<?xml version="1.0" encoding="utf-8" ?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" href="RSS_xslt_style.asp" version="1.0" ?>
<rss version="2.0" xmlns:WebWizForums="http://syndication.webwizguide.info/rss_namespace/">
 <channel>
  <title>Di&#225;&#187;&#8230;n &#196;&#144;&#195;&#160;n H&#225;&#187;&#8482;i Th&#195;&#162;n H&#225;&#187;&#175;u G&#195;&#178; C&#195;&#180;ng : Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n</title>
  <link>http://www.gocong.com/forums</link>
  <description>This is an XML content feed of; Di&#225;&#187;&#8230;n &#196;&#144;&#195;&#160;n H&#225;&#187;&#8482;i Th&#195;&#162;n H&#225;&#187;&#175;u G&#195;&#178; C&#195;&#180;ng : Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n : Last 10 S&#7889; b&#224;i</description>
  <copyright>Copyright (c) 2006 Web Wiz Forums - All Rights Reserved.</copyright>
  <pubDate>Thu, 30 Apr 2026 10:45:23 +0000</pubDate>
  <lastBuildDate>Thu, 30 Apr 2026 09:37:51 +0000</lastBuildDate>
  <docs>http://blogs.law.harvard.edu/tech/rss</docs>
  <generator>Web Wiz Forums 8.05a</generator>
  <ttl>30</ttl>
  <WebWizForums:feedURL>www.gocong.com/forums/RSS_topic_feed.asp?FID=4</WebWizForums:feedURL>
  <image>
   <title>Di&#225;&#187;&#8230;n &#196;&#144;&#195;&#160;n H&#225;&#187;&#8482;i Th&#195;&#162;n H&#225;&#187;&#175;u G&#195;&#178; C&#195;&#180;ng</title>
   <url>http://www.gocong.com/forums/forum_images/logo.gif</url>
   <link>http://www.gocong.com/forums</link>
  </image>
  <item>
   <title>Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n : Thơ Duyên An</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12934&amp;PID=66683#66683</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> Thơ Duyên An<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 30/Apr/2026 l&#250;c 9:37am<br /><br /><div><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">THIÊN ĐƯỜNG</font></b></i></font></div><div><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></div><div><img src="https://encrypted-tbn0.gstatic/imagesq=tbn:ANd9GcSqtIteEjCHYyFlAGusyUsm0iAwSp_JvKN4zg&amps" border="0" style="max-width:1080px;" alt="Gods%20artwork%20is%20beautiful%20&#111;n%20Ami" /></div><div><br></div><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Mưa rơi, mưa rơi, mưa rơi<br>Mái lá quằng cong mệt mỏi<br>Gõ nhịp..đều đều, đều đều<br>Từng chiếc bong bóng trôi trôi<br></font></b></i></font><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br>Hạt nước len lỏi chảy xuôi<br>Nhiểu xuống từng giọt, từng giọt<br>Bò chậm qua kèo , qua rui<br>Tí tách, tí tách rơi ngọt<br></font></b></i></font><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br>Xuống nền nhà, con suối con<br>Chảy vòng quanh mấy chân giường.<br>Dâng cao, dâng cao, dâng cao<br>Nước trong nhà, nước ngoài đường<br></font></b></i></font><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br>Bằng nhau, bằng nhau, vô thường<br>Mái ấm, mái ấm yêu đương.<br>Hạnh phúc, hạnh phúc đơm hương<br>Chỉ còn lại đây thiên đường<br></font></b></i></font><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br>DA</font></b></i></font><br><br><span style="font-size:10px"><br /><br />Ch&#7881;nh s&#7917;a l&#7841;i b&#7903;i Lan Huynh - H&#244;m nay l&#250;c 10:40am</span>]]>
   </description>
   <pubDate>Thu, 30 Apr 2026 09:37:51 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12934&amp;PID=66683#66683</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n : THƠ TRANH SƯU TẦM</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2517&amp;PID=66682#66682</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> THƠ TRANH SƯU TẦM<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 30/Apr/2026 l&#250;c 9:31am<br /><br /><img src="https://thukhoahuan.com/images/04.2016/1045-D&#111;ng-S&#111;ng-Que-Nha_SQuang-NCali.jpg" border="0" style="width:%20670px;%20height:%20555px;" />]]>
   </description>
   <pubDate>Thu, 30 Apr 2026 09:31:39 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2517&amp;PID=66682#66682</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n : TRUYỆN HAY CHỌN LỌC</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2514&amp;PID=66681#66681</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> TRUYỆN HAY CHỌN LỌC<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 30/Apr/2026 l&#250;c 9:29am<br /><br /><h3 ="post-title entry-title" itemprop="name"><font color="#0000ff" size="6"><i><font face="Times New Roman, Times, serif"><a href="https://nguoiphu&#111;ngnam52.blogspot.com/2026/04/thang-be-mat-xech-tran-m&#111;ng-tu.html" target="_blank">Thằng Bé Mắt Xếch&nbsp;</a></font></i></font></h3><div ="post-er"></div><div ="post- entry-c&#111;ntent" id="post--660623143365274443" itemprop="dei&#111;n article"><div style="text-align: center;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><a href="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjbThMQxRAys6JtHxtPv-5QwkEexBH4kpIR3_-GTEL3kY6MQDMH5YxfwiNWxEBG96x_MUQ7h_F083AP5o0PcRU9TDb0tp8Ob_sy9SyCaYeZCSwJ0pR-rsyqE3CpEZjv_SZ7z7_HAH9VWKATEDEpvyBM3VOcoaWdNGe2SCTYXM2DZE_QyYuvpq-hQXVW6DHY/s1365/m%C4%83%CC%81t.png" target="_blank"><img src="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjbThMQxRAys6JtHxtPv-5QwkEexBH4kpIR3_-GTEL3kY6MQDMH5YxfwiNWxEBG96x_MUQ7h_F083AP5o0PcRU9TDb0tp8Ob_sy9SyCaYeZCSwJ0pR-rsyqE3CpEZjv_SZ7z7_HAH9VWKATEDEpvyBM3VOcoaWdNGe2SCTYXM2DZE_QyYuvpq-hQXVW6DHY/w640-h360/m%C4%83%CC%81t.png" height="768" width="1365" border="0" /></a></font></b></i></font></div><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Khi quân Bắc tràn vào miền Nam, tôi còn độc thân và ở chung vớicha mẹ và gia đình anh tôi. Tôi ở trong quân ngũ nên ít khi về nhà.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sau 4 năm trong trại tù Cải Tạo, tôi trở về Vũng Tàu, tìm lạigia đình mình. Gia đình tôi đã thành cổ tích. Cha Mẹ tôi qua đời, anh em tôi thấtlạc, ngôi nhà của chúng tôi đã thành nhà của một cán bộ cao cấp ngoài Bắc dọnvào. Tôi thành người tứ cố vô thân, tôi cố đi tìm gia đình anh tôi, nhưng tămcá bóng chim. Người nói anh tôi bị bắt lại sau khi vượt biển không thành, ngườinói cả gia đình hình như đã sang tới Úc, có người lại nói chuyến tầu có giađình anh tôi mất tích trên biển.Vì nếu bị bắt lại thì ở tù mấy tháng cũng ra.Sang đến Úc thì phải có tin về. Có người nói hình như anh tôi bỏ sót lại một đứacon nhỏ mới 7, 8 tuổi. Hôm cả nhà có người đến đón ra khơi thì thằng bé chơi ngủlại ở nhà bạn, chủ thuyền không đợi được. Hứa là sẽ cho nó đi ngay chuyến sau.Nhưng chuyến sau không bao giờ có.