Bài mớiBài mới  Display List of Forum MembersThành viên  LịchLịch  Tìm kiếm trong Diễn đànTìm kiếm  Hỏi/ĐápHỏi/Đáp
  Ghi danhGhi danh  Đăng nhậpĐăng nhập
Tâm Tình Tuổi Trẻ
 Diễn Đàn Hội Thân Hữu Gò Công :Tuổi Trẻ Gò Công :Tâm Tình Tuổi Trẻ  
Message Icon Chủ đề: TÂM TÌNH TUỔI TRẺ Gởi trả lời Gởi bài mới
Người gởi Nội dung
Lan Huynh
Senior Member
Senior Member


Tham gia ngày: 05/Aug/2009
Đến từ: United States
Thành viên: Online
Số bài: 10105
Quote Lan Huynh Replybullet Chủ đề: TÂM TÌNH TUỔI TRẺ
    Gởi ngày: 08/Sep/2017 lúc 1:32pm
Nỗi khổ của người đàn ông lấy phải... vợ đẹp

“Tôi đã chán ngấy cảnh phòng ngủ thì sặc mùi nước hoa còn bếp thì nguội lạnh rồi! Tôi cần một người vợ chứ không phải một người mẫu, cô hiểu chưa?”.

Ai quen anh Hưng cũng đều biết vợ anh - chị Loan rất xinh đẹp. Hồi yêu nhau và mới cưới, mỗi khi nghe ai đó khen ngợi nhan sắc của chị, anh Hưng hãnh diện lắm. Cũng đúng thôi, có người đàn ông nào không tự hào khi đi cạnh mình là một cô gái duyên dáng, sắc nước hương trời khiến ai cũng phải trầm trồ! Nhưng đáng tiếc thay, niềm vui đó của anh đã giảm dần theo thời gian. Nhất là khi bước vào hôn nhân, càng ngày anh càng nhận ra, có một người vợ đẹp hơn người thật chẳng sung sướng chút nào!

Chị Loan mỗi lần đi đâu, kể cả là buổi tối đi siêu thị gần nhà với chồng cũng phải ăn mặc, trang điểm, xịt nước hoa thơm nức như đi dự tiệc. Nhiều người khách của siêu thị ngưỡng mộ vẻ đẹp của chị, nhưng anh Hưng - người đàn ông sở hữu bông hoa đẹp đó thì lại chẳng thấy thoải mái chút nào. Anh chỉ muốn 2 vợ chồng có 1 buổi tối thoải mái, tự nhiên, ăn mặc đơn giản đi tản bộ 1 chút rồi vào siêu thị mua đồ. Thế mà chị trưng diện như thế, chưa nói tới việc anh phải đợi vợ chỉnh trang tới 45 phút, chuyện 2 người 2 bộ trang phục đối lập đi cạnh nhau cũng thật chẳng ra làm sao cả! Chẳng lẽ anh cũng đóng bộ vest cho đẹp đôi với vợ, nhưng đóng vest để đi siêu thị ư?

Ở nhà anh, những việc dọn dẹp đều thuê người giúp việc theo giờ. Còn vài việc con con hơn chẳng thể thuê được, ví như gấp chăn màn, tưới cây, phơi quần áo từ máy giặt… cũng đến tay anh hết. Hễ anh Hưng nhớ để làm thì không sao nhưng anh bận quá quên mất y như rằng sẽ có cảnh tượng cây cảnh nhà anh cả tuần liền không được tưới nước mà héo quắt, hay quần áo bốc mùi trong máy giặt vì không được phơi ra.

