mái ấm gia đình êm ả như bao nhiêu người khác, không còn bôn ba đơn độc nữa trên đường đời. Sắp xếp của con dẫu là tạ ơn cố ý, nhưng cần phải có duyên phận mới được gần nhau, phải không thưa Dì và ba? điều này vượt cả sự trông đợi của con… Cuối thơ con lần nữa xin chúc ba và Dì trăm năm hạnh phúc. Hẹn cả nhà một ngày tái ngộ.
    Con của ba,
    Khúc Lan

Chín tháng sau…

Khúc Lan thân thương của ba,
…Con biết không, nhờ tiếng gõ cửa ban đầu của con ở nhà Dì Lam, đã mở ra cánh cửa hạnh phúc tuyệt vời đến cho gia đình chúng ta. Bây giờ tiếng gõ ấy lại mở thêm một kho tàng quý giá nữa, cho con một ngạc nhiên, tháng tới bận rộn gì cũng phải ráng thu xếp để về kịp ăn đầy tháng em trai Jimmy của con nhé.

Đúng là một happy ending. Quả thật, gia đình chị bây giờ có thể nói là hoàn hảo vô cùng, chúng ta hãy thử đọc xem Email của chị gởi người bạn…

…..Mới đây mà Jimmy đã tròn năm, mình thật không ngờ thời gian nhanh đến như vậy. Mới hôm nào… bây giờ gia đình ba người mình hạnh phúc biết bao… Bạn ơi! đôi lúc mình tự hỏi tạo hoá sắp xếp thật lắm mầu nhiệm và kỳ diệu đến thế? đúng như lời bạn nói cuộc sống không có đường cùng vĩnh viễn vì khi một cánh cửa nào đó bị đóng lại thì sẽ có một cánh khác được mở ra? Rõ ràng tưởng là không nhưng thật là có, rủi may trắc trở chỉ là thử thách con người trên đường đời… Hiện tại mình thật an vui và đang sẵn sàng chuẩn bị tinh thần đón một thành viên nữa trong tương lai gần… nhớ chuẩn bị xuống để cùng chung vui với gia đình mình bạn nhé!
    Rất mong bạn,
    Lam

Hồng Thúy

Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
<< phần trước Trang  of 95
Gởi trả lời Gởi bài mới
Bản in ra Bản in ra

Chuyển nhanh đến
Bạn không được quyền gởi bài mới
Bạn không được quyền gởi bài trả lời
Bạn không được quyền xoá bài gởi
Bạn không được quyền sửa lại bài
Bạn không được quyền tạo điểm đề tài
Bạn không được quyền cho điểm đề tài

Bulletin Board Software by Web Wiz Forums version 8.05a
Copyright ©2001-2006 Web Wiz Guide

This page was generated in 0.203 seconds.