&nbsp;</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi lang thang mãi cuối cùng một người bạn thân từ thời trung họccho tôi một cái ghế bố nhỏ kê bên chái hiên nhà anh, chái hiên khá rộng cho mộtcái ghế bố và một góc sát bếp có thể treo quần áo và hai cái thùng cạc-tông đựngđồ cá nhân. Ngôi nhà trên thì cán bộ ngoài Bắc vào chiếm, cho gia đình anh, haivợ chồng và hai đứa con gian nhà ngang sát bếp. Anh tử tế vừa chỉ bảo vừa giúptôi thuê ngày (thuê ngày nào trả tiền ngày đó) một chiếc xích lô để kiếm sống.Tôi đã mất hết chẳng còn gì nhưng còn mạng sống là còn muốn tìm lại gia đìnhmình.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi gặp thằng bé trong một buổi chiều nhá nhem tối, khi tôi ghévào cái quán cơm bình dân để ăn bữa cơm chiều. Cái quán chuyên bán thức ăn chongười lao động, những anh xe ôm, anh xích lô, những thằng bé lem luốc, mồ côi tạichỗ, chạy đầy đường kiếm sống mà thường không biết chúng làm gì để kiếm sống.Thằng bé bước vào quán với những bước đi không vững, nó ghé sát bà bán quán,chìa tay ra một số tiền, chắc là vừa đủ cho một bát cơm hẩm không thịt, cá. Tôinhìn cái lưng áo rách bươm của nó mà chạnh lòng, nó còn khổ hơn mình. Thằng bénhận phần cơm quay ra, tôi chết sững khi chạm mắt mình vào đôi mắt nó, đôi mắtcủa anh tôi, tôi không thể nào nhầm được, đó là thằng con thứ hai của anh tôi,nó có đôi mắt giống hệt mắt của anh tôi… không thể nào nhầm được. Tôi nhớ khingười miền Bắc tràn vào Nam tôi bị đi cải tạo, cháu tôi lên 8. Bây giờ nó khoảng11,12 tuổi, tên nó là Hòa. Thằng bé ngửng đầu lên chạm vào mắt tôi, nó sựng lạimột giây, rồi cúi nhìn xuống đất, tay cầm bát cơm đi nhanh ra cửa. Tôi đứng phắtdậy chạy theo nó, nhưng hình như nó biết có người đuổi theo, nó trốn ngay vào mộtcon đường hẻm nào đó gần nhất mà tôi tìm không ra.&nbsp;</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi lủi thủi bỏ cả bát cơm tìm về chỗ trọ của mình. Cả đêmlăn qua lăn lại trên cái ghế bố, tôi không thể ngủ lại được. Nếu nó đúng làcháu mình thì sao nó phải chạy trốn, nó phải vui vì nó gặp lại được một ngườithân chứ? Cả trăm câu hỏi cứ trong đầu tôi, lăn qua lăn lại mãi, tôi vẫn khôngthể ngủ được, hình ảnh thằng bé với đôi mắt rất đẹp cứ hiện ra trước mặt tôi.Đôi mắt to và hơi xếch của anh tôi và cháu tôi chỉ hai người trong gia đình có.Cha tôi nói: Họ thừa hưởng đôi mắt của Ông Cố, nhưng ông Cố chúng tôi mất từkhi Cha tôi còn rất trẻ mà nhà tôi chỉ có hình ông Nội, chứ không có hình ông Cố.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sau lần gặp đó thằng bé biến mất, không hề thấy nó tìm đến quáncơm. Tôi hỏi mấy thằng bé lang thang cũng cỡ tuổi nó về “một thằng bé có đôi mắtxếch” thì mấy đứa nhỏ này cũng không biết tại sao nó biến mất. Chúng cho biếtlà “thằng mắt xếch” đó ít chơi với chúng và thường đi một mình. Thỉnh thoảng lạibiến mất, rồi lại hiện về, nhưng nó thích nhất là đi về phía biển. Hay Chú rađó tìm thì may ra thấy nó.&nbsp;</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi cứ ngày ngày vừa chạy xe kiếm sống vừa dáo dác tìm cháu, thấyđứa trẻ nào trạc tuổi nó, tôi cũng cố vượt lên nhìn tận mặt, rồi thất vọng.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Từ chỗ tôi ra biển cũng gần một cây số, nếu tôi muốn đi tìmcháu, thì không thể ở đây được, mà ở đây thì không thể vừa đạp xe kiếm sống vừatìm cháu.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Cuối cùng tôi trả xe, giắt một ít tiền còn sót lại, đi về phíabiển. Muốn ra sao thì ra, phải đi tìm cháu đã. Bây giờ cả thế giới này chỉ cònhai chú cháu, tôi phải tìm cho ra, vì tôi không biết gia đình anh tôi có thoátđược tới bờ bến an bình nào không, hay đã làm mồi cho cá?</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi đi về phía biển mất hai ngày, tôi may mắn kiếm được việc dọndẹp bãi cho những quán ăn sát bờ biển. Nhờ chăm chỉ và sạch sẽ nên tôi không bịthất nghiệp. Các quán ăn giới thiệu tôi cho nhau.&nbsp;</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi vừa làm việc vừa để ý tìm cháu. Một hôm tôi đang lúi húi dọnrác, khi ngửng lên tôi thấy một cặp vợ chồng trẻ, chắc vừa ở xa tới, họ bướcvào quán, theo sau có một thằng bé rách rưới xách cái vali to hơn người, đixiêu vẹo, Tôi nhìn kỹ thì đúng là “thằng bé mắt xếch”. Tôi vội vàng nghiêng ngườiđi một chút để nó không nhìn thấy tôi, rồi vơ đống rác vào thùng, xong tôi chuồnvào trong bếp, nhìn qua khe cửa và nhìn ngắm từng nét trên mặt nó: “Thằng mắt xếch”.Nó đúng là cháu tôi.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Cứ thế trong hai tuần liền tôi ngắm nghía nó làm việc qua khe bếp,đôi khi tôi bị la vì không nghe thấy tiếng chủ gọi. Tôi đi tìm cháu nhưng lại sợcháu biết mình đi tìm sẽ chạy trốn như lần trước.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Bẵng đi vài hôm tôi không thấy nó làm công việc đón khách, xáchhành lý nữa. Tôi hỏi bà chủ quán, thì bà nói:</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Thằng bé mắt xếch đó nghe đâu nó có gia đình vượt biên chếtở ngoài khơi nên nó lâu lâu lại bỏ việc vài ba ngày ra ngồi nhìn sóng biển gọitên những người thân trong gia đình và ngủ ngay trên bãi. Muốn tìm nó thì cứ đivòng về phía bãi sau, nơi đó trước kia người ta khởi hành ra biển.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi xin bà chủ cho nghỉ hai ngày. Tôi ra bãi sau tìm cháu….</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Vào một buổi chiều biển rất êm, những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờrồi lại rút ra. Tôi nhìn thấy cái lưng gày gò trong chiếc áo cũ rách. Cái lưngquay vào bờ, cái đầu còn xanh tóc bù xù úp mặt vào hai đầu gối.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi ôm cháu vào ngực mình bằng cả hai tay, ngực áo tôi đầm đìathấm những giọt lệ chẩy ra từ đôi mắt xếch, đôi mắt của ông Cố, của anh tôi vàcủa cháu.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi hỏi cháu:</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Tại sao con lại chạỵ trốn Chú?&nbsp;</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Tại Chú giống Ba con và rồi Chú cũng sẽ bỏ con nên con khôngmuốn mình lại bị bỏ thêm một lần nữa.&nbsp; Nó vừa nói vừa khóc.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi ôm chặt cháu vào lòng, nóí:</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">– Không, không bao giờ Chú bỏ con, Chú sẽ ở lại đây, trên bờ biểnnày mãi mãi với con và nếu có đi đâu thì hai chú cháu mình đi với nhau. Đừngkhóc nữa.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sóng cứ theo nhau xô mãi vào bờ. Thằng bé nắm chặt tay chú bằngcả hai bàn tay nhỏ. Đôi mắt xếch rất đẹp của nó, đầm đìa lệ.</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Trần Mộng Tú</font></b></i></font></p><p ="Ms&#111;normal" style="text-align: justify;"><font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><a href="https://thekymoi.media/truyen-ngan-tran-m&#111;ng-tu-doi-mat-xech-23090/" target="_blank">https://thekymoi.media/truyen-ngan-tran-mong-tu-doi-mat-xech-23090/</a></font></b></i></font></p></div>]]>