Chị Loan mỗi lần đi đâu, kể cả là buổi tối đi siêu thị gần nhà với chồng cũng phải ăn mặc, trang điểm, xịt nước hoa thơm nức như đi dự tiệc (Ảnh minh họa).
Việc nhà thì thế, chuyện cơm nước trong nhà còn khiến anh Hưng ngao ngán hơn nhiều. Chị Loan một phần là không biết nấu ăn từ trước, một phần cũng chẳng tha thiết, mặn mà gì với việc bếp núc, nên căn bếp nhà anh lúc nào cũng lạnh ngắt. Đối với chị Loan, động vào dầu mỡ, nước rửa chén bát, rau dưa, thịt thà là sẽ khiến bàn tay mềm mại của chị bị khô ráp, nứt nẻ, khiến cho bộ nail đắt đỏ của chị bị xước. Vì thế, sáng anh chị ra ăn hàng, trưa ai nấy ăn cơm văn phòng gần công ty, tối về anh chị lại tiếp tục cùng nhau… ra quán tiếp! Họa hoằn lắm chị Loan mới cắm cơm ở nhà nhưng thức ăn thì cũng bê nguyên si từ quán về. Có bữa, anh Hưng về nhà thấy 1 mâm cơm đúng chuẩn cơm nhà nấu, tưởng vợ mình đã thay đổi, nào ngờ hóa ra mẹ vợ đến chơi, tiện tay làm cho nhà con gái mâm cơm trước khi về.

Từ đó, anh Hưng biết, đối với người vợ xinh đẹp lúc nào cũng chỉ chăm chăm giữ gìn nhan sắc của mình thì đừng có mơ chị ngó đến bếp núc, việc nhà! Vì thời gian chị còn phải để dành đi làm đẹp, spa, mua sắm… thôi thì đủ cả! Ấy thế nhưng chị Loan hình như còn chẳng biết đến nỗi chán chường của chồng, lúc nào cũng đinh ninh rằng có người vợ đẹp bao người ước ao như chị, anh Hưng hẳn là mừng vui còn không hết ấy chứ, đố mà dám phàn nàn nửa lời!


Hàng xóm nhà anh Hưng có một cô gái trẻ nhưng là mẹ đơn thân, nghe đâu chồng cô ấy bội bạc bỏ đi theo bồ, để cô ấy 1 thân 1 mình nuôi con nhỏ. Chiều nào anh đi làm về qua cũng thấy cô ấy đứng trong bếp đeo tạp dề nấu cơm, còn cô bé con thì chạy loanh quanh líu lo nói chuyện với mẹ, nhà có 2 người mà lúc nào cũng thấy tiếng nói tiếng cười rộn rã. Đặc biệt mùi thức ăn thơm nức từ nhà cô ấy bay ra thì đến anh ngồi ở nhà cũng ngửi thấy. Những lúc như thế, anh thấy thèm cảm giác gia đình quây quần, trong bếp thì bập bùng lửa đỏ với đủ thứ mùi vị thức ăn vô cùng.

Một buổi tối, anh Hưng chán nản thở dài vì chị Loan vừa nhắn tin thông báo rằng chị đi ăn với bạn, bảo anh tự túc bữa tối. Anh dắt xe ra ngoài định đi ăn thì không biết do ánh đèn bên nhà cô hàng xóm ấy hắt ra quá ấm áp, hay cái không khí ấm cúng, vui vẻ của mẹ con cô ấy trong 1 buổi tối mùa đông se lạnh đã thu hút anh, mà anh liền ngoặt đầu xe rẽ vào nhà cô ấy chơi. Mối quan hệ của anh với cô hàng xóm đã bắt đầu như thế đó…

Anh cần 1 người vợ, còn chị thì thật nông cạn khi nghĩ rằng, xinh đẹp đã đủ làm nên 1 người vợ lý tưởng! (Ảnh minh họa).
Cho đến khi chị Loan phát hiện ra thì cũng là chuyện của 4 tháng sau. Anh không hề chối bỏ tội lỗi ngoại tình của mình, anh biết, anh đã sai rất nhiều và khiến vợ anh tổn thương. Anh đã xin lỗi vợ, rất thật lòng. Anh hứa sẽ cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với cô hàng xóm, quay trở lại toàn tâm toàn ý với gia đình. Và anh đã làm được như điều anh nói.

Nhưng với chị Loan, như thế vẫn là chưa đủ, đến cả việc cô hàng xóm đã chuyển nhà đi chỗ khác mà chị vẫn chưa hài lòng. Vết thương bị phản bội nào dễ nguôi ngoai, ai cũng hiểu điều đó. Đêm ngày chị la lối, chỉ trích, chì chiết chồng tội ngoại tình, nhiếc móc, xỉa xói, cười nhạo cô hàng xóm kia xấu như ma, chả ra thể thống gì mà anh Hưng cũng cặp kè được thì đến chịu. Những lời ấy cứ tiếp diễn hết ngày này qua ngày khác.