   </description>
   <pubDate>Thu, 30 Apr 2026 09:29:13 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2514&amp;PID=66681#66681</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n : TRUYỆN HAY CHỌN LỌC</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2514&amp;PID=66678#66678</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> TRUYỆN HAY CHỌN LỌC<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 29/Apr/2026 l&#250;c 4:34pm<br /><br /><div ="page-er">		<h2 itemprop="line">			<font color="#0000ff" size="6"><i><font face="Times New Roman, Times, serif">Ví Dầu Cầu Ván Đóng Đinh 		</font></i></font></h2>							</div><div ="ic&#111;ns">						<div ="btn-group pull-right">																								</div>			</div><div itemprop="article"><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Tôi sinh ra trong gia đình nông dân nghèo, được cái là cả nhà khéo ăn khéo mặc nên không đến đổi nợ nần. Ba má tôi dù làm lụng vất vả song lại nuôi mộng cho tôi học hành khá để vượt qua cái nghèo khó mà ông bà từng chịu. Ngày nghỉ hoăc ngày lễ, các bạn khác có thì giờ rong chơi đó đây, còn tôi ngoài đi học, tôi luôn ở ngoài ruộng khi thì cắm câu, lúc mò cua bắt ốc. Hồi học các lớp dưới tôi ít khi để ý đến cách&nbsp; ăn mặc của mình. Từ ngày lên lớp nhứt, hai ba tháng liền tôi toàn đứng hạng nhứt, các bạn bắt đầu chú ý đến tôi, Cô Hồng, cô Hương không tự ái và e thẹn mang tập đến chỗ tôi nhờ giải giùm Toán và Pháp văn. Hai cô áo quần mượt mà, trong lúc tôi chỉ mặc bộ đồ bằng vải ta màu luốt luốt. Hai trò ấy không biết có ngượng ngùng khi đứng kế không?&nbsp; Nhìn lại bộ đồ mình đang mặc tôi thấy nó xấu xí làm sao!</font></b></i></font></p><p style="text-align: center;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><img src="https://thukhoahuan.com/images/12.2013/hoctro.jpg" border="0" style="width:%20500px;%20height:%20316px;" /></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Tôi&nbsp; bắt đầu nhìn Hương, Hồng cái nhìn nhiều hậu ý, mình ăn mặc nghèo nàn thế nầy&nbsp; khi đi chung với hai cô coi kỳ khôi quá. Chợt nghĩ đi chung với Hương và Hồng tôi thấy như phạm điều cấm kỵ, kỵ gì tôi cũng không biết,&nbsp; nhưng tôi thấy có sự ngăn cách. Ba tôi mỗi lần gặp ông cả hay ông chủ đều khép nép, phải chăng vì ba tôi nghèo hay hai ông ấy có quyền, có thế. Riêng tôi, tôi thấy hai ông như bao người khác, tôi không rụt rè, trong thâm tâm tôi vẫn tự hào là tôi học còn giỏi hơn con hai vị ấy. Hay là tôi giống như câu ngựa non háo đá. Đang liên miên nghĩ ngợi, tôi vội vỗ lên trán một cái mạnh cho mình thoát cơn mộng: việc gì mình lại nghĩ lung tung chứ?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Hai cô ấy nào có liên hệ gì với mình. Học hành không lo lỡ cuối năm thi rớt ở nhà đi chăn vịt mới là chuyện đáng nói. Tôi lấy tay xoa đầu miệng lẩm bẩm: quên đi. Rồi tôi lại tự hỏi quên cái gì mới được chứ. Cứ đà nầy tôi khùng mất!</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Sau một đêm chúa nhựt trằn trọc khó ngủ vì những nghĩ suy không đâu vào đâu, gần tới hai giờ sáng tôi mới chợp mắt sau khi đưa ra một quyết định:&nbsp; từ nay không thơ thẩn mà phải lo học. Ngày thứ hai gặp Hồng, Hương tôi vẫn chào hỏi nhưng giữ vẻ mặt hơi đạo mạo một chút. Hai cô không đến chuyện trò với tôi như lúc trước.&nbsp; Cái mặt làm ra vẻ ngầu khiến hai cô ngán chăng? Tới trưa xét lại hành động của mình tôi xuýt phì cười: khi không lại làm ra vẻ ông cụ non khó coi quá.&nbsp; Chiều đến tôi trở lại vui vẻ như trước. Tới giờ chơi, Hồng day qua hỏi tôi</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Làm gì mà nghiêm quá vậy bạn?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi chống chế cho có lệ</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Ủa có vậy sao, mà tôi nghiêm hồi nào?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Bạn không tin tôi, thử hỏi Hương xem</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Không đợi tôi hỏi, Hồng gọi Hương;</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Có phải hồi sáng tới giờ Sang mặt khó thương lắm phải không Hương?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Đúng rồi làm gì giống như người ta giựt của vậy.&nbsp; Nhìn ảnh em cũng sợ luôn</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sang cười và hỏi Hương</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Bây giờ Hương còn sợ nữa không?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hương trở về với tính lí lắc, đứng sát vào Sang và hỏi nhỏ:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Bộ hồi sáng bị ba đánh hả?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Sang chưa đáp lời kế trống vô học cắt ngang cuộc chuyện trò của ba người. Giờ về, Hồng rẽ ngã khác chỉ còn Hương cùng Sang chung một đoạn đường hơn cây số.&nbsp; Đám học sinh nhỏ chạy bay phía trước chỉ còn Hương Sang thủng thỉnh đi sau. Hương bắt đầu hạch Sang</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Tại sao sáng nay mặt anh khó thương quá vậy?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sang cà riễu:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Bây giờ thấy dễ thương&nbsp; chưa?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Đồ quỉ. Em hỏi thật mà.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Không có gì,&nbsp; tại hồi hôm mất ngủ nên mặt lầm lì thế thôi</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Hồng thì xưng tôi và gọi Sang là bạn, trái lại Hương xưng em và gọi Sang là anh vì hồi nhỏ Hương tản cư lên ở nhà Sang hai đứa chơi chung và xưng anh em từ dạo còn để chỏm tới giờ thành quen miệng.&nbsp; Sang luôn thắc mắc:&nbsp; hồi nhỏ chơi chung xưng anh em do má Hương bắt cô gọi như thế. Dạo đó tới nay cũng sáu năm rồi Hương vẫn ngọt ngào gọi anh xưng em là tại sao? Mấy đứa bạn trong lớp vẫn nghĩ họ là anh em hay bà con sao đó, đám bạn đa số cục mịch dễ tin, trái lại Hồng không tin,&nbsp; cô gặng hỏi Hương nhiều lần, lúc nào Hương cũng trả lời dường như anh Sang là anh họ của em, ba má bảo em gọi ảnh là anh, em chỉ biết vậy. Lời giải thích của Hương khiến Hồng tưởng thật, Hương làm gì thì Hồng hay méc Sang,&nbsp; ngược lại Sang&nbsp; có gì khác thường Hồng hay mắn vốn với Hương. Sang không ngu dại gì đính chính, làm anh của Hương cũng tốt, muốn chưa chắc được huống hồ tự nhiên nhận vinh dự ấy. Ba đứa chúng tôi vẫn vui vẻ chuyện trò với nhau. Đến cuối năm cả ba đứa ra tỉnh đi thi bằng Tiểu Học. Hồng và tôi đậu cùng tám bạn nữa, Hương rớt. Hôm xem kết quả biết không đậu Hương mặt buồn hiu muốn khóc, Hồng và tôi phải theo an ủi cô. Trên đường về tôi ghé thăm,&nbsp; Hương buồn bã.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Năm tới em nhồi lớp có một mình không ai chơi với em. Anh thì sướng rồi, ra tỉnh học có Hồng.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Tôi nhẹ giọng khuyên&nbsp; Hương:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Ráng học đi sang năm chắc em sẽ đậu. Năm nay tại em xui nên trật toán.</font></b></i></font></p><p style="text-align: center;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><img src="https://thukhoahuan.com/images/12.2013/xephang_trc_khi_vao_lop.jpg" border="0" style="width:%20500px;%20height:%20325px;" /></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Từ giã Hương, tôi cũng thấy buồn buồn. Tôi cố gạo bài hy vọng đậu vào Đệ Thất công lập. Tôi và Hồng cùng đi thi, cả hai đứa đều trượt vỏ chuối, gà miệt vườn như tụi tôi khó tranh tài với các bạn ở tỉnh. Tháng kế tiếp tôi dự thi vào Tiếp Liên, tôi đậu. Hồng rớt nên vào học Nguyễn Trường Tộ.&nbsp; Năm sau, lật bật tới kỳ thi tuyển, cả ba đứa Hương, Hồng và tôi đều có mặt ở trường thi. Hương Hồng không may, tuy cũng buồn nhưng ba má hai cô thừa khả năng đóng học phí cho hai cô.&nbsp; Tôi được trời thương, nếu rớt kỳ thi nầy có lẽ vĩnh viễn tôi phải giã từ bút mực để về chăm nom bầy vịt. Nghĩ tới cuộc thi mà hú hồn. Hai cô lên tỉnh học ở nhà người ba con, tôi ở trọ nhà bà dì.&nbsp; Một chuyện khá ngộ nghĩnh là nhà trọ của ba đứa tôi giống như tam giác đều,&nbsp; từ chỗ tôi trọ tới nhà Hương, nhà Hồng gần như bằng nhau, do đó khi rảnh chúng tôi thường họp mặt nhà Hồng vì anh chị Hồng vui vẻ, Hương ở trọ nhà người bà con khó tính nên chúng tôi ít đến, nhà trọ của tôi quá nghèo không đủ ghế cho hai bạn ngồi nếu đến thăm tôi. Mỗi lần gặp nhau Hương&nbsp; mừng rỡ vẫn không quên than thở:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Bây giờ Hương mới thấy vui được đi học chung với Hồng và anh Sang. Năm rồi buồn muốn chết luôn!</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Bộ ba ngoài&nbsp; tình đồng hương, cùng học trường làng, cho đến bây giờ họ vẫn giữ được thân tình như ngày nào. Hồng Sang tuy cùng tuổi nhưng Hồng tỏ ra già dặn, tội nghiệp Hương vẫn ngây thơ. Gặp chuyện vui Hương cười không cần giữ ý tứ, trái lại có gì buồn, Hương vẫn sẵn sàng khóc tức tửi. Sang thương Hương ở tính thơ ngây hiền dịu, nhiều lúc Sang tỏ ra thân thiện với Hồng, Hương trách móc như em gái than phiền anh trai:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Anh càng ngày càng thân với Hồng,&nbsp; bộ tính bỏ em ra rìa phải hông?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Trong lúc phiền hà, mặt Hương đỏ lên như sắp khóc, Sang phải dỗ dành</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Anh chỉ chuyện trò với Hồng như đã nói với em. Anh không bao giờ coi nhẹ em đâu. Chúng ta thân nhau từ hồi còn nhỏ. Biết bao kỷ niệm vui buồn.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Được an ủi Hương mới vui trở lại. Từ khi biết Hương để tâm đến mình,&nbsp; Sang thận trọng giữ gìn lời ăn tiếng nói, sợ Hương hiểu lầm. Hai cô bạn ai cũng lo lắng và quan tâm tới mình nhiều lúc Sang cảm thấy khó xử.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Năm học này Hồng chuẩn bị thi Trung học, Sang không muốn quấy rầy Hồng, chàng ít đến nhà. Vắng gặp nhau độ hai tuần, Hồng một hôm đi học về ghé nhà Sang hỏi lý do sao không đến chơi. Sang đưa Hồng ra cửa, cô nói vừa đủ Sang nghe giọng dường như cố gắng làm cho ra vẻ tư nhiên:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Sang nè, bắt đầu hôm nay em gọi Sang bằng anh và xưng em như Hương được không?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Tùy Hồng nhưng sao hôm nay Hồng có quyết định mới lạ</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Bộ anh không đồng ý hả?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Đồng ý, đồng ý chớ. Bộ ngu sao từ chối</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Chuyển biến tâm lý của Hồng khiến Sang không biết nên vui hay buồn. Khá lâu Sang đã chú ý nhiều đến Hồng, Sang thấy mình&nbsp; dường như thích Hồng. Kiểm điểm kỹ Sang thấy mình thua kém Hồng nhiều mặt, ba Hồng giàu có và có quyền thế trong làng. Khi yêu nhau rồi ba của Hồng có chấp nhận không hay vẫn theo quan niệm cổ xưa môn đăng hộ đối. Nếu gặp tình cảnh đó tức là mình đã làm đau lòng ba má mình. Hồng lâu nay chính chắn, không lẽ lần nầy lại bốc đồng rồi để khổ cho cả hai, hay là Hồng ganh tị với Hương vì lúc nào Hương cũng săn sóc mình. Khó nghĩ quá !!</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Còn ba hôm nữa tới ngày Hồng sang Cần Thơ dự kỳ thi Trung Học, Hồng mời Sang và Hương đến nhà nàng chơi và ăn chè đậu. Hồng múc chè cho ba người và nói:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Hôm nay em bắt chước người xưa ăn chè đậu trước khi đi thi để lấy hên, hy vọng được trúng tuyển cho bỏ công đèn sách.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hương ngạc nhiên, khi nghe Hồng xưng em với Sang:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Ủa sao hôm nay bà lại xưng em với anh Sang?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Mình thấy cứ xưng bạn không còn hợp nữa. Anh Sang chững chạc đáng cho mình gọi bằng anh và xưng em. Chẳng lẽ Hương độc chiếm tiếng anh sao. Mà chưa biết anh Sang có đồng ý chưa?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hương vỗ vai Sang nói</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Thì đồng ý cho rồi đi anh, có hai đứa em vẫn hơn một đứa</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Bữa ăn chè đậu kết thúc bằng những lời chúc chân thành của Sang và Hương. Hồng tiễn hai người ra về còn đùa</font></b></i></font></p><p style="text-align: center;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><img src="https://thukhoahuan.com/images/12.2013/thaygiaokhand&#111;ngaodai.jpg" border="0" style="width:%20500px;%20height:%20312px;" /></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Năm này không đậu thì sang năm ba đứa lại cùng nhau qua Cần thơ thi.