Đến khi không thể nhịn thêm, anh đã hét lên với vợ: “Cô thắc mắc tại sao tôi lại phải lòng cô ấy - một người đứng cạnh cô thì ngang vịt với thiên nga đúng không? Vì tôi đã chán ngấy cảnh phòng ngủ thì sặc mùi nước hoa còn bếp thì nguội lạnh rồi! Tôi cần một người vợ chứ không phải người mẫu, cô hiểu chưa?”. Nói rồi anh Hưng bỏ đi, cả đêm ấy anh cũng không về nhà. Chỉ còn 1 mình trong căn nhà trống vắng, câu nói của chồng trước lúc đi vẫn còn văng vẳng bên tai chị. Anh nói đúng, anh cần 1 người vợ, còn chị thì thật nông cạn khi nghĩ rằng, xinh đẹp đã đủ làm nên 1 người vợ lí tưởng!

(Theo MASK Online)


Chỉnh sửa lại bởi Lan Huynh - 10/Sep/2017 lúc 8:31pm
Tình yêu thương hay nhịn nhục
tình yêu thương hay nhơn từ
tình yêu thương chẳng ghen tị
chẳng khoe mình, chẳng lên mình
kiêu ngạo,chẳng làm điều trái ph
IP IP Logged
Nhom12yeuthuong
Senior Member
Senior Member
Avatar

Tham gia ngày: 13/Sep/2009
Đến từ: Vietnam
Thành viên: OffLine
Số bài: 5298
Quote Nhom12yeuthuong Replybullet Gởi ngày: 13/Sep/2017 lúc 8:22pm
Làm dâu nhà giàu tôi phải chịu nhiều cay đắng

Ai cũng nghĩ tôi sướng khi làm dâu nhà giàu. Chồng tôi lại là dân trí thức, kiếm ra tiền nên bạn bè thường ganh tỵ, nói tôi chẳng khác nào “chuột sa chĩnh gạo”. Lúc đầu tôi cũng tưởng như vậy nhưng sự thật lại cay đắng hơn rất nhiều…

Quả thật nếu so sánh, gia đình tôi không môn đăng hộ đối với nhà chồng. Bố tôi đi bộ đội về hưu, ngoài tiền lương hàng tháng ông chỉ ở nhà nhận sửa chữa lặt vặt, còn mẹ tôi làm công nhân thời vụ. Tuy thế nhưng chúng tôi cũng đủ ăn đủ mặc chứ không phải nghèo hèn gì.

Chỉ có điều, tôi có một thói xấu mà bất cứ phụ nữ nào cũng có thể mắc phải. Đó là sở thích mua sắm vô tội vạ. Quần áo, giày dép, nước hoa, đồng hồ, tôi đều mê hết. Hồi còn đi học thì tiết kiệm tiền tiêu vặt để mua, đến khi đi làm rồi, ngoài gửi mẹ tiền ăn và một số chi tiêu vặt, tôi dành gần hết lương tháng vào mua những thứ mình thích.

Tôi cũng biết như vậy là hoang phí, vì tính ra, đi làm hơn 2 năm, tôi vẫn chẳng để ra được đồng nào, ngoài tiền ăn đưa mẹ. Nhưng lấy chồng, tôi xác định phải thay đổi thói quen chi tiêu của mình, để tương lai còn lo cho con cái. Tôi cũng nói rõ điều này với chồng trước khi kết hôn.

Chồng tôi thì có thể thông cảm, nhưng hình như mẹ chồng vẫn chưa thật sự tin tưởng. Thấy ngày chuyển về nhà chồng, tôi vác theo túi lớn, túi nhỏ, giày chục đôi, áo khoác hai ba chục chiếc, mẹ chồng có vẻ không vui. Bà hỏi tôi một cách hàm ý “Tất cả chỗ này đều là con tự mua đấy à?” tôi cũng hồn nhiên trả lời “Vâng, tiền con kiếm được nên con tự ý tiêu thôi ạ”. Nghe vậy, bà chỉ lẳng lặng quan sát.