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Trên đường về nhà Hương cho Sang biết:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Em biết chị Hồng yêu anh, hôm nay chị mới dám nói. Chị luôn hạch sách tại sao em lại xưng em ngọt xớt với anh. Chị nghi ngờ em cũng để ý anh, em phải mạnh dạn trả lời là em với anh chỉ là tình anh em thôi.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Em nói thật hả Hương</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hương mau mắn trả lời</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Chẳng lẽ em lại nói không đúng.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Nghe câu trả lời của Hương Sang bớt lo sợ làm Hương buồn, nhưng đồng thời chàng cảm thấy như mình vừa mất đi một cái gì cũng quí giá lắm. Tình cảm của Sang đối vơi hai cô chưa thật sự rõ ràng. Sang mến sự đứng đắn của Hồng đồng thời chàng cũng luôn lo lắng tính dễ xúc động của Hương. Sang nhớ kỹ là trong nhiều năm chưa bao giờ làm Hương buồn phiền, nếu có do chàng vô tình thôi.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hồng từ trường thi về nhà mặt buồn rười rượi Sang đến thăm, nhìn Hồng chàng cũng có thể đoán kết quả ra sao rồi. Chàng ân cần hỏi:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Em thi thế nào? Làm bài được chứ?</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hồng trả lời với giọng buồn buồn:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Chắc rớt, em chỉ làm đúng một bài toán. Luận Pháp văn viết cho có chứ em không mấy tin tưởng.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sang an ủi:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Đừng bi quan. Anh hy vọng em sẽ đậu. Cố lên nếu kỳ nầy không được thì còn kỳ II.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Em qua thi vẫn mong anh đến để khích lệ em. Anh cũng không thèm đến!</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Anh xin lỗi, ở nhà có chuyện, Ba nhờ anh đi Sa đéc thăm một người bạn của Ba trong khi ba ở nhà dọn đất để cấy lúa.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hồng nắm tay Sang siết mạnh:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Em làm bài không xong, nên tìm cớ để tự an ủi mình chứ em cũng biết anh lo cho em.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Nhìn Hồng, Sang nghe tim mình&nbsp; đập mạnh, bất thần Sang ôm Hồng hôn, nụ hôn đầu đời đầy yêu thương trìu mến. Hồng rên rỉ</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Được nằm trong vòng tay bao che của anh, chuyện đậu rớt không còn nghĩa gì với em. Em đặt trọn niềm tin ở anh Sang ơi.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Chúng tôi chưa bao giờ thấy hạnh phúc như hiện giờ. Hồng tha thiết:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Em cầu mong thời gian nầy kéo dài vô tận</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Những phút giây bên nhau nào có bao lâu, Hồng thi rớt nàng buồn phiền không ít thêm vào đó là những lời châm chích của thằng em khác mẹ, khiến gia đình Hồng như địa ngục trần gian, bà kế mẫu nghe lời ton hót của thằng con cưng, kể tội nàng không lo học hành cặp bồ, cặp bạn nên mới rớt.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Ba nàng nghe lời bà vợ, đã không một lời an ủi Hồng lại quay sang mắng chửi thậm tệ. Hồng chỉ biết khóc. Thật oan cho Hồng, Sang bao giờ cũng gìn giữ cho Hồng, Sang khuyên Hồng cố học thậm chí Sang cố ý tránh mặt cho Hồng yên tâm học để thi. Hồng rớt do mất căn bản từ lúc nhỏ ở bậc Tiểu Học, ba Hồng cậy có tiền thúc ép Hồng học mau mà quên để ý đến căn bản, bây giờ thi rớt lại đổ thừa nàng.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Hồng buồn tủi ra nhà anh chị nàng để khỏi nghe lời chửi mắng của ba cũng như lời ton hót của em và mẹ kế. Sang đến thăm, vừa gặp chàng, Hồng đã sa vào lòng chàng tấm tức khóc như chưa bao giờ được khóc. Sang kiên nhẫn đợi cho Hồng bớt đau buồn chàng mới tìm hiểu đầu đuôi câu chuyện. Chiều đến anh chị nàng mời Sang đến nhà ăn cơm, đồng thời tìm giải pháp cho Hồng.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Theo chị Ba, gia đình Hồng trọng mặt mũi, ba không ngại tốn kém cho Hồng học trường tư nay thi rớt khiến ông không được vui, thêm vào đó lời bóng gió của bà má ghẻ, khiến ba chị bị mất mặt, chứ thực ra ba chị sẵn có cảm tình với Sang, em nhớ lại coi có lần ông đến nhà bất thình lình gặp em và Hồng trong bàn học, ông cũng chào hỏi em, không phiền hà gì cả. Trong làng mình em được tiếng siêng năng và học giỏi.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sang làm thinh không dám lên tiếng đợi xem câu chuyện diễn biến thế nào. Chị Ba tiếp lời:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Bây giờ chị phải về thuyết phục ba cho Hồng lên nhà chị Hai ở Sài gòn học thi kỳ II, vì tương lai của hai em chị mong Sang khuyên Hồng lên Sài gòn cố học, khi đã đậu má nhỏ chắc không còn gièm pha được nữa.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sang mới góp lời:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Thưa anh chị, tìm lối thoát tốt cho Hồng em mừng lắm chứ.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Chi biết, nhưng lúc nầy chỉ em khuyên Hồng được mà thôi. Tính tình Hồng từ nhỏ vốn cương quyết, không ai có thể bắt ép cô nếu nó không bằng lòng.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Lẽ dĩ nhiên em sẽ khuyên Hồng</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Hồng chen vào:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Anh khuyên em đi Sài gòn là ý tốt hay muốn em đi khỏi nơi đây cho đỡ phiền.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Sang chống chế:</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;- Anh thấy có bị phiền hà gì đâu, chỉ lo cho em thôi. Sợ em khóc hoài sưng mắt hết đẹp.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Anh Ba xen vào câu chuyện khiến ai cũng phì cười;</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">- Cậu Sang nầy cũng ít lời giống như anh hồi đó phải không em.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Chi Ba góp vui :</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">- Ông mà ít lời, sao bây giờ ông lằng nhằng nhức xương.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Bốn người ai cũng vui vẻ vì lối pha trò lý thú của anh chị Ba.</font></b></i></font></p><p style="text-align: center;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><img src="https://thukhoahuan.com/images/12.2013/470ef6b1_dentru&#111;ng_nguyenthithanhs&#111;n_resize.jpg" border="0" style="width:%20500px;%20height:%20333px;" /></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Từ giã gia đình anh chị Ba và Hồng về nhà, Sang dường như linh cảm hôm nay mình dự bữa cơm chia tay vĩnh viễn với Hồng, chị Ba đã cho mình biết tính tình của ông cả, ba của Hồng, ông trọng mặt mũi, mình xuất thân từ gia đình của người trước kia là tá điền của ông. Ông chịu hạ mình làm suôi với ba mình không? Hồng lên Sài gòn học nếu đỗ kỳ tới, bà mẹ kế của nàng sẽ cho là Hồng vì cặp bồ với mình nên lơ là học hành do đó thi rớt. Rớt hay đậu thì Hồng phải học ở Sài gòn, dưới tỉnh trường tư chưa có lớp Đệ Tam. Nghĩ tới tính lui mới thấy chị Ba của Hồng đáng sợ,&nbsp; chính nhiều lần Hồng cũng từng nói chị Ba người quyết định tất cả, chị Hai thiệt thà chất phác. Miên man suy nghĩ Sang lại nhớ đến giáo sư Th. dạy toán năm Đệ thất, một hôm ngẫu hứng ông ngâm hai câu:</font></b></i></font></p><div style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Ví dầu cầu ván đóng đinh</font></b></i></font></div><div style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Cầu tre lắt lẻo gập ghềnh khó đi</font></b></i></font></div><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">&nbsp; Chẳng những ngâm mà ông còn giảng về sự trái ngược trong cuộc sống của con người, kẻ giàu sang ví như chiếc cầu ván đã vững mà người còn đem đinh đóng nữa cho chắc càng chắc thêm, trái lại nhà nghèo ví như chiếc cầu tre, đã chông chênh dù đóng thêm đinh nó cũng không vững chắc được, đã vậy mấy người bỏ công săn sóc cho chiếc cầu tre?.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Cuộc đời Hồng và mình đúng như cầu ván, cầu tre, muốn san bằng dễ gì thực hiện được.</font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5"><br></font></b></i></font></p><p style="text-align: justify;">	<font color="#0000ff"><i><b><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5">Nguyễn Thành Sơn </font></b></i></font></p></div>]]>
   </description>
   <pubDate>Wed, 29 Apr 2026 16:34:40 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2514&amp;PID=66678#66678</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n : Thơ Duyên An</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12934&amp;PID=66658#66658</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=850">Duyên An</a><br /><strong>Subject:</strong> Thơ Duyên An<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 23/Apr/2026 l&#250;c 10:02pm<br /><br /><br />THIÊN ĐƯỜNG<br /><br />Mưa rơi, mưa rơi, mưa rơi<br />Mái lá quằng cong mệt mỏi<br />Gõ nhịp..đều đều, đều đều<br />Từng chiếc bong bóng trôi trôi<br /><br />Hạt nước len lỏi chảy xuôi<br />Nhiểu xuống từng giọt, từng giọt<br />Bò chậm qua kèo , qua rui<br />Tí tách, tí tách rơi ngọt<br /><br />Xuống nền nhà, con suối con<br />Chảy vòng quanh mấy chân giường.<br />Dâng cao, dâng cao, dâng cao<br />Nước trong nhà, nước ngoài đường<br /><br />Bằng nhau, bằng nhau, vô thường<br />Mái ấm, mái ấm yêu đương.<br />Hạnh phúc, hạnh phúc đơm hương<br />Chỉ còn lại đây thiên đường<br /><br />DA<br /><span style="font-size:10px"><br /><br />Ch&#7881;nh s&#7917;a l&#7841;i b&#7903;i Duyên An - 24/Apr/2026 l&#250;c 7:35am</span>]]>
   </description>
   <pubDate>Thu, 23 Apr 2026 22:02:22 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12934&amp;PID=66658#66658</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n : THƠ TRANH SƯU TẦM</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2517&amp;PID=66651#66651</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> THƠ TRANH SƯU TẦM<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 20/Apr/2026 l&#250;c 1:32pm<br /><br /><img src="https://blogger.googleuserc&#111;ntent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhiyvnqwD6ql2mWtnz3g88h7xdrOhSNDGt4REKMU0XUiPBK7iLU6SOryns42NMWL8HN12JF5A6ZMdcX1A9vPZ5SYSLuscRviwV-9MFU_u64ila8zS5nrBe5BJ1I_a1mk1_uLaPRfSsbz71Tc1RgoINAxAQkXdJYFRkRjaQ-GQ4VwDUxC3bLHviFxh-nv9k/w732-h1002/AI%20H&#079;N%20AI.png" height="559" width="547" border="0" />]]>
   </description>
   <pubDate>Mon, 20 Apr 2026 13:32:36 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2517&amp;PID=66651#66651</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n : THƠ TRANH SƯU TẦM</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2517&amp;PID=66645#66645</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> THƠ TRANH SƯU TẦM<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 10/Apr/2026 l&#250;c 11:08am<br /><br /><img src="https://thukhoahuan.com/images/12.2015/626-Dem-Nghe-Tieng-Mua-RoiSAC-NCali.jpg" border="0" style="width:%20670px;%20height:%20555px;" /><br><br>]]>
   </description>
   <pubDate>Fri, 10 Apr 2026 11:08:41 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2517&amp;PID=66645#66645</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n : TRUYỆN HAY CHỌN LỌC</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2514&amp;PID=66643#66643</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> TRUYỆN HAY CHỌN LỌC<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 09/Apr/2026 l&#250;c 3:14pm<br /><br /><div><a href="https://hu&#111;ngdu&#111;ngtxd.com/nucuoichuaxot.pdf" target="_blank"><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5" color="#0000ff"><b><i>Nụ Cười Chua Xót - Trang Vân</i></b></font></a><font size="6" face="Times New Roman, Times, serif"><i><font color="#FF0000"><b>&lt;<font color="#FF9900">&lt;</font><font color="#FFCC00">&lt;</font><font color="#3333FF">&lt;</font><font color="#00FF33">&lt;<font color="#9900FF">&lt;</font></font></b></font></i></font></div><div><br></div><div><img src="https://blogradio.vn/uploads/cms/source/2019-08/tuoi_tho_1.jpg" border="0" style="max-width:%20700px;%20width:%20557px;%20height:%20404px;%20margin:%200px;" alt="Cơn%20mưa%20rào%20tr&#111;ng%20miền%20ký%20ức%20tuổi%20thơ" /></div><br><br><span style="font-size:10px"><br /><br />Ch&#7881;nh s&#7917;a l&#7841;i b&#7903;i Lan Huynh - 09/Apr/2026 l&#250;c 3:21pm</span>]]>
   </description>