Tôi mệt mỏi vì bị mẹ chồng soi mói (Ảnh minh họa)

Hàng tháng, toàn bộ số tiền chồng kiếm được đều đưa cho tôi giữ. Tôi biết mình sống chung với nhà chồng nên không dám làm gì quá đà. Đưa tiền ăn cho bố mẹ chồng, trích một khoản cần thiết cho hai vợ chồng tiêu trong tháng, còn lại, tôi gửi hết vào ngân hàng tiết kiệm. Làm gì, tôi cũng liệt kê ra rành mạch.

Vậy mà không hiểu sao, mẹ chồng luôn nghĩ tôi bí mật đem của về cho nhà mẹ đẻ. Công nhận, mỗi tháng tôi đều trích 1 triệu tiền lương của mình để biếu mẹ chi tiêu thêm, nhưng điều này tôi không hề giấu giếm. Tôi nghĩ thương bố mẹ vẫn còn đang nuôi một đứa em nhỏ đi học, mình dù lấy chồng rồi thì cũng phải có trách nhiệm giúp đỡ. Chính chồng tôi cũng đồng ý với điều này.

Chưa hết, mẹ chồng thường xuyên kể với hàng xóm láng giềng, rằng gia đình tôi nghèo khó, cả nhà đang bám vào con rể là con trai bà. Rồi thỉnh thoảng, bà lại dò hỏi “Nhà con mới mua cái này/cái kia à? Tiền ở đâu mà mua?” Muốn gia đình yên ấm nên tôi cố gắng nín nhịn.

Một ngày, tôi tình cờ nghe được chồng và mẹ chồng nói chuyện. Bà nói, tôi bản tính tiêu xài hoang phí đã quen, sẽ không bao giờ thay đổi được. Nếu giao tiền bạc vào tay tôi, chẳng mấy chốc nhà cửa sẽ tan hoang, chỉ lợi cho nhà vợ. Tốt nhất hãy giao hết sổ tiết kiệm cho bà giữ hộ.

Nghe đến đó, tôi không thể nín nhịn nổi nữa, xông thẳng vào nói lớn “Con từ trước đến giờ chưa lúc nào giấu giếm hay bòn rút của chồng đem về cho nhà ngoại. Làm gì con cũng công khai rõ ràng. Sao mẹ nỡ nói con như vậy?” Bị bất ngờ, bà quát lại “Đồ mất dạy, ai cho mày lên tiếng. Mày chỉ là con ăn bám trong cái nhà này thôi. Lương vài đồng ra đường chết đói nhé”.

Tôi uất ức chưa kịp lên tiếng, thì đã ăn ngay một cái bạt tai như trời đánh của chồng. Vừa đau vừa tủi, tôi òa lên nức nở rồi thu dọn đồ về nhà mẹ đẻ. Chỉ bởi gia đình không giàu có như họ, nên tôi bị coi thường ngay từ phút đặt chân làm dâu.

Dù cho thói quen trước khi lấy chồng không tốt, nhưng sau khi kết hôn, tôi đã biết tiết kiệm hơn, cũng không lấy của nhà chồng một đồng để làm của riêng. Tiền biếu bố mẹ đều do tôi nhịn mua sắm cho bản thân mà có. Vậy mà mẹ chồng vẫn coi thường, coi tôi là kẻ ăn bám trong nhà.

Suốt nhiều tuần, chồng tôi không hề gọi điện hay nhắn tin hỏi han tình hình của vợ. Bố mẹ đẻ khuyên tôi nên chủ động nhận lỗi. Ông bà còn nói sẽ không nhận tiền của tôi nữa. Nghe vậy, tôi thấy đau đớn vô cùng. Tôi ước giá như mình lấy một người chồng gia cảnh tương tự, có lẽ sự việc cũng chẳng đến nông nỗi này.

Hồng Nhung
Có rất nhiều nơi để đi, nhưng chỉ có một nơi duy nhất để quay về...
IP IP Logged
Gởi trả lời Gởi bài mới
Bản in ra Bản in ra

Chuyển nhanh đến
Bạn không được quyền gởi bài mới
Bạn không được quyền gởi bài trả lời
Bạn không được quyền xoá bài gởi
Bạn không được quyền sửa lại bài
Bạn không được quyền tạo điểm đề tài
Bạn không được quyền cho điểm đề tài

Bulletin Board Software by Web Wiz Forums version 8.05a
Copyright ©2001-2006 Web Wiz Guide

This page was generated in 0.094 seconds.