   <pubDate>Thu, 09 Apr 2026 15:14:44 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2514&amp;PID=66643#66643</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n : Thơ Duyên An</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12934&amp;PID=66637#66637</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=850">Duyên An</a><br /><strong>Subject:</strong> Thơ Duyên An<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 07/Apr/2026 l&#250;c 1:42am<br /><br /><br />HOA GHEN<br />.<br />Hoa nhú bông buổi sớm<br />Gọi nắng vàng tới hôn<br />Gió giận hờn đưa dẩy<br />Muốn gọi trời mưa giông<br />.<br />Sớm nay em ra phố<br />Hoa bằng lăng cúi đầu<br />Sao má em hồng quá<br />Phố phường chắc bể dâu<br />.<br />Đôi mắt ai mắc cỡ<br />Như giả bộ vô tình<br />Dòm dòm không chơm chớp<br />Như cứ muốn lưu hình<br />.<br />Bằng lăng ơi sao tím<br />Áo tím mùa chim bao<br />Em hiền nâng bước nhẹ<br />Giả vờ ngắm mây cao<br />.<br />Làm duyên thôi em nhé<br />Hãy nhìn anh vỉa hè<br />Mời ly cà phê muối<br />Ta cùng nói nhau nghe<br />.<br />DA]]>
   </description>
   <pubDate>Tue, 07 Apr 2026 01:42:14 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=12934&amp;PID=66637#66637</guid>
  </item> 
  <item>
   <title>Th&#198;&#161; V&#196;&#402;n : TRUYỆN HAY CHỌN LỌC</title>
   <link>http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2514&amp;PID=66625#66625</link>
   <description>
    <![CDATA[<strong>Ng&#432;&#7901;i g&#7903;i:</strong> <a href="http://www.gocong.com/forums/member_profile.asp?PF=349">Lan Huynh</a><br /><strong>Subject:</strong> TRUYỆN HAY CHỌN LỌC<br /><strong>G&#7903;i ng&#224;y:</strong> 02/Apr/2026 l&#250;c 11:57am<br /><br /><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5" color="#0000ff"><i><b><br></b></i></font><font face="Times New Roman, Times, serif" color="#0000ff" size="6"><i><b>Ngọn Đèn Dầu Trong Góc Khuất </b></i></font><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5" color="#0000ff"><i><b>-&nbsp;<br><br></b></i></font><div><img src="https://i.ytimg.com/vi/67u9VNmHkxw/mqdefault.jpg" border="0" style="max-width:%20320px;%20width:%20320px;%20height:%20180px;%20margin:%201px%200px;" alt="Ký%20ức%20cái%20đèn%20dầu%20ở%20quê%20xưa%20lúc%20chưa%20có%20điện" /><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5" color="#0000ff"><i><b><br></b></i></font></div><div><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5" color="#0000ff"><i><b><br></b></i></font></div><div><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5" color="#0000ff"><i><b>Ở thành phố London, Ontario, có một hội trường nhỏ sát bờ sông Thames, mỗi tuần mở cửa một lần cho mấy người già Việt Nam tới ngồi với nhau. Căn phòng lúc nào cũng ấm hơn ngoài trời, dù mùa đông hay mùa hạ, bởi mùi trà nóng, mùi dầu gió xanh quen thuộc tỏa ra từ vạt áo của những người già xa xứ, và những câu chuyện quen như gió thổi qua hàng dừa quê cũ.<span><a name="more"></a></span></b></i></font></div><font face="Times New Roman, Times, serif" size="5" color="#0000ff"><i><b><br><br><br><br>Ông và bà quen nhau ở đó. Ông ngoài 70, quê miền Tây, lưng đã còng nhẹ như cây tre già sau nhiều mùa gió. Vợ ông mất 10 năm trước, một buổi sáng mùa thu, đi nhẹ như chiếc lá rụng không kịp báo. Từ đó, căn nhà nhỏ của ông chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường và tiếng tuyết cào vào cửa sổ mỗi khi đông về. Ông đến Canada vài năm sau miền nam sụp đổ, ông làm nghề lao động cho đến khi về hưu nên đời sống kinh tế hơi bị eo hẹp.<br><br>Bà cũng ngoài 70, tóc bạc gọn gàng, giọng Huế ấm áp. Bà đang ở với đứa con trai và gia đình của nó, khá giả nhờ kinh doanh, sáng lo bữa ăn, chiều đưa đón, nhà lúc nào cũng có người, nhưng đông người không có nghĩa là không trống. Có những nỗi cô đơn không nói ra được.<br><br><br><br><br>Họ quen nhau vì được sắp chung nhóm “thất thập niên”. Ban đầu chỉ là gật đầu chào, rồi vài câu hỏi thăm sức khỏe. Sau quen dần, mỗi tuần gặp lại, họ bắt đầu kể cho nhau nghe những chuyện nhỏ nhặt: ông kể tuần rồi tuyết dày, ông phải tự xúc sân; bà kể cháu nội mới biết nói, gọi bà bằng giọng còn ngọng nghịu. Những chuyện không lớn, nhưng đủ để lấp đầy khoảng trống của một ngày cuối tuần ấm áp.<br><br>Ông hay im lặng nghe bà nói. Ông nghe bằng cả người, như người miền Tây nghe nước lớn lên nước ròng xuống. Trong câu chuyện của bà thường có bóng dáng quê nhà: con rạch nhỏ, bờ ao có bụi chuối, những đêm canh nồi bánh tét dịp xuân mà bây giờ ông chỉ còn gặp trong giấc ngủ trưa. Ông ít khi kể về mình. Đời ông sau khi vợ mất, ngày nào cũng giống ngày nào, như con đường phủ tuyết, đi hoài vẫn chỉ một màu trắng. Bà tuy còn con cháu, nhưng nhiều khi ngồi giữa phòng khách sang trọng, nghe chúng nó nói tiếng Anh với nhau, bà thấy mình như một người khách lạ trong chính gia đình mình. Cái cô đơn của bà là cái cô đơn trong đông đúc, còn cái cô đơn của ông là cái cô đơn trong tịnh không.<br><br>Bà biết ông cô đơn hơn bà. Bà không nói ra. Ở tuổi này, người ta thương nhau bằng cách giữ im lặng đúng lúc. Bà chỉ để ý những chi tiết nhỏ: hôm nào ông ho nhiều, bà pha trà gừng mang theo; hôm nào ông quên mang áo khoác, bà nhắc nhẹ một câu. Những quan tâm kín đáo như mưa phùn, không ướt áo liền nhưng ngấm lúc nào không hay.<br><br><br><br><br>Có những buổi họ không nói gì nhiều. Chỉ ngồi nhìn ra cửa sổ, nơi hàng cây trụi lá đứng im, chờ xuân. Trong khoảng lặng đó, ông nghĩ tới vợ mình, tới những năm tháng hai người còn trẻ, còn nghèo mà vui. Bà nghĩ tới quãng đường đã đi qua, tới cái ngày rời quê, mang theo cả một đời ký ức. Hai nỗi nghĩ khác nhau, nhưng cùng chung một màu buồn tênh.<br><br>Ông hiểu, bà không thuộc về ông. Bà có gia đình, có những sợi dây ràng buộc ấm áp. Còn ông, chỉ là một bến nước cũ, may mắn có người ghé lại ngồi nghỉ chân. Nghĩ vậy, ông càng quý những buổi họp mặt hơn, quý từng lần được nghe bà kể chuyện.<br><br>Ở tuổi xế chiều, tình cảm không còn ồn ào. Nó giống như ngọn đèn dầu đặt trong góc nhà: không sáng rực, nhưng đủ soi cho người ta thấy mình chưa hoàn toàn ở trong bóng tối. Ông và bà không gọi tên mối gắn bó đó. Họ chỉ biết, mỗi tuần còn có một buổi để chờ, một người để nhớ, là lòng đã bớt lạnh đi một chút giữa xứ người xa lạ. Và thế là đủ.<br><br>Con cháu bà dần dần biết chuyện....<br><br>Chiều London hôm ấy tuyết rơi lất phất, cái lạnh như kim châm vào những khớp xương già nua. Trong góc phòng họp mặt, ông ngồi khép nép hơn mọi khi, chiếc áo khoác cũ đã sờn cổ được ông cài kín mít như để che đi cái nghèo nàn đang bị người đời dòm ngó.<br><br>Hôm nay sinh nhật bà. Con trai và con dâu vừa đưa bà đến. Lúc bước vào, họ lướt nhìn ông bằng ánh mắt lạnh lẽo như băng giá ngoài kia. Tiếng xầm xì của chúng bằng tiếng Anh, ông hiểu hết từ cái giọng điệu khinh khỉnh đến cái nhếch môi khi nhìn vào đôi giày cũ mòn của ông cũng đủ làm một người đàn ông từng là trụ cột gia đình thấy lòng nhói buốt. Họ không muốn bà "gần gũi" với một ông già đơn độc, nghèo nàn, sợ ông là gánh nặng, hoặc đơn giản là sợ cái hình ảnh "không môn đăng hộ đối" làm mờ đi cái vẻ thành đạt của họ ở xứ sở này.<br><br>Đến giờ giải lao, mọi người cùng ăn nhẹ. Con bà bày ra những hộp thức ăn sang trọng, nhưng khi ông lại gần, họ ý tứ kéo ghế ra xa, hoặc giả vờ bận rộn để không phải mời ông một tiếng. Ông đứng lặng, bàn tay run run cầm mẩu bánh mì khô khốc. Bà nhìn thấy hết. Bà đau cái đau của người đàn bà kẹt giữa một bên là thâm tình con cái, một bên là sự tri âm của người bạn già. Bà lẳng lặng gắp miếng chả lụa vào đĩa của ông, nói nhỏ, giọng run run:<br><br>- Ông đừng có để bụng... tụi nhỏ nó sống bên này lâu quá, cái tâm nó bị đóng băng rồi. Để tui ăn với ông cho vui.<br><br>Ông nhìn bà, đôi mắt u uất khẽ gợn sóng. Ông muốn đứng dậy bỏ về, cái tự trọng của một người đàn ông miền Tây "đói cho sạch, rách cho thơm" đang trỗi dậy. Nhưng nhìn thấy bàn tay bà đang run rẩy vì lo lắng cho mình, ông lại ngồi xuống. Ông thương bà hơn là giận lũ trẻ. Ông buồn. Buồn lặng. Không phải vì nghèo, mà vì cảm giác mình bị làm phiền. Cái nghèo ông đã mang theo từ quê qua tới xứ người, ông quen rồi. Nhưng ánh mắt coi thường thì vẫn làm tim người ta nhói, dù đã sống gần trọn một đời. Ông bắt đầu nghĩ tới việc không nên đến nữa, không nên làm bà khó xử giữa con cháu và một người dưng như ông. Bà biết. Bà luôn biết những điều người khác không nói ra.<br><br>Lúc ra về, khi con cháu bà đang mải mê chào hỏi những người khác, bà nhanh tay dúi vào túi áo khoác rộng thùng thình của ông một bọc nilon trong đó có vài hộp nhỏ được gói kỷ trong giấy bạc. Bên trong là mấy cuốn gỏi cuốn bà tự tay làm, là miếng thịt kho tàu mềm rục đậm đà vị quê hương. Bà thầm thì: <br><br>- Nè, đem về chung cư, tối hâm lại mà ăn cho ấm bụng. Đừng có nhịn, tui xót...<br><br>Ông nắm chặt lấy bọc đồ ăn qua lớp vải áo, cảm giác nó nóng hổi như vừa mới vớt ra từ nồi áp suất, hay chính là hơi ấm từ trái tim bà truyền qua? Ông không nói được lời nào, chỉ khẽ gật đầu, cổ họng nghẹn đắng.<br><br>Ông lầm lũi đi ra trạm xe buýt. Bóng ông đổ dài trên mặt đường sũng nước mưa xuân. Ông hiểu, trong mắt lũ trẻ, ông là kẻ "đào mỏ" hay một ông già lẩm cẩm, nhưng trong mắt bà, ông là cả một khung trời kỷ niệm, là người duy nhất hiểu được tại sao bà lại khóc khi nghe một câu hò giữa lòng London.<br><br>Tình già ở đây sao mà u uất quá. Nó không được phô trương dưới ánh đèn, mà phải giấu diếm trong túi áo, trong những món ăn vụn vặt và những lờidặn dò lén lút.<br><br>Ông mang những gói thức ăn ấy về căn chung cư im lìm của mình. Ông ăn chậm, ăn kỹ, như sợ hết quá nhanh. Mỗi miếng ăn không chỉ là no bụng, mà là một sự xác nhận âm thầm rằng trên đời này vẫn có người coi ông là người, không phải là gánh nặng hay cái bóng bên lề.<br><br>Ông không dám đòi hỏi gì hơn. Ông giữ khoảng cách, giữ lòng tự trọng, giữ cả nỗi buồn cho riêng mình. Nhưng trong những đêm tuyết phủ kín ban công, khi hâm lại nồi cá kho bà giấu cho, mùi nước mắm bốc lên rất khẽ, ông biết: có những thứ không cần gọi tên, vẫn đủ để một người già sống tiếp qua mùa đông dài.<br><br>Rồi tới một buổi họp, chỗ ngồi quen đã trống.<br><br>Một tuần, rồi hai tuần... cái ghế trống đối diện ông trong câu lạc bộ đã bắt đầu lạnh lẽo cho đến khi người trưởng hội thông báo bà đã trút hơi thở cuối cùng đêm qua, trái tim ông như có một mảnh sành cứa vào, không đau rát nhưng máu rỉ ra âm thầm, lạnh ngắt.<br><br>Ông đến đám tang với tư cách một người bạn đồng hương xa lạ. Ông mặc chiếc áo vest cũ kỹ, cài nút thật chặt để ngăn những cơn run rẩy của tuổi già và cả nỗi đau đang cuộn lên trong lồng ngực. Ông đứng lẫn vào đám đông, giữ khoảng cách với con cháu bà. Họ vẫn vậy, vẫn ánh mắt sắc lạnh, bận rộn với những nghi thức sang trọng mà có lẽ bà khi còn sống cũng chẳng mấy mặn mà.<br><br>Ông sợ họ thấy ông khóc. Ông sợ cái tình cảm kín đáo, tinh sạch như sương sớm của hai tâm hồn già nua bị họ vấy bẩn bằng những suy nghĩ thường tình. Ông cố nuốt nước mắt vào trong, khiến đôi mắt đục mờ càng thêm u uất.<br><br><br><br><br>Lợi dụng lúc con cháu bà đang bận tiếp khách phía sảnh ngoài, ông lầm lũi tiến lại gần linh cữu. Đôi bàn tay đồi mồi run run đặt lên bàn thờ những món quà mộc mạc mà ông đã chắt chiu mua từ những đồng tiền già ít ỏi: Một hộp mè xửng Thiên Hương chính hảng từ Huế, một bịch trà Bảo Lộc hiệu Cây Thông mà bà ưa thích, thứ trà chát đắng lúc đầu nhưng ngọt hậu về sau. Một hộp bánh pía Sóc Trăng: Món quà quê hương của ông, cái vị ngọt của đậu xanh, vị béo của sầu riêng. Và cuối cùng, chai dầu gió xanh: Kỷ vật ngày đầu quen nhau bà đã tặng ông. Ông trả lại cho bà, không phải vì muốn đoạn tuyệt, mà vì ông muốn hơi ấm của nó sẽ theo bà sang bên kia thế giới.<br><br>Ông đứng lặng, bóng dáng cô độc in trên nền hoa trắng xóa. Ông lâm râm, tiếng khấn chỉ đủ cho mình ông và linh hồn bà nghe thấy:<br><br>- Bà đi trước nha... Về dưới đó, chỗ có nắng ấm, có mùi bùn non, không còn tuyết lạnh, không còn những ánh nhìn ghẻ lạnh đâu bà. Cầu ơn trên rước bà về cõi Phật. Thỉnh thoảng... bà có nhớ tui, nhớ cái mùi trà này, thì về thăm tui trong giấc chiêm bao, để tui còn thấy mình không đơn độc giữa cái thành phố mênh mông này...<br><br>Lúc ông quay lưng bước đi, một cơn gió lạnh lùa qua cửa sổ làm khói nhang bay vòng rồi tan mất. Ông bước ra phố, chiếc bóng gầy guộc lọt thỏm giữa những tòa nhà cao tầng.<br><br>Từ nay, bọc thức ăn trong túi áo sẽ không còn nóng hổi, những câu chuyện về tiền già, về con cái sẽ chẳng còn ai để sẻ chia. Ông đi, mang theo cái nghèo, cái tự trọng và một khoảng trống mênh mông mà cả thành phố London này cũng không thể lấp đầy.<br><br>Hóa ra, cái chết không đáng sợ bằng việc người duy nhất hiểu mình đã không còn nữa.<br><br></b></i> <i><b><br><br>T. Nguyen</b></i></font><span style="font-size:10px"><br /><br />Ch&#7881;nh s&#7917;a l&#7841;i b&#7903;i Lan Huynh - 02/Apr/2026 l&#250;c 12:44pm</span>]]>
   </description>
   <pubDate>Thu, 02 Apr 2026 11:57:27 +0000</pubDate>
   <guid isPermaLink="true">http://www.gocong.com/forums/forum_posts.asp?TID=2514&amp;PID=66625#66625</guid>
  </item> 
 </channel>
</rss>